37. Ánh mắt dõi theo và xiềng xích kỳ lạ

Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng

Ánh mắt dõi theo và xiềng xích kỳ lạ

Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Gió xuân khẽ lướt qua bậc thềm, làm chiếc rèm châu leng keng rung động, đồng thời cũng cuốn đi bớt mùi thuốc nồng trong phòng.
“Hắt xì…” Trịnh Mi khịt mũi, đặt bát thuốc vừa uống cạn sang một bên, rồi lại ăn thêm vài viên mứt táo.
Vị ngọt lướt qua đầu lưỡi, chị ta ngập ngừng giây lát rồi vẫn nhả táo ra, trong cổ họng vẫn còn vương lại vị đắng của thuốc. Hiện giờ chị ta tạm thời không thể nuốt đồ cứng, cũng không thể nói to, tất cả đều là “nhờ ơn” của Lộ Chi Dao.
“Cô chủ, sao cô không giao y cho quan phủ? Không thì nói với ông chủ và phu nhân cũng được mà.” A hoàn của Trịnh Mi đang bôi thuốc cho chị ta, nhìn vết bầm tím trên cổ Trịnh Mi mà vẫn còn sợ hãi.
Hôm qua, sau khi nhận được tin, a hoàn lập tức ra cổng sau đón Trịnh Mi. Lúc vừa đến, cô ta đã thấy cả người Trịnh Mi ướt sũng, khoác áo ngoài của hộ vệ, giọng khàn đặc, khó nghe, trông thảm hại như vừa bị hãm hại.
“Chẳng lẽ muốn ta mất hết thể diện sao?” Trịnh Mi nén giọng, chỉ có thể thốt ra lời cực kỳ khẽ. Hôm qua chị ta nói giao y cho quan phủ cũng chỉ để dọa y, chứ thực sự làm thế chẳng phải cả Thương Châu sẽ biết chuyện chị ta chủ động thân cận y rồi bị y đẩy xuống nước sao? Hơn nữa, đối phó với loại người như Lộ Chi Dao thì báo quan có ích gì? Chưa chắc đã bắt được y, chi bằng đánh thẳng vào chỗ yếu của y, khiến y phải hối hận vì đã chọc giận chị ta còn hơn.
“Các người điều tra thế nào rồi?”
“Gần xong rồi ạ.” A hoàn vừa bôi thuốc vừa đáp.
“Kể từ khi y đến Thương Châu, y hoặc là đến phủ chúng ta tìm Lý Nhược Thủy, hoặc là đến quán trà ở hẻm Yên Liễu nghe kể chuyện, ngoài ra không làm gì khác.”
“Tính cách như vậy, nếu không quá nguy hiểm thì thật ra cũng hợp ý ta đấy chứ.” Trịnh Mi lắc đầu, gạt ý nghĩ đáng sợ đó ra khỏi đầu: “Nhưng, quan hệ giữa y và Lý Nhược Thủy thì không bình thường.”
Trịnh Mi nhìn ra ngoài cửa sổ rồi trầm ngâm suy nghĩ. Một lúc trôi qua mà chị ta vẫn không nghĩ ra nên trả đũa Lộ Chi Dao thế nào, dù sao Lộ Chi Dao trông có vẻ nhẹ nhàng dịu dàng, nhưng tính khí y thế nào thì chị ta đã nếm trải rồi, đại khái là kiểu người “dầu muối chẳng vào, lời hay lẽ phải cũng bỏ ngoài tai”. Đánh thì đánh không lại, mắng cũng chẳng ăn thua, há chẳng phải quá uất ức hay sao?
“Cô chủ, hay cô chủ ra ngoài hít thở không khí chút đi, thầy lang nói người bị cảm lạnh, nên phơi nắng nhiều.”
“Cũng được.”
Hai người cùng ra vườn hoa trong phủ để nghỉ ngơi, tiện thể phơi nắng một lát. Nhưng chốc lát sau, hai chủ tớ đã thấy một bóng áo vàng nhạt lởn vởn bên hòn non bộ, rất nổi bật. Chỉ cần nhìn thấy vạt váy, Trịnh Mi đã biết đó là Lý Nhược Thủy. Người trong Trịnh phủ phần lớn đều thích mặc những màu sắc trầm, ngay cả bản thân chị ta cũng thường chỉ mặc màu xanh men ngọc. Trong phủ từ trên xuống dưới, người dám mặc màu nổi bật thế này e rằng chỉ có một mình Lý Nhược Thủy.
