Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Chương 28: Một Ngày Của Lộ Chi Dao Nhỏ
Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Có lẽ vì bên ngoài quá yên tĩnh, không ai quấy rầy, nên lần này Lý Nhược Thủy đã ở lại đây ba ngày. Suốt ba ngày đó, cô chăm chú quan sát Lộ Chi Dao.
Cuộc sống của bé Lộ Chi Dao vô cùng tẻ nhạt. Sáng sớm thức dậy, y thiền định, luyện võ; trưa ăn màn thầu với dưa muối đạm bạc xong thì lại tiếp tục luyện võ; tối ăn màn thầu với dưa muối tiếp, nghe sư phụ kể lể về những oán hận và phẫn nộ chất chứa suốt bao năm của mình, y chỉ khẽ mỉm cười theo thói quen, rồi lại tiếp tục luyện võ. Dẫu cho năm giác quan nhạy bén, thiên phú cao, là một hạt giống võ học đầy tiềm năng, thì việc y sau này trở thành cao thủ võ nghệ đứng đầu trong sách đương nhiên không thể tách rời khỏi những tháng ngày siêng năng khổ luyện như vậy.
Lý Nhược Thủy nhìn bữa cơm của thầy trò bọn họ thì mặt mày sa sầm. Trước đây khi còn theo mẹ, tuy việc ăn mặc của y không đến nỗi tệ, nhưng lại chỉ có màn thầu và rau xanh để ăn. Song bây giờ theo sư phụ, y đã ăn mặc bình thường, thế mà khoản ăn uống lại chỉ có màn thầu với dưa muối. Một đứa nhỏ như thế, số màn thầu y đã ăn còn nhiều hơn số con đường Lý Nhược Thủy từng đi, thế nên sau này có thể cao lớn như vậy, chắc hoàn toàn là nhờ sự kiên trì và cố gắng của y nhỉ.
“Chính là hôm nay, con mau đi, mau làm náo loạn tiệc sinh nhật của bọn họ lên!” Sư phụ của Lộ Chi Dao vô cùng phấn khích, trời còn tờ mờ sáng đã lăn xe lăn đến đánh thức y dậy, nhắc nhở y hôm nay phải làm gì.
Bé Lộ Chi Dao mở mắt, vẻ mặt lười biếng, đôi mắt vô hồn “nhìn” về phía sư phụ mình rồi khẽ gật đầu, sau đó tự mình bò dậy, loay hoay đi rửa mặt. Bé Lộ Chi Dao không biết chải đầu, mà cũng chẳng ai dạy y, ngay cả dải lụa đỏ trên đầu cũng là y tự mày mò buộc lấy.
Lý Nhược Thủy không thể ngờ rằng, trong hoàn cảnh sống như thế này, điều thực sự làm khó bé Lộ Chi Dao lại là làm thế nào để buộc được tóc.
Y quỳ ngồi trên chiếc giường cũ nát, trông hệt như một cục bông nhỏ, đôi mắt vô hồn mở lớn. Y dùng tay vén phần tóc phía trên lên, miệng cắn dải lụa đỏ, liên tục đưa những lọn tóc lòa xòa trở về vị trí cũ. Nhưng thực tế là, khi y cố gắng lấy dải lụa để buộc tóc, thì không ít lọn tóc đã bung ra, mà dải lụa cũng lỏng lẻo, không chắc chắn.
Bé Lộ Chi Dao hít sâu một hơi, vẫn giữ nụ cười nhạt trên môi, tay siết chặt phần tóc trên đỉnh đầu, hơi cáu kỉnh quấn dải lụa đỏ thành một búi tóc nhỏ dựng thẳng đứng. Phần đuôi tóc được buộc lên lại nghiêng về một bên, khiến y trông càng giống một bé gái hơn. Thế nên đây chính là lý do sau này y trưởng thành chẳng bao giờ buộc tóc nữa à…
Xử lý mái tóc xong, bé Lộ Chi Dao lại ăn hai chiếc màn thầu như bao ngày, chẳng buồn để ý đến sư phụ đang ngập tràn trong niềm vui sướng. Y cầm màn thầu, kiếm và mấy con rối gỗ ở bên cạnh rồi rời khỏi căn nhà gỗ.
