Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát
Chương 85: Tận tâm phụng dưỡng
Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát thuộc thể loại Linh Dị, chương 85 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lệ Lan Tâm quỳ rạp xuống đất, trán áp sát mu bàn tay. Bây giờ đang là đầu hạ, dưới thân là thảm gấm mềm được trải kín điện, vậy mà khắp người nàng lại lạnh đến không kìm được sự run rẩy.
Những ngón tay run rẩy, chậm rãi co lại, đôi mắt cố gắng khép chặt hơn một chút, nước mắt sẽ không còn trào ra nữa.
Giờ khắc này, trong đầu, trong lòng, muôn vàn suy nghĩ hỗn loạn, xoắn thành một mớ bòng bong tối tăm không lối thoát, lúc thì đau rát như bị thiêu đốt, lúc thì hồn phách như bị rút khỏi thể xác, lạnh lẽo như thể một kẻ ngoài cuộc đang thờ ơ quan sát thân xác cứng đờ của chính mình.
Mấy ngày nay, nàng tựa như sống trong một cơn ác mộng.
… Sao lại đi đến bước này?
Rõ ràng không lâu trước đây, nàng còn sống yên ổn trong hẻm Thanh La, trong căn nhà nhỏ nhưng đủ yên tĩnh, đủ để bắt đầu một cuộc đời mới.
Chớp mắt một cái, nàng đã bị kéo vào nơi mà trước đây nàng có chết cũng không dám nghĩ tới.
Những người nơi này từng bước từng bước gọi nàng là “phu nhân”, xưng hô, cử chỉ đều cung kính chu toàn, nhưng trong từng lời nói chưa từng che giấu sự dụ dỗ và uy hiếp. Khi giúp nàng tắm gội thay y phục, họ còn vô tình thì thầm bàn tán, mong đợi khi chủ thượng đến sẽ hài lòng tán thưởng… Tất cả như mật ngọt chết ruồi, khiến nàng buồn nôn đến muốn ói, mồ hôi lạnh đầm đìa.
Nhưng nàng còn có thể làm gì?
Lời của tên thái giám trẻ kia như lưỡi dao sắc bén thức tỉnh nàng, khoét thẳng vào vết thương đang rỉ máu.
Đúng vậy, nàng không thể không lo lắng cho Lê Miên và Tỉnh Nhi, cũng không thể không lo cho những người bị nàng liên lụy.
Huống hồ… nàng vẫn chưa muốn chết.
Ngồi trong tẩm điện xa lạ mà hoa lệ đến tột cùng này, muôn vàn ý niệm đều tắt ngúm. Nàng không phải chưa từng nghĩ tới con đường giải thoát quyết liệt, chỉ cần hạ quyết tâm, chẳng ai cản nổi.
Nhưng vì sao chứ?
Nàng rốt cuộc đã sai ở đâu?
Vì sao nàng phải đi tìm cái chết?
Trong khoảnh khắc răng cắn mạnh vào đầu lưỡi, cơn đau nhói khiến nàng theo bản năng buông lỏng, bản năng cầu sinh kéo thần trí nàng trở lại.
… Nàng không muốn chết.
Nàng thật sự không muốn chết.
Cuộc đời phía trước còn dài. Những ngày gian nan hơn thế nàng còn từng chịu đựng được, hiện tại chẳng qua lại thêm một cửa ải đáng sợ nữa, vì sao nàng không thể cắn răng chịu đựng, chờ thêm một chút?
Dù sao thì cũng chỉ là quay lại những tháng ngày nhẫn nhịn giày vò, từng bước cẩn trọng mà sống.
Dù sao cũng là dùng thân xác này, nuôi no con lang hổ khát máu kia —
“A!”
Khoảnh khắc tiếp theo, nàng giật mình kinh hãi.
Một đôi bàn tay lớn đột ngột siết chặt eo nàng, phía sau, hơi nóng hừng hực như lửa rừng ập xuống.
Không biết từ lúc nào, người vừa bước vào điện đã vòng ra sau lưng nàng.
Lệ Lan Tâm hoảng hốt mở mắt, theo bản năng nửa ngồi dậy, xoay người định tránh.
Nhưng mới bò được hai bước về phía trước, eo đột nhiên bị siết mạnh, nàng kêu lên một tiếng kinh hãi, cả người bị kéo ngược về sau, trong chớp mắt bị ôm chặt vào lòng nam nhân.
Giọng nói đầy giận dữ và thô bạo ghì sát bên tai nàng:
“Nàng là cố ý, có phải không?”
Hơi nóng phả sát tai, nàng chỉ cảm thấy cả vành tai tê rần như muốn rụng rời. Cánh tay rắn chắc như sắt ghì chặt eo nàng khiến nàng khó thở, mà thân thể nóng bỏng phía sau đang cọ sát từng tấc càng làm nàng hoảng sợ đến run rẩy theo bản năng.