Trịnh Mi và a hoàn liếc nhìn nhau, sau đó nhẹ nhàng dịch chuyển vị trí, đứng vào góc khuất của hòn non bộ để quan sát. Bọn họ thấy Lý Nhược Thủy cầm một tờ giấy viết thư, đi đi lại lại vừa đọc vừa suy ngẫm, vẻ mặt rất nghiêm túc. Mà ở gần Lý Nhược Thủy, Trịnh Mi chẳng hề bất ngờ khi thấy Lộ Chi Dao.
Y đang ngồi bên bàn đá, tay vuốt nhẹ một chuỗi hoa đỏ dài, có vẻ cũng đang trầm tư. Một người áo trắng như tuyết, một người áo vàng nhạt như lông ngỗng con, nhìn qua hệt như ánh dương rực rỡ phủ lên đỉnh núi tuyết, đúng là xứng đôi vô cùng. Tuy hai người không nói chuyện, song bầu không khí lại rất hòa hợp, hòa hợp đến mức Trịnh Mi dù đứng quan sát từ xa cũng cảm nhận được sự yên bình giữa họ.
Lộ Chi Dao giơ chuỗi hoa trong tay lên, lắc lắc, khóe môi hơi cong, nghiêng đầu “nhìn” về phía hai chủ tớ Trịnh Mi. Cổ chị ta như lại nhói đau, Trịnh Mi vô thức run rẩy lùi lại một bước, bất giác dời mắt nhìn sang chỗ khác.
“Cô chủ?” A hoàn đỡ chị ta, vỗ nhẹ lưng an ủi: “Y chỉ là người mù thôi, đừng sợ.”
Trịnh Mi hít sâu một hơi để lấy dũng khí. Chị ta không thể kìm nén sự tò mò trong lòng, lại thử nhìn về phía đó thêm lần nữa.
Chị ta muốn xem rốt cuộc hai người họ ở bên nhau như thế nào.
*
“Thú vị thật đấy.” Lý Nhược Thủy nhìn tờ thư trong tay, mặt không biểu cảm nói ra bốn chữ này, giờ cô chỉ thấy đau đầu thôi. Bởi vì câu “tạm thời đừng có con” của Trịnh phu nhân hôm qua như sét đánh ngang tai, nên Lý Nhược Thủy định sẽ nhanh chóng tìm ra kẻ hạ độc Trịnh Ngôn Thanh trong phủ rồi ly hôn cho xong. Khi chuyện hạ độc được phơi bày, số hộ vệ được điều đến để bảo vệ Trịnh Ngôn Thanh trong Trịnh phủ sẽ giảm bớt, thư tín chắc chắn cũng sẽ sớm được tìm thấy. Tóm lại, cô định tiết lộ trước nội dung cốt truyện.
Trong nguyên tác, tên đầy tớ hạ độc là người đã ở trong Trịnh phủ nhiều năm, cô chỉ cần tìm ra kẻ đó là được. Cách làm thì cực kỳ đơn giản, nhưng có một vấn đề: Cô không nhớ tên của tên đầy tớ đó nữa, chỉ nhớ mang máng là họ Trần.
Trong Trịnh phủ có rất nhiều người họ Trần. Tính cả những người được nuôi từ nhỏ trong phủ thì có tổng cộng mười một người, trong đó từng tiếp xúc với thuốc có tám người, là nam giới thì có năm người.
Lý Nhược Thủy nghiêm túc nhìn chằm chằm vào năm cái tên đó trên giấy, cố gắng gợi lại chút ký ức liên quan. Nhưng cuối cùng chẳng những không gợi ra được gì, mà ngược lại, lại gợi ra được một meme rõ mồn một. Một meme Mã Đông Mai.
… Đúng là gì nên nhớ thì không nhớ, còn thứ không nên nhớ lại cứ hiện ra rõ rành rành.
