42. Tiếng Mèo Đổi Lấy Tự Do

Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng

Tiếng Mèo Đổi Lấy Tự Do

Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trên cây lê vẫn còn khá nhiều những bông hoa trắng muốt, mấy quả non xanh chưa chín treo lủng lẳng xen lẫn vào trong đó, trông vừa sum suê vừa đẹp mắt. Vạt áo của Lộ Chi Dao ẩn hiện giữa cành lá, vậy mà lại chẳng hề lạc lõng.
Lý Nhược Thủy đứng dưới gốc cây ngẩng đầu nhìn lên, tạm thời không biết phải mở lời ra sao. Là nên làm như chưa có chuyện gì mà cất tiếng chào, hay vờ như không nhìn thấy y...
Rõ ràng mới chỉ hai ngày không gặp, vậy mà nàng lại có cảm giác ngượng ngùng khó xử chẳng khác nào đôi tình nhân sau một trận cãi vã. Đây chắc chắn không phải là điềm tốt.
Lý Nhược Thủy vỗ nhẹ lên mặt mình, giả vờ như không thấy y. Nàng vòng qua góc tường, kéo Trịnh Ngôn Thanh lại: “Nhân lúc kẻ tình nghi và tang vật còn ở đây, chúng ta mau bắt gọn hắn thôi.”
Trịnh Ngôn Thanh lúc này mới hoàn hồn trở lại, hơi do dự nhìn nàng: “Người kia không phải người của Trịnh phủ sao?”
“Không phải.”
Cuối cùng Trịnh Ngôn Thanh cũng tỉnh táo lại. Anh ta vươn bàn tay phải đang quấn băng nhặt một thanh gỗ ở gần đó, nghiêm túc nhìn nàng.
“Cầm theo vũ khí, khỏi sợ bọn chúng chó cùng rứt giậu.”
Tên tú tài kia trông yếu ớt như thể gió lay cũng đổ, tên đầy tớ cũng thấp bé, tính ra, phe bọn họ vẫn nắm phần thắng lớn hơn.
“Được, chúng ta xông vào thôi!”
Thực ra khi tính toán xác suất thắng, Lý Nhược Thủy đã vô thức tự động tính cả Lộ Chi Dao đang ở trên cây vào phe mình. Vốn dĩ còn chút e ngại, nàng bỗng thấy tự tin hẳn lên, cứ thế kéo Trịnh Ngôn Thanh lao vào. Chỉ cần đưa được kẻ này về Trịnh phủ là mọi việc đã có thể giải quyết, mà nàng cũng có thể hoàn thành kịch bản, rút lui một cách toàn vẹn.
Hai người vừa xô cửa xông vào thì vừa lúc thấy tên tú tài đưa thứ gì đó cho tên đầy tớ nhỏ bé. Tên đầy tớ vừa nhận lấy gói thuốc, thấy Lý Nhược Thủy và Trịnh Ngôn Thanh liền theo bản năng che mặt bỏ chạy.
Tên đầy tớ không chọn cửa chính mà định trèo tường, men theo đống đồ chất cao gần đó để leo lên. Lúc sắp sửa lật người ra ngoài thì bất ngờ phát hiện Lộ Chi Dao trên cây, tim cậu ta giật mình thon thót, trượt chân ngã lăn xuống.
Lý Nhược Thủy: …
Tên tú tài nhìn sang Trịnh Ngôn Thanh, vẻ ngẩn ngơ lúc nãy lập tức biến mất, thay vào đó là gương mặt tràn đầy vẻ giễu cợt.
“Ôi chao, đây chẳng phải thần đồng lừng danh đất Thương Châu đó sao, sao lại mò đến chốn tồi tàn của ta làm gì thế này?”
Chốn tồi tàn? Lý Nhược Thủy đưa mắt nhìn quanh. Khu sân này không hề nhỏ, lại có một cái đình nhỏ lợp ngói lưu ly, quanh đình còn đào một ao nước, bên trong nuôi kha khá cá chép đỏ trắng. Dù nhìn thế nào cũng không giống nơi ở của một người bình thường. Thế là Lý Nhược Thủy càng chắc chắn gã có kẻ chống lưng, bởi dù sao nhìn qua thì cũng chẳng giống kẻ có đủ đầu óc để âm thầm hạ độc suốt bảy, tám năm.
