Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Chương 19: Lễ Thành Thân: Xin Một Viên Kẹo Mừng Từ Tân Nương
Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trống chiêng rộn rã vang lừng, pháo hoa nổ dậy tưng bừng niềm vui.
Sáng sớm hôm sau, đoàn rước dâu đã tề tựu trước cửa quán trọ. Lý Nhược Thủy lúc này mắt vô hồn, ngáp liên hồi. Cô đã bị bà mai lôi kéo trang điểm suốt đêm, giờ chỉ cần ngồi xuống là có thể ngủ gục ngay lập tức. Chuyện thành thân này không hề mang lại cho Lý Nhược Thủy chút cảm giác chân thực nào, và cô cũng chẳng mấy bận tâm. Điều cô nghĩ đến lúc này chỉ là làm sao tìm được Hỏa Dịch Thảo trước ngày rằm để giải độc.
Bà mai thoa xong lớp son môi cho cô, ánh mắt tức khắc sáng bừng.
Đôi mắt hạnh, sống mũi cao, làn da mịn màng, nhưng điểm cuốn hút nhất vẫn là đôi mắt. Đôi mắt ấy tựa như biết nói, tràn đầy sức sống, khiến bất cứ ai nhìn vào cũng bất giác cảm thấy vui vẻ và thư thái.
“Lý cô nương đúng là xinh đẹp! Lâu lắm rồi bà già này mới gặp được một người có thần thái như cô đấy.”
Lý Nhược Thủy rũ mắt, không hiểu sao bà ta lại nhìn ra được thần thái từ một người đang mệt mỏi rã rời như cô. Cô chỉ gật đầu lấy lệ. Cuối cùng, lớp trang điểm cũng hoàn tất. Lý Nhược Thủy cố gắng chống đỡ cơ thể mệt mỏi, kéo lê bộ váy cưới dài đến sau cửa, rồi lấy ra cây gậy dò đường trông có vẻ bình thường.
“Lộ Chi Dao, đón lấy này.”
Lộ Chi Dao đang ngồi trên bệ cửa sổ, tay vân vê Cửu Liên Hoàn. Nghe tiếng Lý Nhược Thủy gọi, y đưa tay bắt lấy thứ bay về phía mình, rồi sờ thử.
“Đây là gì?”
“Là gậy dò đường, tôi nhờ tỷ Lục và Giang Niên mua giúp. Sau này khi huynh hành động một mình thì nhớ dùng nó.”
Lý Nhược Thủy cố tình nhấn mạnh cụm “hành động một mình”, ngụ ý nhắc nhở y rằng sau này cô sẽ không còn bên cạnh nữa. Lộ Chi Dao vén lọn tóc bị gió thổi tới bên môi, khẽ cười: “Đa tạ.”
Y hoàn toàn không để ý đến trọng âm trong giọng điệu của cô… Thôi vậy, chinh phục một người đâu dễ dàng như thế. Cô phải tìm cơ hội dùng phần thưởng từ hệ thống để hiểu thêm về y mới được.
“Có thể đi rồi chứ?”
Bà mai mặt mày hớn hở phủ khăn đỏ lên đầu Lý Nhược Thủy, dìu cô ra mở cửa, rồi chậm rãi xuống lầu đến trước quán trọ.
“Tân nương tới!”
Không biết đã có bao nhiêu người tụ tập xung quanh, không gian trở nên ồn ào náo nhiệt hẳn lên. Có người đang xin bao lì xì, có người lại hóng chuyện xem kịch vui.
Dưới lớp khăn đội đầu, Lý Nhược Thủy có thể thấp thoáng thấy những bóng người xung quanh. Thỉnh thoảng lại có vài đứa trẻ tò mò thò đầu vào muốn nhìn rõ mặt tân nương. Bắt gặp ánh mắt của một bé gái tóc tết hai bím nhỏ vểnh cao, cô mỉm cười, nháy mắt với nó. Bé gái lập tức đưa tay che miệng rồi chạy mất.
