Cơ Trí Cảnh Giác

Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tân nương đã vào động phòng, còn tân lang vẫn phải ở lại để mời rượu. Nhưng vì thân thể Trịnh Ngôn Thanh không được tốt nên anh ta chỉ có thể lấy trà thay rượu đi mời từng bàn một.
Lộ Chi Dao không động đến thức ăn trong tiệc cưới, y cứ bóc rồi ăn từng viên kẹo vừng xốp giòn, dường như không hề biết chán.
Đứa bé ngồi bên cạnh đang ăn thịt vịt, thỉnh thoảng lại liếc nhìn y.
Lộ Chi Dao rất đẹp, hơn nữa còn ăn uống ngon lành, điệu bộ đó hoàn toàn khiến đứa bé thèm ăn. Nhưng không hiểu sao nó lại cảm thấy người này khá đáng sợ, bởi thế không dám bắt chuyện. Rồi khi thấy dáng vẻ y nhắm hai mắt không nhìn thấy gì, nó bạo gan đưa tay với lấy một viên kẹo vừng xốp giòn.
“Muốn ăn kẹo à?” Lộ Chi Dao nắm lấy tay đứa trẻ, nở nụ cười ôn hòa.
Thấy nụ cười của y, đứa trẻ cũng thả lỏng, rồi gật đầu: “Dạ.”
Lộ Chi Dao xoay người đối diện với nó, má trái phồng lên vì ngậm một viên kẹo, trông cực kỳ vô hại: “Có vẻ tâm trạng nhóc không tốt lắm. Thế này đi, ta cho nhóc một ngón tay, nhóc vui rồi thì ta sẽ cho nhóc một viên kẹo, nhóc thấy thế nào?”
Lộ Chi Dao rút từ trong tay áo ra một con dao găm sáng loáng, đùa nghịch xoay tròn nó giữa những ngón tay. Ánh sáng phản chiếu từ lưỡi dao lướt qua đôi mắt đứa trẻ. Đứa trẻ nhìn con dao nhỏ trong tay y, sợ đến mức làm rơi cả đùi vịt xuống đất.
Nghe thấy tiếng động, Lộ Chi Dao cất con dao về, bất lực thở dài: “Chán thật.”
Y tiếp tục ăn kẹo vừng xốp giòn, không ngừng gõ đầu ngón tay xuống mặt bàn. Như thể chợt nghĩ ra điều gì đó, y nhét số kẹo còn lại vào trong ngực áo, cầm gậy dò đường bên cạnh rồi đi ra ngoài, bước chân nhanh nhẹn hẳn lên.
*
Lý Nhược Thủy ôm bụng nằm trên giường, vừa đói vừa buồn ngủ. Mặt trời ngoài cửa sổ sắp lặn sau núi đến nơi rồi mà cô vẫn chưa được ăn gì. Người thành thân chẳng lẽ không được xem là con người à?
Khi cô đang chán nản nhìn ra cửa sổ thì bên ngoài bỗng ồn ào hẳn lên, một nhóm người lần lượt kéo đến. Lý Nhược Thủy lật người ngồi dậy, nhìn ra ngoài qua lớp giấy dán cửa sổ. Cô thấy Trịnh Ngôn Thanh và bọn a hoàn cùng tiểu đồng chậm rãi tiến vào phòng.
Lý Nhược Thủy nâng váy ngồi xuống giường, lúc vừa ngồi xuống mép thì cửa phòng bị đẩy ra. Trịnh Ngôn Thanh mỉm cười áy náy với cô, bước lên ngồi xuống bên cạnh. A hoàn và tiểu đồng phía sau lần lượt bưng thức ăn và trái cây khô vào, bày biện tươm tất xong thì đứng thành một hàng trước mặt hai người.
Lý Nhược Thủy nhìn bọn họ, nhất thời không nhớ ra đây là nghi thức gì: “Đây là làm gì…”
Hai a hoàn bước lên trước, mỗi người cầm một khay hoa quả khô, bên trong khay có táo đỏ khô và lạc.
“Chúc cậu, chúc mợ sớm sinh quý tử, trăm năm hạnh phúc.”
Vừa dứt lời, họ lập tức ném cả khay hoa quả khô về phía trước.
Nhìn hai khay hoa quả khô chất đống như ngọn núi nhỏ, Lý Nhược Thủy nhắm chặt mắt theo phản xạ, ngay lập tức nhớ ra quy trình “chúc phúc” này. Đây nào phải chúc phúc, rõ ràng là đang trút giận thì có! Mấy quả vừa khô vừa cứng rơi xuống cả quần áo lẫn giường, phát ra những tiếng bộp bộp, nghe thôi cũng thấy đau rồi. Bị đập vào người thì không sao, nhưng chỉ sợ lỡ trúng mặt thôi.
