Chương 3

Phúc Họa Tương Y thuộc thể loại Hiện đại, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nếu sảnh tiệc của bà Nhã là biểu tượng cho sự hào nhoáng của Thanh Vân Cư, thì phòng học của Gia Bách lại là hiện thân của sự ngột ngạt đến tột cùng. Căn phòng nằm ở tầng cao nhất, được thiết kế cách âm hoàn hảo. Không tiếng chim hót, không tiếng gió thổi, ngay cả một âm thanh sự sống cũng chẳng lọt vào. Thứ duy nhất tồn tại trong không gian này là tiếng tích tắc khô khốc của chiếc đồng hồ quả lắc và ánh sáng trắng lạnh lẽo từ dãy đèn LED công suất cao, loại đèn được thiết kế để ép buộc não bộ luôn trong trạng thái tỉnh táo.
Thầy Vĩnh ngồi đối diện với Gia Bách. Ông ta không bao giờ mặc đồ thoải mái, luôn là bộ vest đen được là lượt phẳng phiu, cà vạt thắt chặt đến mức hoàn hảo, trông giống một quản ngục hơn là một giáo viên. Trên bàn không có sách giáo khoa bình thường, chỉ có những tệp hồ sơ dày đặc những con số và một chiếc máy đo nhịp tim đeo trên cổ tay Gia Bách.
"Nhịp tim của em vừa tăng lên 95 nhịp/phút khi nhìn vào câu hỏi số 14," giọng thầy Vĩnh vang lên, đều đều và vô cảm như một cỗ máy. "Sự dao động cảm xúc là kẻ thù của thiên tài. Tại sao em lại để một bài toán tích phân làm rối loạn hệ thống phòng thủ của mình?"
Gia Bách cúi đầu, mồ hôi rịn đầy trên trán. Cậu đã ngồi ở đây suốt sáu tiếng đồng hồ, từ khi mặt trời chưa kịp mọc. Đầu óc cậu quay cuồng với những con số, nhưng áp lực từ ánh mắt của thầy Vĩnh còn kinh khủng hơn bất kỳ bài toán nào.
"Em xin lỗi... Em chỉ thoáng nghĩ về..."
"Về cô gái nhà đối diện?" Thầy Vĩnh ngắt lời, giọng ông ta không cao nhưng vẫn khiến Gia Bách lạnh sống lưng. Ông ta lấy từ trong túi áo ra một chiếc máy tính bảng, lướt qua những tấm hình được chụp từ camera an ninh khu phố. Trong đó là hình ảnh Gia Bách đang đứng bên cửa sổ nhìn sang nhà Tú Anh chiều hôm qua. "Tò mò là bản năng của con người, nhưng đối với người được chọn như em, tò mò về những điều tầm thường chính là bước đầu của sự hủy diệt."
Thầy Vĩnh đứng dậy, bước chậm rãi quanh căn phòng. Tiếng giày da nện xuống sàn gỗ nghe như tiếng gõ cửa của định mệnh.
"Mẹ em đã đầu tư cho em một số tiền đủ để nuôi sống mười gia đình bình thường trong mười năm. Mục tiêu của chúng ta không phải là để em đỗ đại học, mà là để em thống trị nền giáo dục đó. Em có biết tại sao tôi lại có mặt ở đây không?"
Gia Bách mím môi, nhắc lại bài học đã thuộc lòng: "Để kiến tạo lại tư duy của em."
"Sai," Thầy Vĩnh dừng lại sau lưng cậu, đặt đôi bàn tay lạnh ngắt lên vai cậu thiếu niên. "Để tiêu diệt phần người yếu đuối trong em. Những kẻ như cô bé nhà đối diện kia, họ là rác thải của xã hội. Họ sống theo bản năng, cười nói vô tội vạ và tiêu tốn thời gian vào những thứ phù phiếm. Em là thép, còn họ là bùn đất. Thép không thể để mình bị vấy bẩn bởi bùn."
Ông ta đặt lên bàn một tập đề mới, dày hơn gấp đôi tập cũ.
"Hôm nay, chúng ta sẽ không học toán. Chúng ta sẽ học cách kiểm soát nỗi sợ hãi. Tôi đã tắt hệ thống điều hòa. Nhiệt độ trong phòng sẽ tăng thêm một độ sau mỗi mười lăm phút. Em phải hoàn thành năm mươi câu hỏi tư duy logic này trước khi nhiệt độ chạm ngưỡng ba mươi tám độ C. Nếu không hoàn thành, hình phạt sẽ là sáu tiếng ngồi trong phòng tối không có nước uống."