“Vừa nãy mọi người đã thấy hết rồi, không cần quanh co nữa, chúng ta cứ tới thẳng Trịnh phủ thôi.” Lý Nhược Thủy không muốn tốn thêm thời gian, nói thẳng mục đích của họ.
Vừa nói, nàng vừa liếc mắt về phía cây lê, sợ Lộ Chi Dao lại đột ngột biến mất.
Tên tú tài thản nhiên ngồi xuống ghế đá, tự rót cho mình một chén rượu nhạt, bình thản nhìn hai người họ.
“Chốn này của ta chỉ có mấy thứ này thôi, không biết cô nương đã nhìn thấy gì?”
Tên tú tài kia tóc tai rối bời, áo bào cũng không chỉnh tề, trông chẳng khác gì vừa mới ngủ dậy. Lúc đứng thẳng thì còn vương chút phong thái nho nhã, nhưng giờ chỉ còn lại vẻ ngả ngớn khó tả.
“Tần Phương? Năm kia ngươi đã vào kinh thi Đình rồi cơ mà, sao vẫn còn ở Thương Châu?” Rõ ràng Trịnh Ngôn Thanh nhận ra gã, nhưng cũng chỉ là gặp mặt vài lần, không hề thân thiết.
“Thi Đình ư?” Tần Phương nhún vai, vạt áo càng thêm xộc xệch, Lý Nhược Thủy còn thoáng thấy vài vết đỏ lạ trên đó.
“Thi Hội còn chưa đỗ thì lấy đâu ra thi Đình chứ.” Gã uống cạn chén rượu trong tay, ợ một tiếng, ánh mắt chuyển sang nhìn chằm chằm Lý Nhược Thủy.
“Đường khoa cử lắm gian truân, sao bằng người đẹp hương gần gối êm?”
Trịnh Ngôn Thanh trợn mắt, đứng chắn trước mặt Lý Nhược Thủy, tức giận quát: “Phi lễ chớ nhìn! Lễ nghĩa ngươi được ăn học vứt đi đâu hết rồi!”
“Trong bụng chó đó.” Tần Phương ném thẳng cái chén đi, chộp lấy vò rượu ngửa cổ tu ừng ực: “Kẻ được nuông chiều như báu vật, thì sao hiểu được thú vui tuyệt diệu nhất trần gian.”
“Ngươi!” Trịnh Ngôn Thanh xưa nay ít khi tranh cãi với người khác, lúc này nghẹn họng, không thốt ra được lời nào tiếp theo, đành quay đầu nhìn Lý Nhược Thủy, muốn nàng lên tiếng phản bác giúp.
Nhưng Lý Nhược Thủy không đứng sau lưng anh ta, mà đã đi thẳng tới sát tường, lôi ra một sợi dây thừng to bằng hai ngón tay: “Nói nhiều làm gì, cứ trói hắn lại rồi mang đi.”
Tần Phương uống đến mặt đỏ bừng, ngồi dựa vào bàn nhìn chằm chằm vào Lý Nhược Thủy, ánh mắt chẳng khác nào con sên nhớp nháp, khiến người ta ghê tởm.
“Các ngươi lấy cớ gì bắt ta? Có bằng chứng nào chứng minh ta đã làm gì không?”
Đúng là chỉ dựa vào việc từng lén gặp tên đầy tớ cũng không đủ để chứng minh gã chính là kẻ cấu kết hạ độc Trịnh Ngôn Thanh, bất cứ lúc nào gã cũng có thể tìm kẽ hở để phản bác. Muốn gã tự thừa nhận tội trạng thì phải có chứng cứ trực tiếp nhất, nếu không, khó mà khiến mọi người tâm phục khẩu phục, cũng khó đưa gã ra pháp luật trừng trị.
Trong nguyên tác, Lục Phi Nguyệt cũng phải điều tra tỉ mỉ, thu thập chứng cứ rồi mới đưa ra kết luận, bởi dù sao đó cũng là tiểu thuyết phá án. Nhưng Lý Nhược Thủy vốn không phải đến đây để giúp nhân vật chính Lục Phi Nguyệt và Giang Niên phá án, điều nàng cần làm chỉ là chinh phục Lộ Chi Dao rồi trở về nhà.
“Việc có trực tiếp chứng minh ngươi hạ độc hay không, không quan trọng.” Lý Nhược Thủy cầm sợi dây thừng bước về phía gã, “Việc có thuyết phục được người khác hay không cũng không quan trọng. Ta còn chưa từng nghĩ sẽ đưa ngươi đến nha môn.”