Trong nguyên tác, Lục Phi Nguyệt tình cờ bắt gặp đầy tớ kia đang hạ độc, sau đó bám theo mấy ngày mới có được chứng cứ để vạch trần. Nhưng cô không phải Lục Phi Nguyệt, căn bản chẳng thể gặp được chuyện như vậy. Lý Nhược Thủy dứt khoát ném tờ giấy xuống bàn đá, định thư giãn đầu óc đổi hướng suy nghĩ. Cô quay sang nhìn Lộ Chi Dao đang nghiên cứu chuỗi hoa đỏ, rồi đi đến ngồi cạnh y.
“Sao? Nghĩ ra cách ăn chưa?”
Chuỗi hoa đỏ này được trồng trong vườn hoa Trịnh phủ, tuy mới tháng Tư nhưng cũng đã nở không ít, đỏ rực rỡ nổi bật trong chậu hoa.
“Ăn cái này có gì thú vị.” Lộ Chi Dao nhắm mắt, mỉm cười đưa đóa hoa cho cô: “Không phải nói đi đủ một canh giờ mới được ngồi xuống à?”
Rõ ràng là không muốn đi nên mới tìm cách đổi đề tài!
Lý Nhược Thủy nằm sấp ra bàn, đột nhiên có tiếng “keng” giòn tan phát ra làm hai người Trịnh Mi đang nấp sau hòn non bộ giật mình. Hai người họ thò đầu ra nhìn. Mới liếc nhìn một cái thôi mà đôi chủ tớ đã cùng tròn mắt, há hốc miệng.
Dưới tay áo rộng mở của Lý Nhược Thủy lộ ra hai chiếc còng sắt ánh lên sắc đen lạnh lẽo. Hai chiếc còng siết chặt lấy cổ tay Lý Nhược Thủy, một cái đen một cái trắng, đối lập rõ rệt. Dưới vạt váy bị gió thổi tung cũng thấp thoáng lộ ra sắc đen của kim loại, phản chiếu ánh sáng.
Trịnh Mi đưa tay che miệng, ngăn tiếng kêu sắp bật khỏi miệng, trong lòng bỗng hơi xúc động: Thì ra ngày thường Lý Nhược Thủy sống khổ sở đến vậy sao?
Trong khi đó, Lý Nhược Thủy chẳng hề hay biết mình đang được thương cảm, lại đang tìm cách thoát khỏi hai chiếc còng kia. Tiếng còng sắt cọ lên mặt bàn đá phát ra âm thanh chói tai, cô kéo tay lại gần y, giả vờ như không nghe thấy câu hỏi ban nãy.
“Bên trong cái này còn có mật hoa, ngọt lắm, anh thử đi.” Lý Nhược Thủy ngắt một bông hoa nhỏ từ chuỗi hoa đó, rồi nhẹ nhàng chạm vào môi y, giọng nói cực kỳ trong trẻo: “Anh mở miệng nếm thử xem, hút một cái là ra ngay.”
Độ mềm mại đặc trưng của cánh hoa chạm nhẹ vào khóe môi y, vừa hơi ngứa ngáy, lại vừa hơi lành lạnh. Lộ Chi Dao thoáng khựng lại, sau đó khẽ hé môi ngậm lấy bông hoa, từ từ hút mật vào đầu lưỡi.
Đích xác là ngọt, nhưng y chẳng hứng thú gì với đồ ăn cả.
Thấy Lộ Chi Dao không có vẻ gì là bất ngờ hay thích thú, Lý Nhược Thủy tưởng y chưa hút được nên đẩy bông hoa vào sâu hơn chút, đầu ngón tay lỡ chạm phải đầu lưỡi của y. Cô lập tức rụt tay lại, cổ tay bị sức nặng của chiếc còng sắt kéo xuống, đập mạnh vào mép bàn đá.
“Shhh…” Cái cảm giác xấu hổ vừa mới nhen nhóm lập tức bị cơn đau đè bẹp.
Lúc này Lộ Chi Dao mới hoàn hồn, y lấy bông hoa ra, sau đó đưa tay sờ vào chỗ cô đang che lấy: “Để ta xoa cho?”
Không, y chỉ muốn ấn vào chỗ đau của cô để cô càng đau hơn thôi.
“Không đau, để tôi tự làm là được.”
Nghe vậy, Lộ Chi Dao hơi tiếc nuối rút tay lại, tiếp tục nghịch chuỗi hoa trên bàn. Lý Nhược Thủy nhìn biểu cảm của y, rồi lại nhớ đến chuyện trước đây y từng bảo cô cắn y thì không nhịn được hỏi: “Rốt cuộc anh thích người khác bị đau, hay thích chính mình bị đau?”
