Phù Thế Nhất Mộng
Phó Kinh Niên và Bí Mật Cây Trâm
Phù Thế Nhất Mộng thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vì giải thưởng quá đỗi hấp dẫn, hôm nay người đến tham dự đông nghịt.
Ta vừa bước vào, mọi người đều vội vã cúi đầu, không ai dám nhìn thẳng, càng chẳng dám xì xào bàn tán.
Chỉ vì năm ta mười lăm tuổi, trong một buổi tiệc, có một nữ tử dám nói ta phẩm hạnh bất chính, lòng dạ độc ác, ta liền ra lệnh cho Lạc Phong cắt lưỡi nàng ta ngay tại chỗ.
Kể từ đó về sau, bất kể ta xuất hiện ở đâu, không ai dám nhắc đến ta nửa lời.
Họ sợ ta như sợ rắn rết, vừa thấy bóng dáng ta đã vội tránh xa ba dặm.
Những chuyện cũ ấy, giờ nghĩ lại chỉ khiến ta cảm thấy hổ thẹn.
Ta khẽ ho một tiếng rồi nói:
“Các vị không cần câu nệ, cứ tự nhiên như thường, xem như bản cung không có mặt ở đây.”
Lời vừa dứt, mãi nửa ngày họ vẫn còn quỳ rạp dưới đất.
Ta mỉm cười nhìn Thế tử Tiết Gia Lễ, ra hiệu cho hắn nói vài câu.
Hắn liền lớn tiếng nói: “Công chúa đã lên tiếng rồi, mọi người còn không mau đứng dậy!”
Câu nói này nghe vào tai lại càng khiến ta như một kẻ độc đoán chuyên quyền.
Ta nhỏ giọng bảo: “Ngươi cứ nói họ làm gì thì làm, đừng để ý đến ta, ta sẽ không trách tội đâu.”
Tiết Gia Lễ như cố ý làm khó ta, cười nhạt rồi nói lớn:
“Công chúa nói, các ngươi cứ làm việc của mình, nàng sẽ không làm gì các ngươi đâu.”
Câu nói ấy vừa thốt ra, ai còn dám động đậy chút nào chứ.
Bất đắc dĩ, ta đành bước về phía góc ít người, để bớt khiến họ lúng túng.
Tiết Gia Lễ vốn là kẻ căm ghét cái ác, mà ta lại mang tiếng là ác nữ, hắn ghét ta cũng là lẽ thường tình.
Hắn làm thế để khiến ta bẽ mặt, ta cũng chẳng trách được, dù sao danh tiếng của ta vốn đã chẳng tốt đẹp gì.
Một lát sau, lại vang lên tiếng thông báo:
“Phó tướng quân Phó Kinh Niên đến!”
Ngay sau đó lại có người hô:
“Tống phủ, Tống Uyển Bình, Tống Uyển Chi đến!”
Tống gia không phải là quan lại thế gia, nhưng vì là hoàng thương, của cải chất đầy, sản nghiệp khắp nơi, nên trong kinh thành, hễ có yến hội hay tụ tập của đám quý tộc công tử, đều sẽ có thiệp mời gửi đến Tống gia.
Tống Uyển Bình một lòng muốn kết giao với con cháu quan lại, bởi thế nàng ta qua lại với ai cũng tỏ ra thân thiết.
Biết ta chán ghét Tống Uyển Chi, nàng liền nịnh bợ ta, thay ta bắt nạt Tống Uyển Chi.
Kiếp trước, chuyện giữa Phó Kinh Niên và Tống Uyển Chi, phần lớn đều là do Tống Uyển Bình cố ý kể lại cho ta nghe.
Dưới những lời gièm pha của nàng ta, lòng đố kỵ trong ta đối với Tống Uyển Chi càng ngày càng sâu, dần hóa thành oán hận.
Chính vì ta đã làm quá nhiều chuyện ác với Tống Uyển Chi, nên mới đẩy Phó Kinh Niên ngày càng xa rời ta.
Tống Uyển Bình không phải hạng người dễ đối phó, tốt nhất là nên sớm cắt đứt quan hệ với nàng ta.
Ta đứng ở xa, sai Lạc Phong đi gọi Tống Uyển Bình đến hậu viện gặp ta.
Lạc Phong vừa đi khỏi, ta cũng thong thả bước về phía hậu viện.
Đi được nửa đường, lại có người gọi giật lại:
“Công chúa đến hậu viện làm gì vậy?”