Hai ông bà nhà họ Trịnh coi Trịnh Ngôn Thanh như Văn Khúc Tinh Quân giáng trần, xem anh ta là niềm hy vọng thi đỗ Trạng nguyên bấy lâu nay của Trịnh thị. Họ tuyệt đối sẽ không bỏ qua dù chỉ một khả năng nhỏ bé liên quan đến việc Trịnh Ngôn Thanh bị hãm hại.
Lý Nhược Thủy cũng không cần đưa ra chứng cứ quá trực tiếp, chỉ cần có chút khả nghi thôi, họ nhất định sẽ tìm cách tống khứ Tần Phương ra khỏi Thương Châu, tránh xa Trịnh phủ, và từ đó cũng sẽ càng để tâm hơn đến những chuyện tương tự. Đây coi như là thù lao cho việc nàng ăn Hỏa Dịch Thảo của Trịnh phủ, cũng là để trả ơn cho Trịnh Ngôn Thanh.
Hơn nữa, chỉ cần Tần Phương bị bắt, vụ án trong sách cũng xem như kết thúc, nàng sẽ có thể thấy được kết quả phán định từ hệ thống. Thấy Lý Nhược Thủy cầm dây thừng tiến lại, Tần Phương chẳng hề hoảng loạn, ngược lại còn hứng thú đánh giá thân hình nàng, ánh mắt từ vạt váy lướt lên vòng eo thon gọn đang buộc dải lụa.
“Ngắm kỹ nơi nào cũng thấy xinh, người người đều bảo eo liễu mình.” Gã với tay lấy vò rượu, móc một xấp ngân phiếu từ trong ngực áo ra: “Cô nương có nguyện cùng ta hẹn, Vu Sơn mây mưa một cuộc tình chăng?”
Nắm tay Lý Nhược Thủy siết chặt hơn nữa, nàng vươn tay lấy cây gậy gỗ từ tay Trịnh Ngôn Thanh, chẳng nói chẳng rằng, liền vung gậy đánh tới.
Tần Phương nghiêng mình tránh đi, như thể đang đùa cợt: “Tuy nói tại hạ chỉ là thư sinh, nhưng, vì chuyện phong nguyệt bao phen luyện, khổ luyện từng ngày chẳng ít đâu.”
Gã thấy Lý Nhược Thủy cầm gậy khá thành thạo, chiêu thức cũng có bài bản thì bất giác ngạc nhiên: “Xem ra cô nương cũng từng luyện võ rồi, không bằng cùng ta lên giường thử vài chiêu?”
“Cút! Đồ rác rưởi!” Lý Nhược Thủy tức đến run người, không ngờ mình lại chạm phải thứ ghê tởm đến vậy, chỉ ước sao có thể đập nát hết mớ rác rưởi trong đầu gã.
Quả thực Tần Phương từng luyện võ, nhưng đa phần là rèn thể lực, so kỹ thuật thì còn thua cả Lý Nhược Thủy, bị đánh trúng kha khá. Gã biết mình đã dần đuối sức, bèn rút con dao găm giấu ở bắp chân ra, định bụng phản kích. Thế nhưng chưa kịp làm gì thì đã bị một công tử áo trắng bất ngờ xuất hiện, chặn đứng.
Thoạt nhìn thì cổ tay Tần Phương chỉ bị nắm nhẹ, vậy mà gã giãy giụa mãi không thoát.
Chuỗi hạt ngọc trắng trên cổ tay người kia va vào nhau, ngân lên tiếng leng keng. Y thuận tay xoay nhẹ, liền bẻ gãy cổ tay đối phương. Tần Phương đau đớn hét lên, con dao găm rơi xuống đất.
“Người ta dùng gậy, sao ngươi lại cầm dao găm?” Lộ Chi Dao dịu dàng lên tiếng, nhét cây gậy trong tay mình vào tay còn lại của gã, nở nụ cười vừa ấm áp lại đầy ân cần.
Trịnh Ngôn Thanh ôm dây thừng chạy tới, chắn trước mặt Lý Nhược Thủy, khó hiểu nhìn y: “Lộ công tử sao còn đưa gậy cho hắn? Loại người xúc phạm người khác như thế này nên chịu trừng phạt mới phải.”