Cô muốn làm rõ để sau này còn điều chỉnh bản thân cho phù hợp.
Lộ Chi Dao cong mắt cười, y đưa thanh kiếm đến trước mặt cô, vẻ mặt chân thành hơn cả người hy sinh vì đạo: “Hay là cô tự đâm ta một kiếm thử xem, ta sẽ không tránh đâu.”
Lý Nhược Thủy: “…” Nếu cô thật sự tin lời y, vậy e rằng ngày mai Trịnh phủ phải làm tang lễ mất rồi.
*
Lý Nhược Thủy xoa chỗ bị thương, giả vờ kêu đau để thu hút sự chú ý của y, nhưng ánh mắt thì lại chăm chú quan sát chiếc còng sắt trên cổ tay, trong đầu đang nghĩ cách tháo nó ra. Chiếc còng sắt trên cổ tay chỉ là một vòng tròn dạng dẹt đơn giản, hình dáng giống loại bao cổ tay bán ở thời hiện đại. Nó siết chặt lấy cổ tay cô, chẳng để lộ một khe hở nào. Lý Nhược Thủy bình tĩnh dùng hai ngón tay kéo chiếc còng sắt, cố gắng mở nó ra. Song, dù cô có dùng sức đến mức tay run rẩy cả lên thì vẫn không thể thành công. Sáng nay Lộ Chi Dao dễ dàng khóa chúng lại như thế, mà sao bây giờ lại khó mở vậy nhỉ?
Lý Nhược Thủy không phải người dễ dàng bỏ cuộc, cô hít sâu một hơi, cắn chặt răng, dồn hết sức lần nữa. Một tiếng rên khẽ đầy nỗ lực bật ra từ cổ họng, không sao kìm lại được. Người bên cạnh, Lộ Chi Dao, chợt cười nhẹ, đầu ngón tay gõ lên bàn đá, mỉm cười chờ xem kết quả nỗ lực của cô.
Khóa bên trong chiếc còng như có hơi động đậy, nhưng sau đó thì không còn động tĩnh gì nữa. Lý Nhược Thủy lật đi lật lại xem mấy lần, rồi chẳng thèm che giấu, dứt khoát hỏi thẳng: “Mở cái này ra kiểu gì thế?”
Lộ Chi Dao cúi người xuống, ngay khi Trịnh Mi nghĩ Lý Nhược Thủy sắp gặp chuyện không lành, thì Lộ Chi Dao lại đưa tay mở chiếc còng trên cổ tay cô ra.
Trịnh Mi: “…” Cái người hôm qua mới nói không hợp ý sẽ lập tức ném chị ta xuống nước đâu rồi?
“Cái này để luyện lực tay cho cô. Đợi đến ngày cô có thể tự mở được, thì không cần dùng nữa.” Nói xong, không cho Lý Nhược Thủy thời gian thở dốc, chiếc còng sắt đen lại lần nữa siết chặt cổ tay cô, cứ như vừa rồi chỉ là để “trình diễn” một chút mà thôi.
Lý Nhược Thủy: “…” Cô chỉ vừa mới nhẹ nhõm thả lỏng một chút mà.
Lộ Chi Dao đưa kiếm cho cô, hệt như thầy giáo tốt phát kẹo cho học sinh: “Luyện mấy chiêu kiếm cơ bản mà ta đã dạy rồi đi.”
Trịnh Mi thấy vậy thì bất giác siết chặt nắm đấm. Chị ta nghĩ Lộ Chi Dao thật vô lý, trên đời sao lại có người như thế chứ?
“Còng tay có thể tự mở, vậy chân thì làm sao?”
Vẻ giận dữ của Trịnh Mi thoáng khựng lại, chị ta thấy Lý Nhược Thủy đặt chân lên ghế đá, để lộ ra cặp xiềng sắt nặng nề, xấu xí trên chân. Vạt váy màu vàng nhạt trượt xuống, lộ ra cổ chân trắng nõn, giữa sắc vàng và trắng xen lẫn sắc đen lạnh lẽo của xiềng sắt.
Cô lắc lắc nhẹ, cặp xiềng chân va vào nhau vang lên tiếng “keng keng”: “Chẳng lẽ chân cũng phải luyện đến mức kéo mở được xiềng sắt à?”