Bé Lộ Chi Dao không có bạn bè, nên y tự làm vài con rối gỗ để chơi. Những con rối đó hình thù kỳ quái, màu sắc lại vô cùng kinh dị, chỉ trong ba ngày ngắn ngủi ở đây mà Lý Nhược Thủy đã bị chúng dọa không biết bao nhiêu bận. Y rất ít khi vào thành, mỗi khi nghỉ ngơi sau giờ luyện võ hàng ngày, y luôn thích mang mấy con rối gỗ đó đi dạo trong rừng trúc. Đó là khoảng thời gian nhàn nhã và ngây thơ nhất của y.
Bé Lộ Chi Dao đang đi trên con đường vào thành, một tay xách con rối gỗ, tay kia dùng kiếm thăm dò đường đi. Con rối có vẻ ngoài kỳ quái bị điều khiển làm ra những động tác vặn vẹo, phần gỗ trên thân nó va chạm nhau phát ra tiếng lách cách.
Lý Nhược Thủy theo sát phía sau, vẻ mặt vô cùng lo lắng. Để một đứa trẻ nhỏ như thế đi phá tiệc thì thôi đã đành, đằng này lại để nó đi một mình? Ít ra cũng phải cho nó mang theo chút gì để phòng thân chứ! Sao lại để đứa trẻ chỉ cầm theo mỗi màn thầu và rối gỗ rồi đi luôn thế?
Lý Nhược Thủy thầm oán trách sư phụ y, rồi lắc đầu thở dài hệt như một bà mẹ già, hoàn toàn quên mất chuyện bé Lộ Chi Dao đang trên đường đi giết người.
“Ngươi có mong chờ việc hôm nay phải làm không?” Y nhấc con rối lên, đôi mắt mờ sương phản chiếu hình ảnh con rối đáng sợ ấy, nhưng ánh nhìn lại chẳng thể tập trung vào nó.
Con rối đương nhiên sẽ không biết nói, nó chỉ biết chịu sự điều khiển của sợi chỉ mảnh, làm ra những động tác tương ứng.
Bé Lộ Chi Dao lại kéo cánh tay nó lên: “Có mong chờ không?”
Lý Nhược Thủy: … Nó chỉ là một con rối xấu xí thôi, hà tất phải làm khó nó đến vậy?
“Vô vị.”
Cô thấy bé Lộ Chi Dao khẽ thở dài, y vừa cười vừa giơ con rối lên, lông mày hơi nhíu lại, mang theo chút tiếc nuối.
“Tưởng không biết nói sẽ rất tốt, nhưng giờ xem ra vẫn chưa đủ. Không biết nói thì có gì hay ho đâu?”
“Chi bằng ở lại đây làm bạn với đám trúc câm này thôi.”
Vừa dứt lời, y chẳng hề do dự cắm con rối đã chơi đùa mấy ngày qua vào một khúc đốt trúc, rồi tiếp tục kéo kiếm tiến về phía trước. Lý Nhược Thủy nhìn nửa đầu con rối bị nhét vào trong ống trúc, bất giác lạnh toát cả người. Sau này cô cũng sẽ bị đối xử như vậy à? Nhìn bóng dáng nhỏ bé phía trước cùng chùm tóc trẻ con đong đưa trên đầu y, Lý Nhược Thủy lại lần nữa cảm nhận được cảm giác lạnh lẽo quen thuộc.
Quả nhiên kẻ biến thái từ nhỏ đã chẳng thể là người bình thường.