Hai bà mai vừa đi vừa nói lời chúc phúc, đám tiểu đồng xung quanh rải tiền mừng, Lý Nhược Thủy được dìu đến trước kiệu hoa. Trước khi bước vào kiệu, dường như cô thoáng thấy một góc áo dài trắng.
“Khởi kiệu!”
Đoàn rước dâu rộn ràng khởi hành từ quán trọ đến phủ nhà họ Trịnh. Suốt dọc đường, tiền đồng leng keng rơi xuống, kèn đồng kèn bầu cùng nổi lên rộn ràng, khiến Lý Nhược Thủy nghe mà gật gù buồn ngủ. Dĩ nhiên, cô cũng không làm khó bản thân, chỉ một lát sau đã ngủ say như chết, hệt như muốn bù lại cả một đêm thức trắng.
*
“Giờ lành đã điểm, trai tài gái sắc. Mời tân lang đến đón tân nương.”
Bà mai cao giọng hô lên, Trịnh Ngôn Thanh, cậu Hai nhà họ Trịnh, bước ra. Dù khoác lên mình bộ đồ cưới đỏ thắm, nhưng sắc mặt hắn vẫn không tốt, giờ trông lại càng nhợt nhạt, yếu ớt hơn. Trịnh Ngôn Thanh che miệng ho khẽ vài tiếng, sau đó mới chầm chậm tiến về phía kiệu hoa.
“Theo nghi thức thì phải cõng Lý Nhược Thủy, không biết Trịnh công tử này có làm nổi không?” Trên mái nhà gần đó, Giang Niên và Lục Phi Nguyệt đang đứng quan sát. Nhìn bước chân lảo đảo của Trịnh Ngôn Thanh, Giang Niên hơi nghi ngờ.
“Không biết.” Lục Phi Nguyệt lắc đầu, “Huynh có thấy Lộ Chi Dao đâu không?”
Theo lời Lý Nhược Thủy nói trong ngôi miếu đổ nát hôm nọ, có vẻ cô thầm mến Lộ Chi Dao, thế mà giờ lại vì bọn họ mà gả vào Trịnh phủ. Dù chỉ là giả vờ, song Lục Phi Nguyệt cũng không muốn chuyện này làm tổn thương tình cảm giữa hai người họ.
Giang Niên kéo Lục Phi Nguyệt lại gần, chỉ về phía bên kiệu: “Kia kìa, vẫn luôn đi theo đấy.”
Nếu nhìn theo góc độ ban nãy thì kiệu hoa đã che khuất Lộ Chi Dao, giờ đổi hướng nên Lục Phi Nguyệt mới thấy bóng áo trắng kia. Tỷ hơi do dự, chăm chú quan sát sắc mặt Lộ Chi Dao: “Hình như y rất hưởng thụ thì phải?”
Giang Niên gật đầu, thở dài một hơi: “Thế là xong rồi, Lộ Chi Dao hoàn toàn không thích cô ấy. Mối tình đơn phương của Lý Nhược Thủy e là sẽ chẳng có kết cục gì.”
Trên đời này làm gì có ai có thể thản nhiên đứng nhìn người mình thích thành thân chứ? Ngay cả bản thân huynh đây khi lần đầu nghe nhiệm vụ của Lục Phi Nguyệt là gả vào Trịnh phủ thì cũng đã ghen đến mức suýt bùng nổ luôn mà.
Trịnh Ngôn Thanh đã đứng trước cửa kiệu, hắn đưa tay gõ nhẹ lên cửa, ra hiệu cho tân nương bước ra. Nhưng đợi một lúc lâu, bên trong kiệu vẫn không có chút động tĩnh nào. Hắn chờ thêm một lát rồi lại nâng tay gõ lần nữa. Tiếng ồn ào xung quanh dần lắng xuống, mọi người bắt đầu ngó nghiêng muốn biết đã xảy ra chuyện gì. Có người thậm chí còn đoán tân nương bỏ trốn rồi.
