25. Hôn ước giả

Phù Thế Nhất Mộng

Hôn ước giả

Phù Thế Nhất Mộng thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

35
Trước kia, ta vẫn luôn nghĩ rằng, chỉ cần không sa vào lưới tình với Phó Kinh Niên, ta có thể tránh được kết cục bi thảm ở kiếp trước.
Thế nhưng dần dà, ta mới nhận ra, nút thắt giữa ta và hắn chính là cả hai đều chẳng thể buông tay.
Chỉ cần không buông, thì sẽ mãi dây dưa không dứt.
Hắn ôm nỗi uất ức trong lòng, đương nhiên cũng khó có được kết cục tốt đẹp.
Chỉ khi thừa nhận tình cảm, mới có thể buông bỏ tình cảm, cùng nhau thành toàn.
Sau khi trở về hoàng thành, ta liền bắt đầu xây dựng thế lực riêng của mình.
Phụ hoàng muốn ta bức cung đoạt vị, ta từng có chút do dự.
Nhưng khi nhớ đến những tướng sĩ đang chiến đấu nơi tiền tuyến, ta liền kiên định quyết tâm.
Họ xa nhà đã nhiều năm, trấn thủ biên cương, chịu đựng gian khổ, chỉ mong thê tử, phụ mẫu của mình có thể sống trong yên ổn.
Thẩm Diễn Tỉ lên ngôi rồi giết hại trung lương vô tội, ham mê hưởng lạc, vì tranh quyền mà hãm hại trung thần.
Hắn tuyệt đối không phải là một vị minh quân.
Cho dù là nghịch thiên phạm lễ thì sao, chỉ cần thực hiện được chí hướng, không thẹn với trời đất, ta có đảo lộn cả hoàng quyền lễ chế cũng chẳng có gì đáng ngại.
Để gây dựng thế lực của mình, ta dự định đưa Tề Quang Tông lên làm Tề Quốc Công.
Vì thế, ta xin Hoàng thượng ban hôn cho ta và Tề Quang Tông.
Nàng trở thành “phò mã” của ta, thì mới có thực lực để đối đầu với Tề Diệu Tông một phen.
Khi thánh chỉ ban hôn truyền đến phủ Quốc Công, toàn thành đều chấn động.
Một kẻ thứ xuất vô danh, lại được ta chọn làm phò mã.
Lạc Phong muốn nói gì đó, nhưng lại không dám, vẻ mặt cực kỳ khó xử.
Ta cười nói:
“Đừng nhịn nữa, nói đi.”
Hắn nói:
“Công chúa, người thật sự muốn gả cho Tề Quang Tông sao?”
“Phải, thánh chỉ đã hạ rồi.”
Hắn gãi đầu:
“Nhưng mà… Quang Tông là… là nữ tử mà, hai người làm sao thành thân được?”
Ta khẽ mỉm cười:
“Chuyện nàng là nữ tử, chỉ có ta, ngươi và nàng biết. Ngoài ra, chẳng ai hay đâu.”
Hắn bừng tỉnh:
“Ý người là, cuộc hôn nhân này là để cho người khác xem?”
Ta nhướng mày cười:
“Chính là thế.”
Hắn cúi đầu, mỉm cười đầy vui sướng.
Lạc Phong thầm mến Tề Quang Tông, tuy không nói ra nhưng tâm ý của hắn đều hiện rõ trên mặt.
Ngay cả Tiết Gia Lễ cũng đến tìm ta.
“Hắn có gì mà ngươi để mắt tới, không quyền không thế, thân thể cũng chẳng khỏe bằng ta.”
Ta nói:
“Hắn biết nghe lời, vậy là đủ rồi.”
“Ta… ta cũng rất nghe lời mà.”
Hắn nói rồi đỏ mặt.
“Thế tử, tương lai ngươi sẽ kế thừa tước vị hầu gia, nếu bị người ta biết ngươi sợ thê tử, e rằng chẳng hay ho gì cho danh tiếng hầu phủ.”
“Hừ, bản thế tử còn sợ bọn họ nói sao?”
“Tóm lại, ta chỉ thích Tề Quang Tông, không hắn thì không gả.”
Hắn bất lực nói:
“Thôi được, ngươi thích thì ta chịu.”