Không bao lâu sau, trời bắt đầu mưa lất phất nhẹ hạt, bé Lộ Chi Dao lập tức rẽ vào một ngôi đền hoang. Đây có lẽ là ngôi đền thờ Thành Hoàng, nhưng tượng thờ đã không còn rõ nét, chỉ còn lại một góc áo đỏ lộ ra, gợi nhớ chút huy hoàng ngày xưa. Bé Lộ Chi Dao không nhìn thấy, nên dĩ nhiên cũng không có khái niệm gì về điều đó. Y tự mò mẫm kéo một tấm chiếu cói ra, sau đó ngồi khoanh chân thiền định trên bệ nến, chán nản chống cằm, bắt đầu thả lỏng tinh thần.
Thứ mà y thấy từ bé chỉ có bóng tối, thế nên lúc này, ở nơi này, có lẽ y cũng chẳng thấy gì đáng sợ. Nhưng Lý Nhược Thủy thì sợ. Dù cô là một kẻ ngoại lai không ai nhìn thấy, cũng chẳng ai động vào được, dù chính cô mới là thứ kỳ quái nhất trong ngôi đền này, nhưng cô vẫn thấy sợ.
Trời mưa nên ánh sáng tối hơn, khiến trong đền lại càng u ám, thế nhưng chiếc áo choàng đỏ của Thành Hoàng lại có một sắc đỏ kỳ lạ. Chỉ cần nhìn vào cảnh tượng nặng nề đó là Lý Nhược Thủy đã tưởng tượng ra cả một cuốn tiểu thuyết ma quái trăm ngàn chữ mang tên “Hồn lìa khỏi xác trong đền Thành Hoàng” rồi.
Bỗng dưng phía trong góc đền vang lên tiếng sột soạt, Lý Nhược Thủy lập tức bật nhảy kinh người đến bên bé Lộ Chi Dao, cố gắng dùng thân hình gầy gò yếu ớt mười tuổi của y để che chắn cho bản thân. Rõ ràng bé Lộ Chi Dao cũng nghe thấy âm thanh đó, nhưng đối lập hoàn toàn với Lý Nhược Thủy đang núp sau lưng lẩm bẩm hát “Cung hỷ phát tài”, y không sợ, thậm chí còn thấy thú vị.
Đôi mày đẹp của y hơi nhướn lên, y vẫy tay về phía đó, gõ gõ lên đài nến, hệt như đang gọi: “Meo.”
Lý Nhược Thủy thò đầu nhìn ra từ phía sau y. Rồi khi đối diện với một con mèo tam thể thò đầu ra từ góc tường thì cô lại vô cùng ngượng ngùng. May mà không ai nhìn thấy cảnh này.
Con người thường không bị sự thật dọa sợ, mà là bị chính những tưởng tượng của mình dọa sợ. Lý Nhược Thủy nhìn con mèo đó, bỗng nhiên hiểu sâu sắc câu nói đó.
Con mèo tam thể gầy guộc bước ra từ góc tường rồi đi vài vòng từ xa. Có vẻ nó hơi lo lắng muốn chạy đi, nhưng ngoài trời đang mưa nên nó chỉ đành hung dữ kêu vài tiếng “meo” về phía y. Bé Lộ Chi Dao mỉm cười, sau đó lấy một chiếc màn thầu từ trong tay áo ra, xé một miếng nhỏ, đung đưa trong không trung. Con mèo tam thể gầy guộc có lẽ đã lâu không ăn gì, giữa cơn đói và bản năng muốn chạy trốn, nó đã chọn cơn đói. Nhưng con mèo không hề kêu lên, nó chỉ nhẹ nhàng bước đến, không hề phát ra chút âm thanh nào. Cái màn thầu mà bé Lộ Chi Dao đang đung đưa có vẻ sẽ bị nó ăn mất.
Lý Nhược Thủy đứng bên cạnh nhìn một người một mèo, nỗi sợ hãi dần bị sự căng thẳng thay thế, nhưng cô vẫn cảm giác con mèo sẽ không vồ trúng.
Quả nhiên, con mèo tam thể cong người nhảy vọt lên, nhưng vẫn không thể nhanh hơn bé Lộ Chi Dao. Y không chỉ thu lại miếng màn thầu đã xé mà còn bỏ vào miệng.
