6. Chương 6: Phản Phát

Phùng Xuân - Đông Thiên Đích Liễu Diệp thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phùng Tranh nhìn Hồ ma ma, trong đầu nàng lại hiện lên hình ảnh của Ngưu lão phu nhân.
Gương mặt ấy lúc nghiêm nghị, lúc hiền hòa, khi con cháu phạm lỗi thì quở trách, khi làm đúng lại được khen thưởng.
Đối với Phùng Tranh, tổ mẫu của mình vốn dĩ là như vậy.
Nhưng giờ đây, nàng mới nhận ra mình đã sai lầm, sai đến mức không thể tưởng tượng nổi.
Từng nghĩ sẽ bị lạnh nhạt, bị trách mắng, nào ngờ vừa bước vào cửa, chưa kịp gặp mẫu thân thì tổ mẫu đã định ép nàng tự sát!
Thấy thiếu nữ ngẩn ngơ, Hồ ma ma tỏ vẻ phức tạp, khẽ gọi: “Đại tiểu thư, giờ cô biết phải làm sao chưa?”
Phùng Tranh chợt tỉnh, khóe môi nhếch lên.
May mà còn kịp tỉnh ngộ.
“Biết rồi.” Thiếu nữ khẽ gật đầu.
Hồ ma ma thở phào nhẹ nhõm.
Đại tiểu thư biết điều thì tốt, nếu không để bà ta ra tay thì thật khó xử.
Đây cũng nằm trong dự liệu. Một tiểu thư khuê các như cô nếu gặp chuyện thế này còn mặt mũi nào sống tiếp? Tự sát không chỉ giữ được thanh danh cho bản thân, mà còn cứu vãn thể diện cho phủ Thượng thư.
Quả là một kế sách toàn vẹn.
Khi nghe lệnh của Ngưu lão phu nhân, Hồ ma ma từng kinh ngạc, giờ nghĩ lại càng ngưỡng mộ sự quyết đoán của lão phu nhân.
Được mất là lẽ thường tình, lão phu nhân cũng bất đắc dĩ mà thôi.
Phùng Tranh liếc Hồ ma ma, quay người bước ra ngoài.
Cái nhìn thoáng qua khiến Hồ ma ma thoáng chút bất an, vội vàng ngăn lại: “Đại tiểu thư—”
Con mèo hoa trong lòng Phùng Tranh bỗng nhiên nhảy lên, vồ thẳng vào mặt Hồ ma ma.
“Á—”
Tiếng thét kinh hoàng vọng đến tai Ngưu lão phu nhân, bà nhếch môi.
Thành công rồi!
Đại tôn nữ vẫn hiểu chuyện, đứa nhỏ này thật đáng tiếc—Lão phu nhân vừa nghĩ xong thì thấy thiếu nữ hai tay che mặt chạy tới.
Phùng Tranh quỳ rạp trước mặt Ngưu lão phu nhân, lấy tay che mặt, vừa khóc vừa nức nở.
Ngưu lão phu nhân theo phản xạ nhìn màn che rung mạnh, bật hỏi: “Chuyện gì xảy ra?”
Thiếu nữ như thể chịu uất ức, nghe vậy càng khóc to hơn.
Ngưu lão phu nhân thấy cháu gái vẫn bình an, lòng hoang mang, kiên nhẫn đã cạn, bèn tức giận quát lớn: “Hồ ma ma, ngươi ở đâu?”
Một bà ma ma già che mặt chạy vào.
Ngưu lão phu nhân nhìn Hồ ma ma, rồi nhìn Phùng Tranh, mắt thoáng ngỡ ngàng.
Sao cả hai đều che mặt? Chẳng lẽ trúng tà rồi?
“Đại nha đầu, bỏ tay xuống, có gì nói rõ.”
“Hu hu hu—” Phùng Tranh càng khóc thảm thiết.
Tiếng khóc khiến đầu óc Ngưu lão phu nhân quay cuồng, bà quát Hồ ma ma: “Hồ ma ma, bỏ tay xuống!”
Hồ ma ma không dám cãi, cố nhịn đau hạ tay.
Vừa thấy mặt Hồ ma ma, cả phòng im bặt.
Mặt bà sao lại sưng vù như vậy?
“Chuyện gì đây?” Ngưu lão phu nhân kinh ngạc hỏi.
Hồ ma ma vừa đau vừa tức: “Con mèo hoang mà đại tiểu thư mang về đã cào lão nô thành ra thế này!”
Con mèo ấy nhanh như chớp, bà chưa kịp phản ứng đã nhảy bổ lên, hai móng trước cào loạn vào mặt, suýt nữa nghẻo mạng trong phòng nhỏ ấy!
Mọi người trong phòng nhìn về phía Lai Phúc, chỉ thấy con mèo hoa đã quay lại bên cạnh Phùng Tranh, đang lim dim vuốt móng.
Mọi người: “…”
Ngưu lão phu nhân nhíu mày: “Người đâu, đem con mèo hoang này đi.”
Con mèo ấy vốn không đáng bước chân vào phủ Thượng thư, chỉ vì chuyện đại nha đầu trở về khiến bà phân tâm, mới sơ suất như vậy.
Thiếu nữ vẫn khóc, buông tay ôm Lai Phúc: “Tổ mẫu, không thể đuổi nó đi, như vậy sẽ tổn hại danh tiếng phủ Thượng thư!”
