Chương 2

Phúc Họa Tương Y thuộc thể loại Hiện đại, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sáng hôm sau, Thanh Vân Cư chìm trong bầu không khí tĩnh mịch đến rợn người. Ở đây, người ta không nghe thấy tiếng loa đài ồn ào hay tiếng rao hàng của người bán rong. Những âm thanh duy nhất tồn tại là tiếng chổi quét lá xào xạc của những người làm vườn thuê và tiếng động cơ xe hơi hạng sang nổ máy êm ru đưa đón các cô cậu chủ đi học thêm ca sớm.
Bà Nhã đứng bên khung cửa sổ sát đất ở phòng ăn, tay cầm tách cà phê đen không đường, ánh mắt sắc lẹm quét thẳng sang căn biệt thự số 04 đối diện. Cánh cổng sắt của căn nhà đó vẫn đang mở toang, để lộ cảnh tượng hỗn độn mà bà Nhã coi là "ô uế". Những thùng carton cũ kỹ xếp chồng lên nhau, một chiếc xe đạp đã tróc sơn dựng nghiêng ngả, và tiếng cười nói oang oang của đội thợ bốc xếp. Tất cả như một cái tát giáng thẳng vào sự tĩnh lặng cao sang của Thanh Vân Cư.
"Mình thấy đấy," bà Nhã lên tiếng, giọng khô khốc, không chút cảm xúc, "Ban quản lý khu này càng ngày càng xuống cấp. Họ để một gia đình không rõ lai lịch, trông như vừa từ một khu dân cư bình dân chuyển đến, dọn vào căn biệt thự trung tâm nhất. Điều này sẽ làm giảm giá trị bất động sản của cả khu phố, chưa kể ảnh hưởng đến môi trường giáo dục của Gia Bách nhà chúng ta."
Ông Minh ngồi ở bàn ăn, chậm rãi lật tờ báo y khoa. Ông không ngẩng đầu lên, chỉ khẽ thở dài: "Nhã à, họ mua nhà hợp pháp mà. Với lại, căn đó bỏ trống cả năm rồi, có người ở cũng tốt thôi. Nghe nói chị chủ nhà là một kiến trúc sư tự do, chồng mất sớm, chỉ có hai mẹ con."
"Kiến trúc sư tự do?" Bà Nhã nhếch môi mỉa mai. "Tự do nghĩa là thiếu kỷ luật. Mà thiếu kỷ luật thì sớm muộn cũng thành mầm họa. Tôi không thể để một tấm gương xấu về lối sống phóng túng ngay trước mắt con trai mình."
Bà đặt tách cà phê xuống bàn với một tiếng "cộp" khô khốc, sau đó chỉnh lại cổ áo sơ mi lụa phẳng phiu. Bà quyết định sẽ thực hiện một chuyến "viếng thăm" láng giềng theo đúng nghi thức thượng lưu, nhưng với mục đích hoàn toàn khác: thiết lập quyền uy.
Tại căn biệt thự số 04, chị Lan đang bận rộn tháo dỡ những thùng sách lớn. Khác hẳn với vẻ cứng nhắc của các phu nhân ở Thanh Vân Cư, chị Lan mặc một bộ đồ bảo hộ lao động dính chút vết sơn, mái tóc búi cao bằng một cây bút chì. Tú Anh đang ngồi trên sàn nhà, vừa ăn bánh mì vừa lắp ráp lại dàn máy tính cũ.
"Mẹ ơi, con thấy cái khu này cứ thế nào ấy," Tú Anh vừa nhai bánh vừa nói. "Lúc nãy con ra cổng đổ rác, thấy mấy bà đi bộ tập thể dục nhìn con như nhìn sinh vật lạ từ hành tinh khác đến. Họ không chào, chỉ nhìn chằm chằm vào cái áo thun rách gấu rồi xì xào."
Chị Lan cười hiền hậu, lau mồ hôi trên trán: "Người giàu họ thường có những quy tắc riêng, con ạ. Chúng ta cứ sống tốt phần mình thôi. Đừng bận tâm nhiều quá."