Nàng vươn tay chộp lấy, giằng co cánh tay hắn, nước mắt lại không kìm được rơi xuống:
“Buông ra… buông ra!”
“Thế nào, giờ lại giả bộ trinh tiết liệt nữ?” Tông Lẫm cúi đầu, ánh mắt lạnh lẽo nhìn người phụ nữ đang không ngừng né tránh trong lòng mình, bỗng cười khẽ:
“Đêm qua nàng đã quấn quýt lấy cô thế nào, đón nhận ân sủng thế nào, nhanh vậy đã quên sạch? Có cần cô kể lại từng chút một, bộ dáng dâm đãng của nàng khi ấy không?”
“Tối qua cô không dùng bất kỳ thứ hương kích tình nào, nàng vẫn bay đến cực lạc hết lần này tới lần khác, đến cả đệm giường cũng bị nàng làm ướt sũng.” Hắn nghiến răng nói.
Mỗi câu hắn nói, sắc mặt Lệ Lan Tâm lại trắng thêm một phần, rất nhanh, ngay cả động tác giãy giụa tay chân nàng cũng quên mất.
“Không… không phải… ta không phải…” Nhục nhã đến tột cùng, môi nàng run rẩy, chỉ còn thốt ra được những lời biện bạch vụn vỡ: “Không phải ta muốn vậy, là ngươi… là ngươi ép ta —”
“Cô ép nàng?” Hắn bóp chặt cằm nàng, buộc nàng quay đầu đối diện ánh mắt hắn, cười lạnh: “Cô đã nói rồi, cô không dùng thứ hương đó.”
“Cô có thể ép nàng lên giường, ép nàng ở bên cô, nhưng lẽ nào cũng ép được nàng không kiêng nể mà phóng túng thân xác? Cô nhớ lần đầu, phải rất lâu nàng mới cao trào, còn bây giờ, chỉ cần nhấp nhẹ vài cái, nàng đã không chịu nổi.”
Từng chữ như dao, cắt xé tâm can nàng, đào khoét linh hồn nàng.
Lệ Lan Tâm không dám nghe tiếp, ánh mắt run rẩy đong đầy nước mắt, hai tay lập tức buông khỏi cánh tay nam nhân, giơ lên muốn bịt tai.
Nhưng người phía sau sao chịu theo ý nàng, nhanh chóng chế trụ, môi mỏng đè nặng lên má mềm, vuốt ve nặng nề, giọng nói dính dớp trầm đục:
“Nàng trốn tránh thế nào cũng chỉ là tự dối mình. Không bằng thừa nhận đi, thân thể nàng… đã không rời được cô.”
Âm cuối vừa dứt, thân thể trong lòng hắn đột ngột cứng đờ đến tột độ, tiếp theo là một tiếng thét vỡ òa ngắn ngủi, rồi nàng bắt đầu giãy giụa điên cuồng.
“Ngươi cút đi! Cút ngay — đừng chạm vào ta!” Lệ Lan Tâm bật khóc thảm thiết.
Không biết đây là lần thứ mấy nàng khóc như vậy những ngày qua, chính nàng cũng không đếm nổi. Nhưng nàng không thể khống chế được — ngoài nước mắt, nàng đã không còn lối thoát nào khác.
“Ta sai ở đâu? Ta đã làm gì sai? Vì sao ngươi phải đối xử với ta như vậy… ngươi cút đi, cút đi!”
“Cút?”
Giọng nói trầm lạnh đến cực điểm đột nhiên vang lên:
“Làm càn.”
Âm thanh quen thuộc, nhưng lại mang theo sự áp bức uy nghiêm xa lạ.
Lệ Lan Tâm lập tức cứng đờ.
Ngay sau đó, thân thể nàng bị xoay mạnh, ngửa đầu đối diện đôi mắt hẹp dài lạnh lẽo âm trầm kia, hơi thở gần như ngưng bặt.
Tông Lẫm vô biểu tình nhìn chằm chằm nàng:
“Lúc cô đi vào, nàng chẳng phải còn rất có quy củ, quỳ lạy cô thiên tuế sao? Giờ lại dám kêu cô cút?”
“Nàng còn dám nói mình vô tội? Dĩ hạ phạm thượng —”
“Ta dĩ hạ phạm thượng…” Một giọng nói không cao, không gắt, mang theo đau thương tuyệt vọng, liều chết thốt ra.
Tông Lẫm khựng người lại, nhìn gương mặt tái nhợt còn đẫm lệ ngay trước mắt.