Lộ Chi Dao chỉnh lại chuỗi hạt lỏng lẻo trên cổ tay, nghiêng đầu mỉm cười: “Trước khi ta nghĩ thông, tốt nhất đừng lượn lờ trước mặt ta. Không phải lần nào ta giết người cũng cần lý do đâu.”
Lý Nhược Thủy: …
Mới mấy ngày không gặp mà “nhóc ngỗ nghịch” này trông đã tiều tụy đi nhiều, dưới mắt có quầng thâm nhạt, môi cũng không còn hồng hào như trước, tóc tai cũng xơ xác hơn. Tuy mang một vẻ đẹp tiều tụy khác thường, nhưng nhìn vào vẫn khó tránh khỏi cảm giác xót xa. Nghe Giang Niên nói, mấy hôm nay hình như y đã nhận khá nhiều lệnh truy nã treo thưởng.
Lý Nhược Thủy vội lắc đầu, gạt bỏ hai chữ “xót xa” ra khỏi tâm trí: “Sao hôm nay huynh lại đến đây?”
Hàng mi Lộ Chi Dao khẽ rung, y quay người vỗ vai Tần Phương, làm như không nghe thấy, hỏi gã: “Gậy ta đưa ngươi rồi, không tiếp tục đấu với nàng sao? Thật ra ta cũng hơi hiếu kỳ về kết quả thắng bại giữa hai người.”
Lý Nhược Thủy: “…”
Này là không muốn nói chuyện với nàng nữa sao?
Tần Phương ném gậy đi, lùi lại mấy bước, cảnh giác nhìn Lộ Chi Dao vừa xuất hiện. Bản năng mách bảo gã, người này còn nguy hiểm hơn cả Lý Nhược Thủy và Trịnh Ngôn Thanh.
“Vậy à.” Lộ Chi Dao thở dài, nhặt cây gậy lăn tới chân, tiện tay thi triển một chiêu: “Không thấy hai người giao đấu, đúng là tiếc thật.”
Trịnh Ngôn Thanh tưởng rằng y đến để giúp Lý Nhược Thủy, liền cầm dây thừng bước lên, định trói Tần Phương lại. Nhưng ngay lúc tiến lên, Lộ Chi Dao bỗng nâng gậy đánh thẳng về phía Trịnh Ngôn Thanh. Trịnh Ngôn Thanh lập tức khom người ngồi thấp xuống, mà cây gậy đang quét ngang giữa chừng cũng bị người khác chặn lại.
“Rắc!”, cây gậy kia gãy vụn, vô số mảnh gỗ nhỏ bắn ra.
“Shh…” Hổ khẩu tay Lý Nhược Thủy tê rần, cánh tay cũng run lên, lúc này nàng mới hiểu rằng y hoàn toàn không hề nương tay. Nếu vừa rồi đánh trúng Trịnh Ngôn Thanh, e là xương cốt đã gãy thành khúc.
Lộ Chi Dao khựng lại một lát, khẽ thì thầm: “Đón chiêu của ta nhanh thật đấy.”
Y ném cây gậy trong tay đi, quay sang nhìn Lý Nhược Thủy và Trịnh Ngôn Thanh: “Hôm nay ta đến đây là để làm nhiệm vụ treo thưởng, e rằng không thể để các ngươi mang hắn đi.”
Lý Nhược Thủy còn chưa kịp lên tiếng, Tần Phương đã tỉnh táo hơn nhiều, gã nắm cổ tay phải bị trật khớp, bước lên, vẻ mặt hơi không tin nổi: “Nhiệm vụ treo thưởng gì? Ai muốn giết ta?”
Lộ Chi Dao nhướng mày, khóe môi mang nụ cười ôn hòa: “Ta làm sao biết được. Ta chỉ nhận nhiệm vụ thôi.”
Trán Tần Phương lấm tấm mồ hôi, thần sắc chẳng còn vẻ nhàn nhã ung dung như trước. Gã im lặng một lát, rồi lại bước đến chỗ Lý Nhược Thủy: “Chỉ cần để hắn rời đi, ta sẽ theo các ngươi về Trịnh phủ.”
Thấy vẻ mặt gã như đã ngộ ra, Lý Nhược Thủy vui mừng ra mặt, người này chắc hẳn định khai hết mọi chuyện để đổi lấy đường sống. Nhưng còn Lộ Chi Dao thì sao? Y còn chẳng muốn nói chuyện cùng nàng, thì sao có thể đồng ý với nàng được.