Lý Nhược Thủy nhắm nghiền mắt, tay nắm chặt vạt váy. Trong tình huống như hiện tại, đáng sợ nhất không phải là bị đập trúng, mà là cảm giác căng thẳng khi biết mình sắp bị đập vào.
Đây mà là thành thân à? Rõ ràng là chịu phạt thì có!
Thấy trời dần chuyển tối, dường như a hoàn sợ lỡ mất giờ lành, nhưng lại không thể cứ thế đổ đi, thế nên chỉ có thể tăng tốc độ “chúc phúc”.
“Chúc cậu, chúc mợ sớm sinh quý tử, trăm năm hạnh phúc…” A hoàn vừa nói vừa ném, tuy có điều chỉnh phương hướng, song vẫn không tránh khỏi đập…
Đập vào mặt Trịnh Ngôn Thanh.
Trịnh Ngôn Thanh ngơ ngác ngồi đó, trên mặt đã hằn mấy vết đỏ. Còn Lý Nhược Thủy thì căng thẳng nhắm mắt, nhưng lại không có quả nào đập vào mặt cô. Cuối cùng sau khi hai khay hoa quả khô đã được ném hết, a hoàn thở phào nhẹ nhõm, hành lễ với hai người xong liền vội vã rời đi.
Lý Nhược Thủy mở mắt, vui mừng vỗ ngực, thở phào như vừa thoát chết: “May không bị đập trúng mặt!”
Khi cô quay sang nhìn Trịnh Ngôn Thanh thì không nhịn được mà bật cười: “Anh thảm thật đấy!”
Trên mặt Trịnh Ngôn Thanh không chỉ có vết đỏ, mà còn có mấy hạt lạc còn vương trên tóc, bộ dạng vô cùng nhếch nhác.
“Hôm qua tôi đã đoán trước được tình cảnh hôm nay rồi.” Trịnh Ngôn Thanh chỉ vào thức ăn trên bàn, “Muốn ăn chút không?”
“Được thôi, tôi cũng đang đói đây.” Khi Lý Nhược Thủy đứng dậy thì tay cô chạm phải thứ gì đó cộm cộm. Cô tiện tay nhặt thứ đó lên, khóe miệng cô bất giác co giật.
“Táo đỏ với lạc đã đành, sao lại còn rắc cả kẹo vừng xốp giòn nữa thế?”
Trong tay cô là một miếng kẹo vừng xốp giòn nhỏ bị bẻ vỡ, những góc cạnh sắc nét, tỏa ra hương thơm ngọt ngào. Dáng vẻ và giọng điệu quá tự nhiên của Lý Nhược Thủy khiến Trịnh Ngôn Thanh vơi đi không ít sự lúng túng, thậm chí còn cảm thấy có chút thân thiết như anh em.
“Không có đâu.” Anh ta quay đầu nhìn giường, sững lại chốc lát: “… Cũng khá nhiều đấy.”
Trên chiếc giường màu đỏ, giữa đống táo khô và lạc, vương vãi không ít vụn kẹo vừng xốp giòn, trông vô cùng nổi bật.
“Cũng may là tôi không sao.” Lý Nhược Thủy lại cảm thán một câu, ném mẩu kẹo xuống giường, rồi cùng Trịnh Ngôn Thanh ngồi xuống bàn ăn chút gì đó lót dạ. Nói chính xác thì từ chiều hôm qua sau khi hai bà mai đến, cô gần như chưa ăn được gì.
“Lý cô nương, chuyện gả cho tôi là cô tự nguyện sao?” Vốn dĩ anh ta phải đắn đo rất lâu mới dám hỏi câu này, nhưng cử chỉ và lời nói của Lý Nhược Thủy lại chợt khiến anh ta có cảm giác thân thuộc, cứ như hỏi ra cũng chẳng có gì đáng ngại.
Lý Nhược Thủy nghe anh ta nói vậy nhưng cũng không hề ngạc nhiên: “Không phải.”
Trịnh Ngôn Thanh nghe xong thì thở phào nhẹ nhõm, sắc mặt cũng tự nhiên hơn nhiều. Anh ta lấy một tờ giấy từ trong áo cưới ra, hơi áy náy đặt lên bàn.
“Lý cô nương, đây là giấy thỏa thuận tôi đã viết.”
Lý Nhược Thủy vừa ăn vừa tiện tay cầm lên xem qua. Đó là một bản thoả thuận có điểm chỉ tay, nội dung hứa hẹn rằng sau nửa năm hai người sẽ tự nguyện ly hôn.