Giữa những gương mặt đầy nghi hoặc ấy, chỉ có Lộ Chi Dao là khẽ che miệng, bật cười nhẹ. Y nghe thấy hơi thở chậm rãi, đều đặn trong kiệu thì biết ngay Lý Nhược Thủy đã ngủ quên.
Khi Trịnh Ngôn Thanh lại định đưa tay gõ cửa lần nữa, Lộ Chi Dao nhặt một viên kẹo mừng dưới chân lên, xoay tay bắn vào trong. “Bốp”, viên kẹo trúng ngay trán Lý Nhược Thủy.
Phát bắn này không mạnh cũng chẳng nhẹ, nhưng cũng đủ để đánh thức Lý Nhược Thủy dậy. Cô mở to mắt, khi nhìn thấy khung cảnh đỏ rực trước mặt thì thoáng sững sờ, sau đó nhanh chóng nhớ ra mình đang ở trong kiệu hoa, sắp sửa thành thân. Tiếng gõ cửa kiệu vang lên ba lần. Cô nhớ lại lời dặn của hai bà mai, ngáp một cái rồi vươn tay vén rèm kiệu, nhận lấy dải lụa đỏ từ tay hắn.
Mãi đến lúc này, đám đông hóng chuyện xung quanh mới thôi thì thầm, bắt đầu bàn tán rôm rả.
“Phải nói chứ, cậu Trịnh cũng không tệ đâu. Tướng mạo khôi ngô, cốt cách hơn người. Nếu không phải vì dính chuyện tà quái kia, e rằng người muốn gả cho cậu ta phải chen chúc đến vỡ cả bậc cửa nhà họ Trịnh đấy.”
“Ai nói không phải đâu.”
Đúng lúc hai người đang xuýt xoa tiếc nuối, chàng trai mặc đồ trắng phía trước quay đầu mỉm cười dịu dàng rồi nhẹ nhàng hỏi: “Trịnh công tử rất đẹp ư?”
Cả hai thấy người nọ hai mắt nhắm nghiền, tay cầm cây gậy dò đường. Đôi bên hiểu ý liếc nhau rồi gật đầu: “Trong số những chàng trai ở Thương Châu chúng tôi, diện mạo của cậu Trịnh cũng thuộc hàng bậc nhất đấy.”
Lộ Chi Dao khẽ nhướng mày, khóe môi hơi cong lên rồi dần hạ xuống: “Vậy so với ta thì sao?”
Giữa đàn ông với nhau thì cũng không thiếu người thích so bì phong thái, hai người chẳng lấy làm lạ, chỉ nghiêm túc quan sát kỹ Lộ Chi Dao một lượt.
“Nếu chỉ xét về dung mạo, công tử đúng là hơn hẳn cậu Trịnh.”
Đôi mày của Lộ Chi Dao giãn ra, khóe môi hơi cong lên.
“Nhưng ai đẹp hơn thì khó nói lắm. Nếu phải ví dụ, cậu giống như một đóa hoa, mềm mại mà rực rỡ. Còn cậu Trịnh lại giống như trúc xanh, vừa ngay thẳng lại vừa chính trực. Khó mà so sánh được.”
“Đúng vậy, nếu tôi là con gái, có lẽ sẽ thấy người như cậu Trịnh đẹp hơn… Công tử, cậu đừng giận, đương nhiên tôi cũng thấy cậu rất đẹp mà.”
“Không sao.” Nụ cười của Lộ Chi Dao vẫn y nguyên. Khi người bên Trịnh phủ thông báo vào phủ, y liền chống gậy dò đường, theo dòng người bước vào.
Ngoài trừ sự cố nhỏ khi gõ cửa kiệu ra thì hôn lễ diễn ra vô cùng suôn sẻ. Chẳng mấy chốc, nghi thức bái thiên địa đã kết thúc, tiếp đến là màn vén khăn và phát kẹo mừng. Tấm khăn đỏ trước mắt được vén lên, Lý Nhược Thủy bị che khuất dưới đó cả buổi cuối cùng cũng được thấy ánh sáng.