“… Có thể tha cho hắn không?” Nghĩ tới nghĩ lui, Lý Nhược Thủy vẫn cảm thấy thẳng thắn hỏi ra sẽ tốt hơn.
“Không thể.” Lộ Chi Dao cuối cùng cũng chịu đáp nàng. Đôi mắt cong cong, y cười khẽ: “Ta là kẻ giữ chữ tín.”
Không hiểu vì sao, khi nói đến hai chữ “giữ tín”, y lại cố tình nhấn mạnh hơn.
Lý Nhược Thủy dứt khoát ngồi xuống ghế, vừa xoa cánh tay tê rần vừa hỏi: “Vậy bọn ta phải làm thế nào thì huynh mới chịu tha cho hắn?”
Nghe xong, Lộ Chi Dao im lặng rất lâu, rồi bỗng khẽ bật cười, giọng điệu nhẹ nhàng: “Bọn ta?”
“Thế nàng nghĩ ta phải làm gì thì mới có thể để hắn đi cùng bọn nàng?”
Lý Nhược Thủy bước đến trước mặt y, hoàn toàn không nhận ra câu vừa rồi của mình lại bị y nghe ra một tầng ý khác. Nàng ghé sát bên tai y, khẽ khàng gọi một tiếng mà hai người còn lại không thể nghe thấy.
“Meo.”
Âm thanh ngắn ngủi, mềm nhẹ, hơi thở lướt qua vành tai Lộ Chi Dao. Mặt Lý Nhược Thủy đỏ bừng, ánh mắt né tránh, vành tai cũng nóng ran. Trong thoáng chốc, nàng như nghe thấy tiếng lòng tự tôn của mình vỡ nát tan tành.
Rõ ràng nàng biết y nhất định thích, vậy mà bản thân thật sự lại cất tiếng đó!
Đúng là quá mất mặt! Nàng lùi lại nửa bước, lời nói cũng trở nên lộn xộn.
“Huynh… thật ra không cần đâu, ta… bọn ta chẳng cần hắn đâu, bọn ta cũng tự làm được, đúng không?” Lý Nhược Thủy đỏ bừng mặt nhìn sang Trịnh Ngôn Thanh, nói xong thì nháy mắt ra hiệu.
Trịnh Ngôn Thanh sững người một lát, bàn tay cầm sợi dây thừng hạ xuống, không hiểu ra sao, nhưng vẫn gật đầu: “Đúng.”
Thực ra anh ta chẳng hiểu Lý Nhược Thủy vừa nói gì, nhưng gật đầu chắc chắn không sai.
“Vậy thì, chúng ta nên đi thôi…”
“Được.” Lộ Chi Dao thản nhiên đồng ý, trên môi vẫn là nụ cười ấm áp hiền hòa: “Hắn có thể đi cùng các nàng.”
Lý Nhược Thủy: “…” Có lẽ không đồng ý còn dễ hiểu hơn, đồng ý rồi lại càng khiến nàng thấy quái lạ hơn.
Thế là chẳng hiểu ra sao, Lý Nhược Thủy và Trịnh Ngôn Thanh thuận lợi đưa Tần Phương đi, thậm chí Tần Phương còn chịu mở miệng nói ra sự thật.
“Vừa rồi nàng nói gì với hắn đấy, sao lại hiệu nghiệm thế?” Trịnh Ngôn Thanh hiếu kỳ ghé lại hỏi.
“Con người mà, ai chẳng có vài cái nhược điểm.” Lý Nhược Thủy lấy tay quạt cho bớt nóng, làm bộ như thật mà đáp.
Trịnh Ngôn Thanh gật gù, có vẻ rất tiếp thu.
Trước khi rời khỏi phủ đệ, Lý Nhược Thủy ngoái đầu nhìn lại, thấy Lộ Chi Dao vẫn đứng nguyên tại chỗ cũ. Tuy không nhìn rõ nét mặt, nhưng cách một khoảng xa như vậy mà nàng vẫn cảm nhận được bầu không khí vui thích từ phía y.
Chẳng lẽ nàng vừa mở ra cho y một cánh cửa kỳ quặc nào đó ư?
***
**Chú thích:**
*Văn Khúc Tinh Quân: Là vị tinh tú chuyên cai quản công danh và thi cử của con người.*