Đúng lúc đó, tiếng chuông cửa vang lên, một chuỗi âm thanh ngân dài, lịch thiệp nhưng cũng rất xa cách. Tú Anh chạy ra mở cổng và sững người trong vài giây. Trước mặt cô là bà Nhã, tay cầm một giỏ hoa lan trắng tinh khiết, sang trọng và toát lên vẻ quyền quý đến ngộp thở.
"Chào cháu, mẹ cháu có nhà không?" Bà Nhã hỏi, ánh mắt không giấu giếm dò xét Tú Anh từ đầu đến chân, dừng lại lâu hơn một chút ở chiếc quần jean rách gối của cô bé.
Chị Lan bước ra, lau tay vào chiếc khăn vải rồi niềm nở nói: "Chào chị, mời chị vào nhà. Nhà cửa còn hơi bừa bộn, mong chị thông cảm."
Bà Nhã bước vào phòng khách, nhưng bà không ngồi xuống ghế sofa mà chỉ đứng ở giữa phòng, duy trì khoảng cách an toàn với những thùng đồ xung quanh. Bà đặt giỏ hoa lên chiếc bàn gỗ duy nhất chưa bị che phủ bởi giấy báo.
"Tôi là Nhã, sống ở biệt thự số 01 đối diện," bà bắt đầu, giọng nói ngọt ngào như mật, nhưng từng lời lại mang cái lạnh của băng tuyết. "Thay mặt cư dân Thanh Vân Cư, tôi sang chào mừng gia đình chị. Ở đây chúng tôi sống rất gắn kết, đặc biệt là trong việc duy trì sự tôn nghiêm và yên tĩnh cho khu phố."
Chị Lan mỉm cười: "Cảm ơn chị. Tôi là Lan, đây là con gái tôi, Tú Anh. Chúng tôi cũng thích sự yên tĩnh, nên chắc sẽ không làm phiền ai đâu."
"Yên tĩnh chỉ là một phần," bà Nhã cắt lời, ánh mắt đảo qua đống sách vở ngổn ngang trên sàn, "Quan trọng là sự đồng điệu. Chị biết đấy, con cái ở khu này đều là những học sinh xuất sắc, được đào tạo theo những lộ trình khắt khe nhất. Vì vậy, tôi hy vọng chúng ta có thể thống nhất về việc giữ gìn cảnh quan chung, tránh để những vật dụng... không phù hợp ở ngoài sân, và quan trọng nhất là không để những sinh hoạt quá tự do làm xao nhãng việc học của bọn trẻ."
Chị Lan thoáng khựng lại. Chị không phải người không biết điều, nhưng chị đủ nhạy cảm để nhận ra sự áp đặt ẩn giấu dưới danh nghĩa "láng giềng tốt".
"Ý chị là chiếc xe đạp cũ và đống thùng giấy ngoài kia?" Chị Lan nhẹ nhàng hỏi lại, ánh mắt nhìn thẳng vào bà Nhã. "Chúng tôi đang dọn nhà, chỉ vài ngày nữa sẽ gọn gàng thôi. Còn về việc học của bọn trẻ, tôi nghĩ mỗi đứa trẻ có nhịp sinh học khác nhau. Tú Anh nhà tôi thường chơi đàn vào buổi chiều, nhưng chúng tôi sẽ đảm bảo không quá giờ quy định."
"Chơi đàn?" Bà Nhã nhướng mày. "Hy vọng là nhạc cổ điển. Ở đây, bọn trẻ cần sự tập trung tuyệt đối. Đặc biệt là con trai tôi, Gia Bách, cháu đang chuẩn bị cho kỳ thi học bổng quốc tế. Bất kỳ tiếng động lạ nào cũng có thể là một thảm họa."