Họ hàng nhà họ Trịnh ngồi trong đại sảnh nhìn đôi vợ chồng mới cưới thì không khỏi vỗ tay cười vang: “Đúng là trai tài gái sắc!”
Lý Nhược Thủy nở một nụ cười công nghiệp giả tạo, rồi khi quay sang, cuối cùng cô cũng nhìn thấy dáng vẻ của Trịnh Ngôn Thanh, cậu Hai nhà họ Trịnh xui xẻo này. Vẻ ngoài thanh tú vô hại, dáng người gầy yếu, làn da tái nhợt, liếc mắt là biết sức khỏe của hắn không tốt.
Trịnh công tử cũng bắt gặp ánh mắt của Lý Nhược Thủy. Hắn chỉ khẽ gật đầu mỉm cười nhẹ, toát lên vẻ cực kỳ trầm tĩnh. Sau đó hai người được a hoàn đưa đến ngồi ở giữa đại sảnh. Bên cạnh mỗi người đều được đặt một đĩa kẹo vừng giòn xốp bọc giấy, xếp thành một ngọn núi nhỏ chờ phát.
Lý Nhược Thủy ngồi đó, ai đến thì mỉm cười đưa một viên kẹo, tiện thể nói vài câu chúc phúc. Cô không có cảm giác mình đang thành thân, ngược lại còn thấy mình chẳng khác nào nhân viên bán hàng bưng khay kẹo vừng giòn xốp mời khách trong siêu thị, hễ có người đến là lại mời nếm thử rồi mỉm cười giới thiệu.
Một cô bé nhấc váy chạy đến trước mặt cô, giơ hai tay ra. Lý Nhược Thủy lấy thêm mấy viên kẹo đặt vào lòng bàn tay bé gái, rồi dưới ánh nhìn mong chờ của nó, cô nói bốn chữ: “Chăm chỉ học hành.”
Bé gái vừa nghe xong thì miệng méo xệch, chạy đi mất.
Không chỉ Lý Nhược Thủy bật cười, mà ngay cả người vốn đang thờ ơ ngồi cạnh là Trịnh Ngôn Thanh cũng bật cười theo.
Lúc hai người đang cười, thì một bóng áo trắng từ tốn xuất hiện trước mặt.
Mí mắt Lý Nhược Thủy giật giật, ánh mắt nhìn Lộ Chi Dao mang theo chút chờ mong: Mau nói gì đó ghen tuông đi, nói mấy lời chua chát vào đi…
“Tân nương phải phát kẹo mừng, tôi cũng có thể ăn một viên chứ?” Lộ Chi Dao mỉm cười dịu dàng, đưa tay ra trước mặt cô. Chuỗi hạt bằng ngọc trắng trên cổ tay y phản chiếu ánh nến đỏ xung quanh, nhuốm lên chút sắc đỏ ấm áp.
Đệch mợ.
Cô chịu khổ nhiều như thế, thật sự vô ích hết sao? Y không có chút rung động nào ư?
Lý Nhược Thủy chìm trong cảm giác thất vọng nhè nhẹ, cô hít sâu một hơi, nhất thời quên mất chuyện phát kẹo. Trịnh Ngôn Thanh thấy vậy liền nhanh tay bốc một nắm kẹo vừng xốp giòn, nhưng khi định đặt vào tay Lộ Chi Dao thì bị y tránh đi. Hắn ngước lên nhìn người đàn ông mặc đồ trắng trước mặt, bỗng dưng cảm thấy hơi ớn lạnh.
Dường như Lộ Chi Dao không để ý đến động tác của Trịnh Ngôn Thanh, y tiếp tục cất lời: “Một viên cũng không được sao?”
Lúc này Lý Nhược Thủy mới hoàn hồn, cô bưng đĩa kẹo đổ cho y hơn phân nửa, sau đó trầm ngâm suy nghĩ: “Chúc huynh…” Sự nghiệp, học hành, tình cảm… Hình như y đều không quá quan tâm.