Lý Nhược Thủy không tức giận, cũng không để tâm đến xiềng chân, mà ngược lại còn đáp lại y bằng giọng điệu đùa cợt, hệt như suối trong giữa chốn non cao, vừa mát mẻ lại chẳng có chút lạnh lẽo nào. Lộ Chi Dao cong môi mỉm cười, ánh mắt hiền hòa. Y đưa tay chạm vào vạt váy cô, rồi dọc theo đó lần xuống đến chiếc xiềng chân, cuối cùng khẽ dùng sức. Một tiếng vang khe khẽ, chiếc xiềng được bật mở.
Hai người đều biết xiềng chân phải dùng tay mở, nhưng câu nói vừa rồi rõ ràng khiến Lộ Chi Dao thấy vui. Chỉ cần y vui thì có đòi hỏi gì cũng được, đây là điều mà Lý Nhược Thủy đã khắc sâu trong đầu mình.
Lý Nhược Thủy cử động cổ chân, kéo cánh tay rã rời, cầm lấy thanh kiếm mỏng, uể oải múa vài chiêu kiếm. Tuy không rõ lý do là gì, nhưng luyện kiếm chắc chắn có thể khiến y có thiện cảm tốt hơn với cô, mệt thì có mệt, nhưng đáng giá. Về mặt “chinh phục”, dù đôi khi có trật bánh nhưng cô vẫn cảm thấy mình đang nắm đúng nhịp điệu.
Lý Nhược Thủy cất tiếng hô đầy khí thế hệt như thể đang dồn toàn lực múa kiếm, nhưng cánh tay chỉ mới nâng lên được nửa tấc thì mũi kiếm lại chúc xuống đất, thân kiếm yếu ớt vạch thành những vòng tròn lơ lửng trong không khí. Cô luôn rất giỏi chuyện “lười việc”.
“Ta nghe thấy rồi.” Lộ Chi Dao khẽ thở dài, y bước đến sau lưng cô, nắm lấy cánh tay cô, nâng lên ngang tầm mặt đất.
Sau đó y mỉm cười, chạm nhẹ vào cổ họng cô: “Rên rỉ vì đau phải là phản ứng tự nhiên, nếu là giả thì sao có thể giống thật được?”
Lý Nhược Thủy giơ cánh tay mỏi nhừ luyện kiếm, quả nhiên phát ra tiếng rên đau thật sự. Nghe thấy thanh âm đó, khóe môi Lộ Chi Dao không kìm được cong lên. Y đứng phía sau cô, lắng nghe từng luồng gió thoảng, chốc chốc lại chỉnh lại tư thế cho cô.
Có người bị giết sẽ khiến y vui, có người bị hành hạ lại khiến y hài lòng, Lý Nhược Thủy chắc là thuộc loại thứ hai. Trịnh Mi nhìn hai người họ, trong đầu lóe lên muôn vàn suy nghĩ, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở cổ chân Lý Nhược Thủy.
Không hiểu sao, chị ta có một cảm giác rất đặc biệt: Dù xiềng chân vẫn còn trên chân Lý Nhược Thủy, song thế nào Lý Nhược Thủy cũng sẽ nghĩ cách tháo được, bởi thứ đó vốn không thể trói buộc được cô. Trông thì có vẻ như người bị kiểm soát là Lý Nhược Thủy, nhưng quyền chủ động giữa hai người dường như vẫn luôn nằm trong tay cô.
Trịnh Mi vô thức nắm lấy vạt váy, chị ta nhìn hai người đang múa kiếm, lông mày hơi nhướn lên.
Dường như chị ta đã biết nên báo thù Lộ Chi Dao thế nào rồi.
****
Chú thích:
Meme Mã Đông Mai: Trào lưu hài hước trên mạng xã hội Trung xuất phát từ một phân cảnh kinh điển trong “Chàng Ngốc Đổi Đời (2015)”. Trong phim, nhân vật Mã Đông Mai hỏi một ông lão địa chỉ của Hạ Lạc nhưng ông lão “hơi điếc” nên liên tục hỏi lại. Về sau đoạn hội thoại này được cắt ra làm meme để chế giễu những tình huống nghe nhầm, quên trước quên sau hoặc phản ứng chậm, não load không kịp.