Phúc Họa Tương Y
Chương 4
Phúc Họa Tương Y thuộc thể loại Hiện đại, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trường Liên cấp Quốc tế St. Light không chỉ là nơi học tập, đó là một phiên bản mở rộng của Thanh Vân Cư. Những dãy hành lang bóng loáng, những phòng thí nghiệm hiện đại và những học sinh di chuyển trong im lặng với bộ đồng hồ thông minh luôn hiển thị lịch trình dày đặc. Tại đây, Gia Bách là một biểu tượng, một "bảo vật" mà bất cứ giáo viên nào cũng muốn có tên trong danh sách giảng dạy. Cậu luôn ngồi ở vị trí trung tâm của lớp chuyên Toán, xung quanh là những tập hồ sơ dày cộm và bầu không khí áp lực tỏa ra từ chiếc ghế của mình.
Thế nhưng, sự yên bình giả tạo ấy đã bị phá vỡ vào buổi sáng thứ Hai, khi Tú Anh bước vào lớp với tư cách là học sinh mới. Cô bé không đeo chiếc đồng hồ thông minh theo quy định, cũng chẳng hề mang vẻ rụt rè của một học sinh mới đến. Cô chọn chiếc bàn cuối lớp, ngay sau lưng Gia Bách, và thản nhiên đặt lên bàn một cuốn sổ phác thảo đầy những hình vẽ nguệch ngoạc.
"Chào bạn, lại gặp nhau rồi," Tú Anh khẽ vỗ vai Gia Bách, giọng nói trong trẻo vang lên giữa lớp học yên ắng như tờ.
Gia Bách khựng lại, ngòi bút chì bấm của cậu gãy đôi trên mặt giấy. Cậu không quay đầu lại, nhưng đôi vai khẽ run lên. Cậu có thể cảm nhận được ánh mắt của cả lớp đang đổ dồn về phía cậu. Ở trường, không ai dám vỗ vai Gia Bách một cách suồng sã như thế, kể cả giáo viên.
"Tập trung đi, chúng ta sắp có bài kiểm tra khảo sát đầu giờ," Gia Bách nói khẽ, giọng cậu khô khốc, cứ như được lập trình sẵn.
"Lại kiểm tra sao? Các cậu sống để kiểm tra hay học để hiểu vậy?" Tú Anh tặc lưỡi, thản nhiên lấy ra một hộp bút chì màu thay vì máy tính bỏ túi.
Suốt buổi học hôm đó, Gia Bách không thể tập trung. Cậu cảm nhận được từng tiếng sột soạt của bút chì trên giấy từ phía sau, tiếng cười khẽ của Tú Anh khi thấy một chú chim sẻ đậu bên cửa sổ. Những âm thanh đó vốn dĩ rất nhỏ, nhưng trong không gian nghẹt thở này, chúng giống như những tiếng sét đánh ngang tai cậu.
Giờ giải lao, một sự cố đã xảy ra tại nhà ăn. Lý Tứ, người bạn hàng xóm tội nghiệp của Gia Bách đang bị một nhóm học sinh khối trên vây quanh. Nhóm này do con trai của một cổ đông lớn trong trường cầm đầu, những kẻ luôn lấy việc bắt nạt những học sinh có học lực kém hơn làm niềm vui để giải tỏa áp lực từ cha mẹ chúng.
"Này Lý Tứ, nghe nói mẹ mày vừa phải quỳ lạy mẹ thằng Gia Bách để xin lịch học của thầy Vĩnh à?" Tên cầm đầu cười nhạo, hất đổ khay thức ăn của Lý Tứ xuống sàn. "Loại như mày, có học với thánh cũng chỉ là phế thải của cái khu Thanh Vân Cư thôi."
Lý Tứ cúi gằm mặt, đôi tay siết chặt. Cậu không dám phản kháng vì sợ sẽ làm ảnh hưởng đến việc kinh doanh của cha mình. Gia Bách đứng cách đó không xa, cậu nhìn thấy tất cả nhưng đôi chân như bị đóng đinh xuống đất. Lời dặn của mẹ và thầy Vĩnh vang vọng trong đầu cậu: "Đừng can thiệp vào chuyện của những kẻ tầm thường, chúng chỉ kéo con xuống bùn mà thôi."
Nhưng ngay lúc đó, một khay thức ăn khác được đặt mạnh xuống bàn, tạo ra một tiếng vang lớn. Tú Anh bước đến, đứng chắn giữa Lý Tứ và đám đông.