Gia Bách run rẩy cầm bút. Cậu biết thầy Vĩnh không hề nói đùa. Năm ngoái, một học sinh khác trong khu Thanh Vân Cư đã phải nhập viện vì kiệt sức sau một tuần rèn luyện dưới sự kèm cặp của thầy Vĩnh. Nhưng điều đáng sợ nhất không phải là sự bạo hành thể xác, mà là sự bạo hành tinh thần. Thầy Vĩnh biết rõ mọi nỗi sợ của Gia Bách, đặc biệt là nỗi sợ làm mẹ thất vọng.
Trong khi Gia Bách đang vật lộn với cái nóng và những con số, thì ở dưới phòng khách, bà Nhã đang rót trà cho thầy Vĩnh với vẻ tôn kính tuyệt đối.
"Thầy Vĩnh, tôi giao hoàn toàn tương lai của Gia Bách cho thầy. Chị Lan nhà đối diện có vẻ là một kẻ cứng đầu, tôi sợ sự xuất hiện của họ sẽ làm thằng bé xao nhãng."
Thầy Vĩnh nhấp một ngụm trà, đôi mắt sắc lẹm không chút gợn sóng: "Bà Nhã, bà không cần lo lắng về những tác động bên ngoài. Một pháo đài vững chãi nhất là pháo đài được xây dựng từ bên trong tâm trí. Tôi sẽ khiến Gia Bách nhìn nhận sự tự do của cô bé kia là một loại bệnh hoạn. Khi con người ta bắt đầu ghê tởm sự tự do, đó là lúc họ trở nên vĩ đại nhất."
Bà Nhã hài lòng mỉm cười. Bà tin rằng mình đang làm những điều tốt nhất cho con. Đối với bà, tình yêu thương đồng nghĩa với việc ép con phải trở thành người đứng đầu. Bà không biết rằng, trên tầng cao kia, đứa con trai duy nhất của bà đang nhìn vào những câu hỏi logic mà nước mắt nhỏ xuống làm nhòe cả những con số.
Ở phía bên kia đường, tại biệt thự số 04, Tú Anh đang ngồi trên bậu cửa sổ, gảy nhẹ những dây đàn guitar. Tiếng đàn mộc mạc, trong trẻo vang lên, xuyên qua những tán tùng bách. Cô nhìn lên căn phòng đóng kín rèm của nhà họ Trần, tự hỏi tại sao một người bạn cùng lứa lại phải sống trong một nơi trông giống như một lăng mộ câm lặng đến thế. Cô không biết rằng, chính tiếng đàn ấy lại là liều thuốc độc mà thầy Vĩnh đang dùng để tiêm nhiễm vào đầu Gia Bách, biến nó thành biểu tượng của sự thất bại và lười biếng.
Chiều muộn, khi thầy Vĩnh rời đi, Gia Bách bước ra khỏi phòng học với gương mặt tái nhợt, đôi môi khô khốc vì thiếu nước. Cậu đi ngang qua phòng mẹ, nghe thấy tiếng bà Nhã đang nói chuyện điện thoại với một người bạn: "Vâng, Gia Bách vẫn ổn. Thầy Vĩnh nói cháu rất có tố chất. Đúng vậy, ở Thanh Vân Cư này, chúng ta không được phép có kẽ hở."
Gia Bách lảo đảo bước vào phòng tắm, vốc nước lạnh lên mặt. Trong gương, cậu thấy một người lạ mặt với ánh mắt vô hồn. Cậu bất giác đưa tay lên ngực trái, nơi nhịp tim vẫn còn đang đập loạn xạ vì ám ảnh nhiệt độ trong phòng học. Cậu tự hỏi, cái đỉnh cao mà mẹ cậu luôn nhắc tới, liệu có phải là cảm giác nghẹt thở này không? Đêm đó, Gia Bách lén mở rèm cửa một chút. Từ phía bên kia, cậu thấy căn phòng của Tú Anh vẫn sáng đèn. Cô không học bài, cô đang vẽ gì đó lên một tấm toan lớn, thỉnh thoảng lại nhún nhảy theo một điệu nhạc mà cậu không nghe thấy. Lần đầu tiên trong đời, Gia Bách cảm thấy một sự ghen tị cháy bỏng. Cậu ghen tị với sự "tầm thường" mà thầy Vĩnh khinh miệt. Cậu muốn được làm bùn đất, hơn là làm thanh thép lạnh lẽo trong tay kẻ kiến tạo bóng đêm kia.
Nhưng ngay lập tức, lời nói của thầy Vĩnh lại vang lên trong đầu cậu như một lời nguyền: "Em là thép, họ là bùn đất. Bùn đất chỉ để người ta giẫm đạp lên mà thôi."
Cậu vội vàng đóng rèm, tắt đèn, chìm vào giấc ngủ chập chờn với những cơn ác mộng về một căn phòng nóng rực và một người đàn ông mặc vest đen luôn đứng sau lưng, ghi chép lại từng hơi thở tội lỗi của cậu.