“Chúc mai đi vững bước chân, không còn phải dựa gậy cầm trên tay; ăn cơm có kẻ chiều hay, ân cầm gắp miếng ngon đầy vào cho; đêm về chẳng lạnh bơ vơ, có người ủ ấm chăn tơ giấc nồng.”
Những điều này là những gì cô quan sát được bấy lâu nay, đồng thời cũng nhắc nhở y một chuyện… Cô đã từng làm tất cả những điều đó rồi, vậy nên hãy nhanh chóng nảy sinh tình cảm với cô đi, mau thích cô đi để cô còn sớm được về nhà!
“Đa tạ.” Lộ Chi Dao mím môi cười, ôm theo đống kẹo vừng xốp giòn rời khỏi sảnh lớn.
…
Hôm nay y vẫn không hiểu được ám chỉ của cô. Lý Nhược Thủy thở dài, tiếp tục trở thành một cỗ máy phát kẹo vô tình trong sảnh lớn. Lộ Chi Dao mang theo đống kẹo quay về chỗ ngồi, hoàn toàn không biết Giang Niên đang nhìn đống kẹo trong lòng y bằng ánh mắt tràn đầy cảm thông. Y khẽ mỉm cười, đặt chỗ kẹo lên bàn, bóc vỏ ăn một viên.
Cảm nhận được ánh mắt của Giang Niên, y tiện tay lấy một viên: “Huynh Giang muốn ăn không?”
Giang Niên lắc đầu như trống bỏi, sau đó do dự hỏi: “Chuyện Lý Nhược Thủy thành thân, huynh nghĩ thế nào?”
Lộ Chi Dao nghịch vỏ kẹo trong tay, nét cười trên mặt vẫn khiến người ta khó đoán như trước: “Nghĩ gì ư? Chỉ là thành thân thôi mà.”
Giang Niên ghé sát lại, dáng vẻ rất ham học: “Câu này là sao?”
“Thành thân chẳng qua chỉ là một hình thức tô vẽ cho cái vỏ bọc giả dối mỗi người một ngả mà thôi.”
“…” Giang Niên im lặng một lúc: “Ai nói với huynh thế?”
“Chẳng ai nói cả, ta tự nhận ra.”
Giang Niên lắc đầu: “Chỉ những người không yêu nhau mới như vậy.”
Lộ Chi Dao bật cười khe khẽ: “Có lẽ thế.”
Giống như mẹ y, giống như sư phụ y, thành thân chỉ khiến nỗi đau thêm sâu, chỉ là sự dày vò lẫn nhau, vậy thì có ý nghĩa gì? Nhưng nếu là Trịnh Ngôn Thanh và Lý Nhược Thủy dày vò nhau, đánh nhau một trận, thì với thể trạng của Trịnh Ngôn Thanh, hắn hẳn sẽ bị Lý Nhược Thủy đè bẹp. Như vậy cũng tốt, y không cần lo lắng nữa.
Giang Niên đứng dậy nhìn, thấp giọng nói: “Huynh Lộ, đệ đi tìm Phi Nguyệt trước, tối nay chúng ta có kế hoạch lẻn vào Trịnh phủ. Huynh cứ ăn tiếp đi.”
Lộ Chi Dao gật đầu qua loa, không mấy bận tâm họ định làm gì. Y dựa lưng vào ghế, tiếp tục ăn từng viên kẹo một.
“Phúc tràn muôn ngả, trăm năm hòa hợp, tân nương vào động phòng!” Giọng nói cao vút văng vẳng từ sảnh lớn, tiếng trống chiêng náo nhiệt lại nổi lên, Lý Nhược Thủy được đưa vào phòng tân hôn.
Lộ Chi Dao chậm rãi bóc một viên kẹo, bỗng dưng lại cảm thấy hơi bức bối.
***
Chú thích:
Cửu Liên Hoàn: là một loại trò chơi giải đố cổ, thường được làm bằng kim loại hoặc tre, gồm chín vòng tròn móc nối vào một thanh cố định. Người chơi cần tháo rời toàn bộ các vòng này ra khỏi thanh và sau đó lắp lại đúng thứ tự.