“Không được.” Lý Nhược Thủy đặt tờ giấy xuống, “Nhiều nhất là một tháng.”
Trịnh Ngôn Thanh thoáng ngẩn người, gật đầu bật cười, ho nhẹ vài tiếng rồi cất giấy đi.
“Xem ra Lý cô nương đã có chuẩn bị từ trước.” Anh ta thoải mái cầm đũa lên, sắc mặt vẫn không đổi: “Đừng lo tôi sẽ nói cho người khác. Cô cứ việc gây náo loạn ở đây càng nhiều càng tốt.”
Lý Nhược Thủy gật đầu với anh ta, ánh mắt đầy ẩn ý: “Anh đánh giá tôi cao quá rồi đấy.” Mục đích tất cả những gì cô làm chỉ để chinh phục Lộ Chi Dao, còn mạch truyện gốc thế nào thì cứ để nam nữ chính tự lo, cô chẳng thèm bận tâm.
“Khụ khụ khụ!” Trịnh Ngôn Thanh lần đầu tiên nghe thấy kiểu nói như vậy, nhất thời nghẹn ứ, không kịp thở, ho liên tục.
Lý Nhược Thủy tưởng là do mở cửa sổ, gió lùa vào nên hắn mới ho, thế là cô đứng dậy đóng cửa sổ lại. Lúc này, Lục Phi Nguyệt và Giang Niên đang lục soát khắp Trịnh phủ, vừa hay đi ngang qua đây. Ban đầu, họ muốn xem có chuyện gì xảy ra không, nhưng đúng lúc thấy cửa sổ bị đóng lại, bèn lập tức tiến lại gần.
Hiện tại hôn lễ vẫn chưa kết thúc, phần lớn a hoàn và tiểu đồng đều bận rộn ở sảnh trước, chỗ này hầu như không có ai trông coi. Hai người đi đến dưới cửa sổ, vừa định thò đầu vào ngó trộm thì bất ngờ nghe thấy tiếng động nhẹ ở trên cao.
Cả hai ngẩng đầu nhìn lên thì thấy Lộ Chi Dao đang ngồi co chân trên xà ngang hành lang, tay lật qua lật lại mấy tờ giấy gói kẹo đã ố vàng. Nhìn từ dưới lên không rõ nét mặt y. Lục Phi Nguyệt và Giang Niên liếc nhau, trong lòng đều hơi nghi hoặc.
Giang Niên nhảy lên xà ngang, thì thầm hỏi Lộ Chi Dao: “Huynh làm gì ở đây thế?”
Lộ Chi Dao để giấy gói kẹo rơi xuống, khóe môi y lại hơi nhếch lên, nở nụ cười quen thuộc. Y rút từ trong ngực ra một lọ sứ màu xanh lục, cũng dùng giọng nói cực khẽ đáp lại: “Bôi thuốc cho cô ấy.”
Giang Niên: …
Anh ta thật sự không hiểu nổi nữa.
“Vậy chúng tôi đi tìm tiếp, huynh cứ trông chừng ở đây, đề phòng Trịnh công tử kia làm chuyện gì xấu với cô ấy nhá.”
Bàn tay xoay lọ sứ của Lộ Chi Dao khựng lại, y hơi ngẩng đầu lên: “Chuyện gì xấu? Hắn sẽ giết Lý Nhược Thủy à?”
“Không phải kiểu chuyện xấu đấy.” Giang Niên xua tay, miệng mấp máy mấy lần rồi mới khéo léo giải thích: “Chính là chuyện ai thành thân cũng sẽ làm ấy.”
“Giam cô ấy lại?”
“Liên quan gì đến chuyện đó chứ…” Giang Niên hít sâu một hơi nhưng vẫn hạ giọng, “Tóm lại, dẫu chuyện gì thì huynh cứ chú ý một chút, nếu thấy có gì không ổn là vào trong đánh ngất Trịnh Ngôn Thanh ngay.”
“Thế à.” Lộ Chi Dao cong môi cười, gật đầu.
Giang Niên lại nhắc nhở y, y thực sự nên vào đó đánh ngất Trịnh Ngôn Thanh thật.
Đợi đến khi Lục Phi Nguyệt và Giang Niên rời đi, Lộ Chi Dao lập tức lật người nhảy xuống, không chậm trễ một giây nào.