Nếu tổ mẫu quan tâm nhất là danh tiếng, vậy hãy lấy chính danh tiếng ấy mà xoay chuyển tình thế.
Quả nhiên, Ngưu lão phu nhân phất tay ngăn nha hoàn, chăm chú nhìn Phùng Tranh: “Ngươi nói xem, sao lại tổn hại đến danh tiếng phủ Thượng thư?”
Phùng Tranh biết mình đoán trúng, lòng chẳng rõ là đáng thương hay đáng cười, mắt đỏ hoe nói: “Cháu đã trở về, những lời đồn về việc bỏ trốn cũng phải có lời giải thích với thiên hạ, đúng không ạ?”
Ngưu lão phu nhân khẽ gật đầu.
Tất nhiên phải giải thích, không chỉ với thiên hạ, mà còn phải nói rõ với phủ Thành Quốc Công.
Thiếu nữ cúi mắt, giọng trong trẻo: “Thế thì thiên hạ sẽ nghe rằng cháu bị bọn buôn người bắt cóc, sẽ thắc mắc rằng một thiếu nữ yếu đuối như cháu làm sao thoát thân được? À, là một con mèo hoang đã cứu đại tiểu thư phủ Thượng thư…”
Phùng Tranh ngẩng đầu nhìn Ngưu lão phu nhân, khóe môi nhếch đầy châm chọc: “Đại tiểu thư phủ Thượng thư lòng dạ lương thiện, cho mèo hoang ăn, mèo hoang cảm ân cứu người, quả là giai thoại đáng ca tụng. Rồi thiên hạ lại hỏi, con mèo ấy đâu?”
Mọi người trong phòng sững sờ.
Đúng vậy, con mèo đâu?
Sắc mặt Ngưu lão phu nhân lập tức trầm xuống.
Đại nha đầu nói không sai, nếu giết chết con mèo này, phủ Thượng thư chẳng khác nào kẻ vô ân vô nghĩa.
Hồ ma ma với khuôn mặt đầy vết cào sững sờ như tượng.
Nghĩa là con mèo chết tiệt này không những không bị phạt, sau này còn được phủ Thượng thư chăm sóc đầy đủ?
Thế còn mặt bà thì sao? Vô ích bị cào thành ra thế?
Phùng Tranh khẽ vuốt lông trên lưng Lai Phúc, cung kính hỏi Ngưu lão phu nhân: “Tổ mẫu, cháu muốn nhận nuôi con mèo hoang này, người thấy sao?”
Ngưu lão phu nhân ừ một tiếng.
Chuyện liên quan đến danh tiếng phủ Thượng thư, con mèo này tất nhiên phải giữ lại. Còn cháu gái… Ngưu lão phu nhân nhìn Phùng Tranh, không khỏi nhíu mày.
Theo tính toán của bà, đại tôn nữ tự sát là lựa chọn toàn vẹn nhất. Sau này khi nhắc đến phủ Thượng thư, người đời sẽ khen đại tiểu thư dũng cảm vượt thoát khỏi tay kẻ buôn người, lại can đảm tự sát giữ trọn danh tiết.
Nhưng nếu đại tôn nữ vẫn sống, dù thiên hạ tin rằng nàng bị bắt cóc chứ không phải bỏ trốn, thì lời bàn tán vẫn không hay.
Ai mà biết được khi bị bắt cóc, Phùng đại tiểu thư đã trải qua những gì?
Những lời đồn ấy, chỉ cần nàng còn sống, sẽ mãi không chấm dứt.
Một đại tiểu thư phủ Thượng thư, sống trong những lời đồn độc địa ấy, xấu hổ không chỉ là nàng mà là cả phủ Thượng thư.
Ngưu lão phu nhân liếc xéo Hồ ma ma, lòng tức giận: Hồ ma ma theo bà bao năm, vốn là người đáng tin cậy, hôm nay sao lại làm hỏng chuyện?
Phùng Tranh hiểu rõ nỗi bực dọc của tổ mẫu, lòng mỉm lạnh.
Từ chuyện tổ mẫu sai Hồ ma ma “kiểm tra” nàng trước mặt bao người, nàng đã hiểu, tổ mẫu không muốn để nhị thẩm hay người ngoài biết mình ép cháu gái tự sát.
Có những chuyện có thể làm, nhưng tuyệt đối không thể nói.
Nếu nàng chết, tổ mẫu vẫn là người hiền từ nhưng nghiêm khắc trong mắt con cháu.
Nhưng giờ đây, nàng lại thoát ra từ căn phòng ấy, thời cơ tốt nhất đã vụt mất, tổ mẫu làm sao không giận?
Tất nhiên, từ nay về sau nàng cũng không thể lơi lỏng, phải luôn cảnh giác.
“Đại nha đầu, không phải Hồ ma ma kiểm tra cho ngươi sao, sao ngươi chạy ra nhanh như vậy?” Ngưu lão phu nhân lạnh giọng hỏi.
Tới mức này, bà đã hiểu rõ, đại tôn nữ không muốn chết.
Thật là kẻ không biết liêm sỉ!
Phùng Tranh nghe vậy, mắt lại đỏ lên, liếc nhanh Hồ ma ma, nghẹn ngào nói: “Ban đầu cháu nghĩ kiểm tra thì kiểm tra, ai bảo cháu bất hiếu khiến trưởng bối phiền lòng chứ. Nào ngờ Hồ ma ma lại sờ… sờ ngực cháu!”
Hồ ma ma: ?