36
Ngày thành thân, cả kinh thành đều cười nhạo ta.
Một kẻ ác nữ, một tên thứ tử, đúng là hai kẻ vô dụng lại tụ họp vào một chỗ.
Tề Quang Tông ngồi trên lưng ngựa, ý khí phong phát, hoàn toàn chẳng để tâm đến ánh mắt của người đời.
Đêm động phòng, phu nhân Quốc công Tề phủ sai người đến nghe lén ngoài vách tường.
Quang Tông và ta đưa mắt nhìn nhau, sau đó bật cười.
Nàng nói: “Điện hạ, hay là… chúng ta tạo chút động tĩnh nhé?”
Ta gật đầu: “Ngươi lắc giường, ta kêu.”
Ước chừng một nén hương sau, đôi tai ngoài cửa sổ mới chịu rời đi.
Ta xoa cổ tay, than thở: “Phu nhân Quốc công đúng là rảnh rỗi quá mức, đến chuyện này cũng phải nghe lén.”
Quang Tông mặt đỏ bừng, ngượng ngùng nói:
“Vậy… chúng ta ngủ thế nào đây?”
Ta xê vào phía trong giường, rồi vỗ vỗ chỗ bên ngoài:
“Tất nhiên là ngủ cùng nhau rồi, ngươi là phò mã của bản cung mà.”
Nàng mỉm cười ngượng nghịu, rồi cởi y phục nằm xuống cạnh ta.
Ta nắm lấy tay nàng, nói: “Muội muội, phải chăng ngươi thích Lạc Phong?”
Nàng khựng lại, quay đầu nhìn ta, má ửng hồng.
“Thực ra ta đã nhận ra rồi, ngươi thích hắn.”
Nàng ôm lấy ta, nói: “Ta thích hắn, nhưng không thể ở bên hắn. Ta chỉ muốn báo thù, kế thừa tước vị Quốc công, giúp điện hạ trị vì thiên hạ.”
Ta ôm nàng: “Biết rồi, ngủ đi.”
Ta nhận ra, Lạc Phong cũng thích nàng.
Hai người họ giống hệt ta và Phó Kinh Niên, hai kẻ hữu tình, nhưng chẳng thể đến được với nhau.
Phụ hoàng để giúp ta, đặc biệt trọng dụng Tề Quang Tông, để nàng có thể thể hiện tài năng trước mặt Quốc công.
Còn Tề Diệu Tông thì ngày ngày ra vào thanh lâu, nạp thiếp không ngừng, hậu viện sắp cháy đến nơi, hắn vẫn còn chìm trong men say hương phấn.
Tống Uyển Chi mang thai, nhưng bị các thiếp khác hại đến sảy mất.
Khi ta đến Quốc công phủ, vừa khéo gặp nàng ta.
Sắc mặt nàng ta tái nhợt, trông vô cùng yếu ớt.
Thấy ta, ánh mắt nàng ta ngập tràn oán hận, liếc ta một cái rồi quay đầu bỏ đi.
Tống gia đã thất thế, Tống Uyển Bình lại chán ghét nàng ta, nên chẳng còn ai chống lưng cho nàng nữa.
Khi ta bái kiến phu nhân Quốc công, bà ta chẳng cho ta sắc mặt gì tốt, nhưng cũng không dám làm khó Tề Quang Tông trước mặt ta, chỉ nói qua loa vài câu rồi lấy cớ rời đi.
Lúc bà ta rời đi, vừa khéo Tề Diệu Tông trở về.
Hắn ăn mặc cẩu thả, vạt áo mở rộng, người đầy mùi son phấn.
Thấy chúng ta, hắn cười hề hề tiến đến chào hỏi: “Bái kiến công chúa, phò mã.”
Khi hắn cúi người hành lễ, ta trông thấy mấy vết đỏ ở cổ hắn.
Ta im lặng kéo Tề Quang Tông lùi lại hai bước, chỉ hàn huyên vài câu rồi vội vàng rời đi.
Hắn đã mắc bệnh rồi.
Kiếp trước, nếu Tề Quang Tông không lừa hắn đi đánh bạc, hắn đã chết vì bệnh này, Tề gia cũng không đến mức tiêu tán, Quang Tông cũng chẳng phải tự thiêu.
Nghĩ đến đây, ta nắm tay Quang Tông, khẽ nói:
“Đợi thêm ba năm nữa, ngươi sẽ được như ý.”