Bà Nhã tiến lại gần một kệ sách đã được xếp xong, lướt ngón tay đeo nhẫn kim cương qua các gáy sách. Bà chợt dừng lại khi thấy những cuốn sách về triết học, tâm lý học và cả những cuốn truyện tranh nghệ thuật. Bà khẽ bĩu môi, như thể vừa chạm phải thứ gì đó không đáng giá.
"Tôi thấy chị có vẻ rất yêu tự do," bà Nhã quay lại nhìn chị Lan, nụ cười trên môi càng trở nên sâu cay, "Nhưng ở Thanh Vân Cư, tự do là một thứ xa xỉ phẩm mà người ta chỉ được hưởng sau khi đã đứng trên đỉnh cao của sự thành đạt. Nếu chị không ép con mình vào khuôn khổ ngay từ bây giờ, sau này cháu sẽ khó lòng hòa nhập được với những người ở đẳng cấp này."
Không khí trong phòng khách chợt đông cứng lại. Tú Anh đứng ở góc phòng, nắm chặt tay lại. Cô cảm nhận được sự xúc phạm rõ rệt hướng về phía mẹ mình. Nhưng chị Lan vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Chị bước đến cạnh giỏ hoa lan của bà Nhã, khẽ chỉnh lại một nhành hoa bị lệch.
"Cảm ơn lời khuyên của chị Nhã," chị Lan nói bằng tông giọng không hề run rẩy, "Nhưng tôi quan niệm rằng, đỉnh cao không phải là nơi duy nhất có thể nhìn thấy bầu trời. Tôi dạy Tú Anh cách tự đi bằng đôi chân của mình, thay vì biến cháu thành một cây kiểng được cắt tỉa theo ý muốn của người khác. Có lẽ cách giáo dục của chúng ta khác nhau, nhưng tôi tin là Thanh Vân Cư đủ rộng lớn để chứa chấp những sự khác biệt."
Bà Nhã nheo mắt lại. Đây là lần đầu tiên sau nhiều năm, có một người dám phản kháng lại bà một cách trực diện và thẳng thắn đến thế. Bà nhận ra rằng gia đình này không phải là 'kẻ yếu' để bà dễ dàng điều khiển. Họ là một loại 'virus' tiềm tàng có thể phá hỏng hệ sinh thái hoàn hảo mà bà đang cai trị.
"Sự khác biệt thường đi kèm với cái giá rất đắt, chị Lan ạ," bà Nhã nói lời cuối cùng trước khi xoay người bước ra cửa. "Phúc hay Họa trong căn nhà này, đôi khi không phải do số phận, mà do chính sự lựa chọn của người làm cha làm mẹ. Chào chị, tôi về."
Bà Nhã bước ra khỏi biệt thự số 04, đôi giày cao gót gõ xuống mặt đường đá cẩm thạch những nhịp điệu đanh thép. Bà không về nhà ngay mà đi thẳng đến căn biệt thự phía cuối phố, nơi ở của Thầy Vĩnh. Bà cần một sự can thiệp mạnh mẽ hơn để đảm bảo Gia Bách sẽ không bị ảnh hưởng bởi những tư tưởng tự do độc hại vừa mới xuất hiện kia.
Trong khi đó, ở biệt thự số 01, Gia Bách đứng bên cửa sổ tầng hai, thu vào tầm mắt toàn bộ cảnh mẹ mình rời đi. Cậu nhìn sang phía đối diện, thấy Tú Anh đang đứng ở ban công nhà bên đó. Hai ánh mắt vô tình chạm nhau giữa không trung. Tú Anh không lảng tránh, cô khẽ mỉm cười và giơ tay chào: một cử chỉ giản đơn nhưng khiến trái tim Gia Bách đập loạn nhịp vì lo sợ. Cậu vội vàng kéo rèm cửa lại, quay trở về với bàn học đầy ắp những đề kiểm tra cao ngất ngưởng. Cậu biết, một cuộc chiến thầm lặng vừa mới bắt đầu, và chính cậu sẽ là nguồn cơn tạo nên chiến trường của cuộc chiến đó.