“Nếu ngươi cướp, ta sẽ không cho ngươi nữa.”
Con mèo còn nhỏ nên đương nhiên bị chọc giận, song nó lại không thể nhảy lên đài nến cao kia, mà chỉ đành mài móng dưới đất, gầm gừ đe dọa.
“Thú vị đấy.” Bé Lộ Chi Dao nhẹ nhàng mỉm cười, nụ cười ấy như mang theo chút phong độ của y khi trưởng thành. Sau đó y tiếp tục xé một miếng bánh màn thầu rồi ném cho con mèo tam thể, “Đây coi như là phần thưởng của ngươi.”
Con mèo nhảy lên, cắn miếng màn thầu rồi chạy sang một bên ăn, vừa ăn vừa cảnh giác nhìn y.
Dường như cảm nhận được ánh nhìn của con mèo, bé Lộ Chi Dao lại xé một miếng nữa rồi ném đi, và giờ chiếc màn thầu trong tay y chỉ còn lại một nửa.
“Ngon không?”
Con mèo không để ý đến y, kêu một tiếng “meo” rồi tiếp tục ăn.
“Ăn uống có ý nghĩa gì chứ, làm vừa lòng ta thì những thứ này cho ngươi hết.” Y ném hết chiếc màn thầu đi, không để lại cho mình một miếng nào, hôm nay y còn chưa ăn sáng.
“Theo ta thấy, điều thú vị nhất là nhìn người khác vùng vẫy.”
Con mèo ăn màn thầu xong thì liếm móng vuốt, nằm từ xa nhìn y, thỉnh thoảng lại kêu một tiếng “meo”. Bé Lộ Chi Dao mỉm cười với con mèo, như thể cuối cùng đã tìm được một người lắng nghe và biết đáp lại.
“Khi nào sư phụ được giải thoát, ta sẽ rời khỏi bà ấy, đến lúc đó ta sẽ đến tìm ngươi được không? Ta chưa từng nuôi mèo, vẫn luôn muốn thử xem sao.”
Con mèo nhìn ra ngoài đền, mưa đã ngớt dần, có vẻ như nó đang tính toán kế hoạch bỏ trốn. Bé Lộ Chi Dao lắng nghe tiếng mưa, không biết y đang nghĩ gì mà trông có vẻ thất thần.
“Rừng động đừng nghe tiếng lá cành, ngâm nga chậm bước chẳng đi nhanh… Hình như người thầy đó vẫn chưa giải thích ý nghĩa bài thơ này.” Bé Lộ Chi Dao đã ở ngoài trường học gần một tháng để nghe ngóng tin tức và học hỏi, trí nhớ của y rất tốt, những bài thơ thầy đã nói, y đều nhớ hết.
Lý Nhược Thủy luôn cảm thấy y không phải đến để nghe ngóng, mà là để học hỏi. Là một người mù bẩm sinh, y nhận biết thế giới xung quanh qua thính giác và xúc giác, song quan trọng nhất vẫn là cần người khác phản hồi thông tin cho y. Nhưng chẳng ai từng bảo y rằng cỏ có màu lục, trời có màu lam, máu có màu đỏ, từ trước đến nay y chỉ biết cỏ là cứng, cây thì thô ráp, máu thì ấm. Không chỉ thiếu kiến thức sách vở, đến ngay cả những điều cơ bản mà y cũng thiếu sót trầm trọng. Nếu nói nhận thức của mỗi người về thế giới này đều tương đối phiến diện, thì y có lẽ ngay cả sự phiến diện đó cũng không có, y hoàn toàn thiếu hụt nhận thức cơ bản về thế giới.
Không được, Lý Nhược Thủy vò đầu bứt tai, cô luôn cảm giác kế hoạch chinh phục của mình càng ngày càng khó khăn. Làm sao để giao tiếp với một người thiếu thốn kiến thức cơ bản như vậy về tình yêu trừu tượng đây?