"Này, thức ăn là để ăn, không phải để làm bẩn sàn nhà. Còn cái miệng của cậu là để nói tiếng người, chứ không phải để phun ra những lời rác rưởi đó," Tú Anh bình thản nói, đôi mắt cô rực sáng sự cương nghị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tên cầm đầu khựng lại, rồi phá lên cười: "Ồ, học sinh mới à? Mày có biết tao là ai không? Ở cái trường này, tiền bạc và điểm số quyết định tất cả. Mày lấy tư cách gì mà lên mặt?"
"Tư cách của một con người bình thường," Tú Anh đáp trả không chút do dự. "Thứ mà có vẻ như các cậu đã đánh rơi từ lâu trong mấy cái biệt thự kín cổng cao tường kia rồi."
Một cuộc ẩu đả suýt chút nữa đã nổ ra nếu như bảo vệ không kịp thời can thiệp. Toàn bộ sự việc đã được camera ghi lại và gửi thẳng về điện thoại của Ban giám hiệu, và đương nhiên, cả phụ huynh của những người có mặt.
Buổi chiều hôm đó, khi tan học, bà Nhã đã đợi sẵn Gia Bách ở cổng trường. Gương mặt bà không chút biểu cảm, nhưng đôi mắt hằn lên những tia lửa giận dữ. Bà đã xem đoạn video clip. Bà không giận vì đám bắt nạt, bà giận vì Gia Bách đã đứng đó chứng kiến tất cả mà không hề có động thái "giáo dục" hay tránh né kịp thời, và quan trọng hơn, trước đó con trai bà đã để mình liên quan đến Tú Anh, đứa con gái của "kẻ ngoại đạo".
Vừa bước vào xe, bà Nhã đã giáng một cái tát khô khốc lên mặt Gia Bách.
"Mẹ đã dạy con thế nào? Tại sao con lại đứng đó để con bé kia làm loạn? Con có biết hành động của con bé đó sẽ làm bẩn hồ sơ của con không? Thầy Vĩnh đã nói những gì về sự xao nhãng?"
Gia Bách ôm lấy một bên mặt, đôi mắt cậu đỏ hoe nhưng không để nước mắt rơi. Cậu nhìn ra ngoài cửa kính, thấy Tú Anh đang đạp chiếc xe đạp cũ đi ngược chiều với chiếc xe hơi sang trọng của cậu. Cô bé đang cười, mái tóc bay trong gió, trông cô thật nhẹ nhõm, như thể vừa trút bỏ được gánh nặng của cả thế giới.
"Con xin lỗi mẹ," Gia Bách nói, giọng cậu run rẩy.
"Xin lỗi không giải quyết được gì cả. Tối nay, thầy Vĩnh sẽ tăng cường giờ học lên gấp đôi. Và con, tuyệt đối không được liếc nhìn sang căn biệt thự số 04 thêm một lần nào nữa. Nếu mẹ thấy con còn dây dưa với con bé đó, mẹ sẽ khiến gia đình họ không thể ở lại Thanh Vân Cư thêm một ngày nào," bà Nhã lạnh lùng ra lệnh.
Đêm đó, những vết nứt trên mặt đá cẩm thạch của Thanh Vân Cư càng trở nên sâu hơn. Gia Bách ngồi trong phòng học nóng rực, nhưng lần này, cậu không chỉ nhìn thấy những con số. Cậu nhìn thấy vết bầm trên má mình trong gương và nụ cười của Tú Anh giữa nhà ăn. Lần đầu tiên, cái việc làm con ngoan, trò giỏi hiện lên trong tâm trí cậu như một gông xiềng rỉ sét.
Cậu với tay lấy chiếc bút chì, không phải để giải toán, mà để lén lút vẽ một dấu nhỏ lên bậu cửa sổ hướng về phía nhà Tú Anh. Một sự phản kháng yếu ớt nhưng đầy đau đớn. Cậu biết, việc mẹ cậu hăm dọa có lẽ không đáng sợ bằng việc phải sống cả đời trong sự quan tâm giả tạo này.
Ở bên kia đường, Tú Anh cũng đang nhìn sang. Cô thấy ánh đèn phòng Gia Bách vẫn sáng rực. Cô khẽ thở dài, cầm cây bút chì màu lên và viết vào sổ phác thảo: 'Thế giới của cậu ấy bận rộn nhưng không có màu sắc.'