Bên trong phòng, Lý Nhược Thủy đã ăn no, rửa mặt xong, giờ đang ngồi một bên chờ Trịnh Ngôn Thanh viết lại một bản thỏa thuận mới. Nhưng cô thực sự quá mệt, quá buồn ngủ. Việc thức trắng cả đêm hôm qua thì không nói làm gì, hôm nay lại bận rộn suốt một ngày, nên cô đã không chịu nổi mà gục xuống bàn ngủ mất từ lâu rồi.
Sau khi Trịnh Ngôn Thanh viết thỏa thuận xong, ngẩng đầu lên thấy cảnh này thì không nhịn được mà bật cười. Anh ta đặt bản thỏa thuận sang một bên, nhẹ nhàng chạm vào cánh tay Lý Nhược Thủy, gọi mấy lần nhưng không nhận được phản hồi. Trịnh Ngôn Thanh thở dài, lấy một tấm chăn mỏng ở bên cạnh đắp lên người cô, tiện thể đỡ cô dậy khỏi ghế để đưa lên giường.
“Đắc tội rồi.”
Nhưng thể chất anh ta vốn yếu, muốn đỡ rồi bế Lý Nhược Thủy lên thật sự hơi khó khăn. Khi Trịnh Ngôn Thanh đang cân nhắc xem có nên cõng không, thì bỗng nhiên sau gáy đau nhói, anh ta ngã vật xuống sàn, bất tỉnh nhân sự.
“Đắc tội rồi.” Giọng điệu Lộ Chi Dao rất nhẹ nhàng, cánh tay đỡ lấy Lý Nhược Thủy đang nằm gục ở đấy.
Sau khi bế xốc cô lên, trong tay y chợt có tia sáng loé lên. Hoá ra là con dao găm sắc bén. Hàng mi Lộ Chi Dao hơi cong, lúc y vừa định phóng con dao ra thì y lại chợt nghe thấy vài tiếng nói mơ của Lý Nhược Thủy.
Con dao găm xoay một vòng trong tay y, cuối cùng lại trở về trong ống tay áo. Sau đó, y ôm Lý Nhược Thủy, nhấc chân bước qua Trịnh Ngôn Thanh.
Ngọn nến trong phòng sớm đã bị hắn dập tắt, lúc này chỉ có ánh trăng xuyên qua cửa sổ giấy, le lói chiếu rọi khắp căn phòng. Nhưng y vốn dĩ không cần ánh sáng, dù không có gậy dò đường, nhưng y vẫn có thể đi, chỉ chậm hơn chút thôi. Y ôm Lý Nhược Thủy đi đến bên giường, đưa tay sờ lên bề mặt. Trên giường không còn hoa quả khô cộm lên làm cấn người, rõ ràng đã được dọn dẹp sạch sẽ. Lộ Chi Dao đặt Lý Nhược Thủy xuống giường, rồi ngồi co chân lên chiếc ghế đệm chân bên cạnh.
Y lấy bình sứ ra, kéo tay phải của Lý Nhược Thủy lại, đúng là chuẩn bị bôi thuốc cho cô.
“Vẫn còn một lần cuối cùng chưa bôi.”
Giọng điệu nhẹ nhàng thở dài vang lên trong căn phòng tĩnh mịch. Lý Nhược Thủy ngủ không sâu, trở mình xoay người về phía y, hơi thở đều đều. Lộ Chi Dao khẽ vuốt ve vết thương trên lòng bàn tay và ngón tay cô, không biết đang nghĩ gì.
Lý Nhược Thủy bỗng giơ tay lên, vừa vặn đặt lên mặt Lộ Chi Dao, nhẹ nhàng vuốt ve gò má y. Lộ Chi Dao ngồi trên xà nhà rất lâu, mà y lại không thích mặc nhiều, nên thân nhiệt y luôn rất thấp. Giờ lại bất chợt chạm vào nhiệt độ trong lòng bàn tay cô, y cảm giác như mình chạm phải lửa, nóng bỏng như lửa thiêu.
Cái nóng ấy khiến trái tim y hẫng một nhịp.
Bàn tay kia không hề an phận, thỉnh thoảng lại nhẹ vuốt ve khuôn mặt y. Những vết chai trong lòng bàn tay cọ qua má mang đến cảm giác tê tê, ngứa ngứa, như đang an ủi, mà cũng như đang lấy lòng. Lộ Chi Dao im lặng hồi lâu, rồi khẽ bật cười thành tiếng. Y cười rất lâu, khóe mắt cong lên, tràn đầy ý vị. Y nhẹ nhàng gỡ tay Lý Nhược Thủy ra, bôi thuốc mỡ lên vết thương, nhẹ nhàng thở dài: “Ngủ mà cũng cơ trí cảnh giác như thế.”