Nàng không né tránh, nhìn thẳng hắn, kìm nén tiếng nức nở, từng chữ từng chữ nói ra:
“Ta dĩ hạ phạm thượng, là vì điện hạ ỷ thế hiếp người trước! Ta nếu có sai, cũng chỉ là sai ở chỗ nhìn nhầm người. Điện hạ có sai, chính là cường đoạt vợ của thần tử, làm tổn hại luân thường!”
Nước mắt bắn rơi:
“Điện hạ sắp lên ngôi cửu ngũ, tương lai hậu cung ba nghìn giai nhân, vì sao ngay cả vợ góa của thần hạ cũng không chịu buông tha? Hành vi này, chẳng lẽ không phải bỏ qua đạo quân thần?”
“Đạo quân thần?” Tông Lẫm lập tức cắt ngang, giọng lạnh nhạt, “Đã là thần, thì nên vì quân vương giải ưu, không phải sao?”
Một câu ngắn ngủi khiến nàng nghẹn cứng.
“Ngươi…”
Nhưng ánh mắt hắn đã lạnh đến tột cùng:
“Nàng cũng nói mình là vợ góa. Đã là quả phụ, thì có thể tái giá. Huống hồ nếu không có cô, nàng đã sớm bị liên lụy bởi nhà chồng mưu phản mà bị bắt giữ, đâu còn được sống yên ổn đến hôm nay? Cô che chở nàng, giữ nàng lại, nàng còn dám nói cái gì đạo quân thần?”
Càng nói càng sắc, trong mắt xẹt qua chán ghét thâm trầm:
“Nàng bị mù hay bị thứ gì che tim mờ mắt, một hai phải vì kẻ đã chết đó giữ cái trinh tiết rách nát kia?! Mở to mắt nhìn cho rõ, cô có điểm nào kém hắn ta?!”
“Nếu nàng có bản lĩnh, gọi hắn từ dưới mồ lên đây, bảo hắn tới dập đầu xin cô, cô liền thả nàng về, được không?”
Hắn cười lạnh.
Như thể toàn thân rơi vào hầm băng, Lệ Lan Tâm lạnh đến run rẩy:
“Ngươi… ngươi…”
Lời nói không sao thốt nổi, chỉ còn kinh sợ tuyệt vọng, nước mắt rơi không ngừng.
Nhìn nàng sắc mặt như tro tàn, Tông Lẫm cau mày càng sâu, trong lồng ngực u ám khó nén cuộn lên, nghiến răng cười lạnh:
“Thế nào? Phu quân tốt trong lòng nàng hóa ra chỉ là kẻ vô năng vô dụng, nàng vậy mà cũng muốn oán cô sao? Năm đó hắn ta ở chiến trường, vì ham công liều lĩnh, quên mất đạo lý không nên dồn giặc vào đường cùng, mới bị trúng mai phục của quân Nam Man, việc này nàng chẳng lẽ không biết?”
“Kẻ phế vật ấy đã chết, chôn dưới đất chỉ còn bộ xương khô, có cần cô đào hắn lên cho nàng nhìn rõ không?!”
“Bốp!!”
Một cái tát hung hăng giáng xuống.
Tiếng vang chát chúa vang lên, trong điện lặng ngắt thật lâu.
Ngực Lệ Lan Tâm phập phồng dồn dập, nước mắt trào ra, bàn tay phải vẫn còn run rẩy không ngừng.
Một lúc sau, người nghiêng mặt mới chậm rãi quay đầu lại.
Lần nữa đối diện đôi mắt càng thêm bạo ngược lạnh lẽo kia, không biết từ đâu sinh ra dũng khí và sức lực, nàng không né tránh nữa, ngậm máu phẫn uất nói:
“Ngươi dựa vào cái gì… dựa vào cái gì nói chàng như vậy……”
Nước mắt chảy quá nhiều, hai má đỏ bừng, nghẹn ngào:
“Ngươi dựa vào cái gì nói chàng như vậy?!”
Giọng run run sau cơn khóc:
“Phải, chàng đã chết, nhưng chẳng lẽ chàng không phải vì giữ vững giang sơn này mà chết sao? Chàng bảo vệ chẳng phải giang sơn của nhà ngươi, che chở chẳng phải con dân của ngươi sao? Chàng cũng từng lập không ít chiến công hiển hách! Ngươi vì sao phải nói chàng như vậy?! Chỉ vì ngươi là quân, chàng là thần ư? Nhưng thần tử tận trung vì nước, người làm quân vương, ít nhất cũng nên có vài phần tôn trọng, còn ngươi thì sao ——”
Bỗng nhiên, thắt lưng bị siết chặt, thân thể bị kéo sát lại, nàng đau đến nghẹn lời.
Trong gang tấc, giọng nói băng lãnh trầm thấp vang lên:
“Nàng muốn nghe lời thật sao?”