Phó Kinh Niên chậm rãi bước đến, vẻ mặt bình thản, không nhìn ra được chút cảm xúc nào.
Ta mím môi cười nhẹ: “Đến… tìm phòng nghỉ.”
Nói dứt lời liền muốn chuồn đi, nhưng chưa được hai bước đã bị hắn nắm lấy cánh tay.
Đúng lúc ấy, bên ngoài vang lên tiếng nói chuyện của đám nha hoàn.
Phó Kinh Niên kéo ta tránh ra sau bức tường, ép ta dựa lưng vào tường, một tay bịt chặt miệng ta.
Ta muốn giãy giụa, hắn dùng sức đè xuống, ra dấu bảo ta im lặng:
“Suỵt… Công chúa nếu làm ầm lên, để người ta thấy ngài cùng vi thần đơn độc ở hậu viện, chẳng biết sẽ truyền ra những lời khó nghe gì đâu. Đến lúc đó, e là thanh danh của Công chúa sẽ bị tổn hại mất.”
Hắn rõ ràng biết ta mang tiếng xấu, lại cố tình nói vậy để châm chọc ta.
Ta trừng mắt nhìn hắn, không giãy giụa nữa.
Đợi bọn nha hoàn đi xa, ta gạt tay hắn ra:
“Tướng quân đến đây… là có chuyện gì với ta sao?”
“Công chúa vì sao lại biết vi thần đến là vì ngài?”
“Ta…”
Bị hắn hỏi vậy, ta nghẹn lời, chẳng biết phải đáp thế nào.
Hắn lại từng bước ép sát, khiến ta phải dựa hẳn vào tường, rồi ánh mắt hắn dừng lại trên đầu ta.
Tay hắn đưa ra sau gáy ta, gỡ xuống cây trâm gỗ.
“Cây trâm này của Công chúa trông lạ thật, từ đâu mà có vậy?”
Ta giật lại từ tay hắn: “Lạc Phong làm cho bản cung.”
Nghe vậy, giữa hai chân mày hắn khẽ nhíu lại.
Rồi giọng hắn chậm rãi vang lên, nhẹ như gió thoảng:
“Công chúa là cành vàng lá ngọc, sao lại dùng trâm gỗ, chẳng xứng với thân phận chút nào.”
Nói rồi, hắn cài lên tóc ta một thứ gì đó.
“Công chúa, cuộc thi sắp bắt đầu rồi, đừng chạy lung tung. Kẻo lỡ đi đến nơi hoang vắng không người, gặp phải kẻ chẳng tốt lành, thì khổ.”
Mặt hắn ở rất gần, hơi thở phả lên mặt ta, tê tê ngứa ngứa, khiến ta khó chịu.
Ta nghiêng đầu, cố giữ bình tĩnh, không dám nói thêm lời nào.
Lời hắn hàm ý sâu xa, khiến ta thoáng nghi ngờ, chẳng lẽ hắn đã phát hiện ra điều gì đó rồi sao?
Dứt lời, hắn cầm lấy cây trâm gỗ trong tay ta, xoay người bỏ đi.
Ta thở phào nhẹ nhõm, đưa tay sờ tóc.
Sờ thấy có một cây trâm khác.
Rút ra nhìn kỹ, hai chân ta lập tức nhũn rời.
Cây trâm này, chính là cây trâm ta đã đánh rơi đêm đó.
Lời hắn nói khi nãy… chẳng lẽ là vì hắn đã phát hiện ra rồi sao?!
Nhưng nếu thật sự biết, tại sao hắn không vạch trần ta?
Hắn trả cây trâm lại cho ta… phải chăng đó là một lời cảnh cáo?
Ta vừa đến hậu viện, Lạc Phong và Tống Uyển Bình đã đứng đợi sẵn.
Vừa trông thấy ta, Tống Uyển Bình lập tức nở nụ cười nịnh bợ, bước nhanh đến gần.
Nàng ta nắm lấy tay ta, cố tình tỏ vẻ thân mật, giọng điệu đầy đắc ý:
“Công chúa, hôm nay dân nữ đặc biệt đưa Tống Uyển Chi đến đây, nhất định sẽ khiến nàng ta mất hết thể diện trước mọi người.”
Ta hất tay nàng ta ra, lạnh giọng nói:
“Bản cung khi nào bảo ngươi đưa nàng ta đến đây?”
“Công chúa chẳng phải…”