Mưa ngoài đền đã ngừng, chỉ còn tiếng tí tách của những giọt mưa rơi xuống từ lá trúc. Con mèo tam thể không kiên nhẫn nghe những lời trong lòng của bé Lộ Chi Dao, nó quay người chạy ra khỏi ngôi đền hoang, mất hút không thấy bóng dáng đâu nữa.
Y đang nói dở, thấy vậy thì ngẩn người một lát, rồi bật cười lắc đầu: “Vẫn là không biết động đậy thì thú vị hơn, quay về làm một con rối gỗ thôi.”
Y ôm kiếm bước ra khỏi đền hoang, tiếp tục đi về phía mục tiêu.
Trong thành, không ít người tò mò nhìn đứa trẻ ôm kiếm, búi tóc trên đỉnh đầu rũ xuống, tai đeo lông vũ đỏ. Người nào người nấy đều liếc mắt quan sát y.
Bé Lộ Chi Dao chẳng hề để tâm, y tiếp tục bước thẳng về phía trước, cuối cùng dừng lại ở góc phố đối diện một tòa phủ đệ. Phủ đệ này được xây dựng vô cùng hoành tráng, nằm ngay trung tâm thành, trên biển hiệu đề hai chữ “Hà phủ” như rồng bay phượng múa.
Hôm nay Hà phủ có chuyện vui, đó chính là sinh nhật của con trai duy nhất nhà họ Hà, thế nên họ đã mời rất nhiều khách khứa đến dự tiệc. Những người đến đa phần là giới giang hồ, mang theo bảo kiếm, mặc trang phục thuận tiện cho việc đi lại lẫn đấu võ, chỉ có một số ít là các lão gia công tử mặc trang phục xa hoa. Có lẽ gia đình này giao thiệp chủ yếu với giới giang hồ hơn.
Lý Nhược Thủy lo lắng nhìn bé Lộ Chi Dao, y mới chỉ mười tuổi, dù có giỏi đến đâu thì cũng khó có thể đánh bại nhiều cao thủ như thế, vậy há chẳng phải là tự đâm đầu vào chỗ chết sao? Nhưng cô còn chưa kịp nhìn thấy chuyện gì xảy ra tiếp theo thì đã bắt đầu hoa mắt chóng mặt. Đây chính là dấu hiệu báo hiệu cô sẽ phải quay lại.
“Không phải chứ! Đã để tôi ở đây ba ngày rồi, sao đến lúc quan trọng lại kéo tôi đi mất thế!”
Lần sau cô nhất định sẽ dán một tờ giấy ghi “đừng gọi tôi” lên người mình!
Sau cơn chóng mặt, Lý Nhược Thủy mơ màng mở mắt. Đập vào mắt cô là ánh nắng chói chang, hoàn toàn khác với cảm giác lạnh lẽo ngột ngạt lúc nãy. Ánh mắt của cô dừng lại trên người Lộ Chi Dao bên giường, lòng bất chợt như có mèo cào.
Thế này chẳng phải là kẹt mạch truyện rồi sao, thật khó chịu. Rốt cuộc tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì? Y bị đánh tơi tả sao? Cô thực sự rất muốn biết!
Lộ Chi Dao cảm nhận được động tĩnh của cô, y khẽ mỉm cười dịu dàng. Nụ cười ấy hòa cùng ánh nắng hướng về phía cô.
“Cô đã ngủ rất lâu rồi.”
…
Y thật sự đẹp.
Chết mất, giờ nhìn Lộ Chi Dao mà cô còn có kèm thêm hiệu ứng ánh sáng nhẹ nhàng nữa sao.
***
Chú thích:
Thành Hoàng là một trong những vị thần quan trọng được tôn thờ phổ biến trong văn hóa tôn giáo Trung Quốc, thường là những vị danh thần, anh hùng có công với nhân dân địa phương, là vị thần bảo vệ thành trì theo tín ngưỡng dân gian và Đạo giáo của Trung Quốc
Trích Định Phong Ba – Tô Thức, bản dịch của Nguyễn Chí Viễn