Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát
Chương 90: Sự Thật Giật Mình
Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát thuộc thể loại Linh Dị, chương 90 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bốn chữ nói ra vô cùng hiển nhiên, không hề có chút liêm sỉ nào.
Nghe thấy vậy, trước mắt Lệ Lan Tâm chợt lóe lên một mảng trắng chói, đầu óc hoàn toàn hỗn loạn.
Giây phút này, nàng thậm chí muốn bật cười — một nụ cười chua chát.
Nàng rốt cuộc là đã gây ra tội gì đây.
“Ngươi…” Tức đến mức ngay cả mắng cũng mắng không ra, nàng không còn mong dùng đạo lý hay tình cảm lay chuyển hắn nữa. Cuối cùng, chỉ có thể lặp lại câu nói đã nói không biết bao nhiêu lần:
“Ngươi đừng như vậy…” Giọng nói yếu ớt và bất lực.
Không tự chủ được, trong lời nói lại mang theo tiếng nức nở run rẩy. Tay nàng vẫn nắm chặt mép váy, nhất quyết không chịu buông ra.
Nhưng nàng biết rõ, nếu hắn muốn, với sức lực của hắn, chỉ cần một cái kéo là có thể xé nát chiếc váy tơ mỏng trên người nàng thành từng mảnh.
“Vì sao?” Tông Lẫm hỏi, giọng trầm lạnh. Một tay khác nâng cằm nàng, đầu ngón tay v**t v* dọc cổ: “Chỗ nào trên người ngươi, cô chưa từng thấy?”
Không chỉ thấy, còn đã từng nếm qua.
Lệ Lan Tâm khóc đến khô cả nước mắt: “Không giống nhau…”
“Không giống chỗ nào?” Hắn mặt không biểu cảm: “Vốn là ngươi hầu hạ cô, giờ đổi lại cô hầu hạ ngươi, ngươi lại ra sức từ chối?”
“Không giống nhau…” Lệ Lan Tâm nhắm chặt mắt, né tránh bàn tay đang lướt trên cổ và má nàng, bờ vai run rẩy: “Điện hạ… không, Kính lang! Thiếp… thiếp cầu xin chàng, thiếp không cần chàng hầu hạ…”
Nàng thật sự không thể để hắn tắm cho mình.
Nàng dám khẳng định, nếu lúc này không chống cự đến cùng, nếu thật sự để hắn tắm rửa cho nàng, thì hôm nay nàng tuyệt đối không thể tỉnh táo rời khỏi gian tắm này.
Chân mày hắn khẽ nhíu lại, nhưng chẳng hề tức giận, dường như đã sớm đoán được nàng sẽ phản kháng.
Mà khi nghe thấy tiếng “Kính lang” kia, hàng mày hắn khẽ nhướn lên, rồi bỗng hạ giọng:
“…Lần này, cô có thể bỏ qua cho ngươi, không tự tay tắm cho ngươi.”
Lệ Lan Tâm đột ngột mở to mắt.
Nhưng ngay sau đó —
“Buông tay.”
Giọng nói lạnh như băng, cứng rắn như sắt thép, không cho phép ngắt lời.
Nàng cứng đờ, chậm chạp không dám cử động. Nhưng người phía sau hiển nhiên không có kiên nhẫn.
“Không buông, thì ngươi tự chịu hậu quả.” Giọng cười lạnh mang theo uy h**p.
Hơi thở nàng hỗn loạn, tim đập thình thịch, run rẩy. Cuối cùng, mười ngón tay chậm rãi buông lỏng.
Không còn sự chống cự cuối cùng, bàn tay đang nắm chặt váy của hắn lập tức không còn chút ngần ngại nào.
Nhưng lần này hắn không hành động dữ dội, mà là chậm rãi, từng chút một, dùng lực kéo váy xuống dưới.
Lệ Lan Tâm khép chặt hai mắt, bất đắc dĩ chịu đựng cảm giác từng tấc da thịt trên người dần dần lộ ra trong không khí ấm nóng.
Từ váy ngoài, đến yếm ngực, rồi đến q**n l*t.
Đôi chân rời khỏi giày vải đế mây, giẫm lên tấm thảm lông mềm mại.
Ánh nắng ban ngày xuyên qua song cửa chiếu vào thân thể nàng, làn da trắng như tuyết, nhưng lại lạnh đến thấu xương.
Mà bên tai, hơi thở của nam nhân đã trở nên nặng nề và khàn đục.
Tiếng hô hấp trầm thấp ấy kéo dài vài lượt, ngay sau đó thân thể cao lớn đang dán sát phía sau nàng bỗng nhiên lùi lại, nhanh chóng rời đi.
Lệ Lan Tâm hoảng hốt quay đầu, chỉ kịp nhìn thấy bóng lưng hắn biến mất sau bình phong.
Cửa điện mở toang, một người bước ra, lại có vài người khác lần lượt tiến vào.
“Phu nhân, chúng nô tỳ đến hầu hạ người tắm gội…” bọn tỳ nữ đồng thanh nói.
Lệ Lan Tâm trợn tròn hai mắt, không kịp nghĩ nhiều, vội vàng bước vào bồn tắm, chui xuống nước, vốc cánh hoa che thân mình.
“Đừng vào!”
Nhưng tỳ nữ trong phủ Thái tử hiển nhiên đã nhận lệnh, không thể để nàng một mình ở trong tịnh các.
Dẫu Lệ Lan Tâm không muốn, cũng không quen bị người hầu hạ khi tắm rửa, song thấy bọn họ cung kính sợ sệt, nàng lại không đành lòng mở miệng đuổi đi.
Cuối cùng hai bên nhượng bộ một bước: nàng tự tắm, bọn họ đứng ngoài bình phong trông chừng.
Tắm rửa xong xuôi, tinh thần cũng sảng khoái hơn, nàng thay một bộ váy nhẹ nhàng hơn, lại búi tóc gọn gàng.
Tỳ nữ chải đầu cài cây trâm ngọc cuối cùng vào búi tóc nàng, cười nói:
“Vừa rồi có người đến bẩm, bữa trưa đã được dọn lên Lộc Nguyệt Thính, điện hạ đang chờ phu nhân tới.”
“A?”
Trái tim Lệ Lan Tâm vừa mới thả lỏng lại thắt chặt.
Bữa trưa… cũng phải ăn cùng hắn sao?
Vậy bữa tối thì sao?
Sau bữa tối thì sẽ ra sao?
Tỳ nữ cười tươi, đỡ nàng đứng dậy khỏi bàn trang điểm:
“Phu nhân sao lại kinh ngạc? Điện hạ yêu quý người như vậy, tất nhiên muốn cùng người dùng bữa.”
“Đúng vậy đó,” tỳ nữ bên cạnh cũng tiến lại, vừa đi vừa nói tốt về chủ nhân, “Điện hạ trước nay chưa từng đối xử tốt với ai như vậy, chỉ có mỗi phu nhân người thôi.”
Lệ Lan Tâm mỉm cười nhạt nhẽo, lòng đầy chua xót:
“Trong phủ có các vị phu nhân nương nương khác, chẳng lẽ đều không được coi trọng sao?”
Nàng không danh không phận, nói gì đến được coi trọng hay không.
Nói cho cùng, nàng thậm chí còn chẳng phải thiếp ngoài của hắn.
Hiện giờ nàng chỉ là một nữ nhân lén lút qua lại với hắn.
Dĩ nhiên nàng cũng không muốn tìm hiểu hắn có bao nhiêu thông phòng, thiếp thất, tương lai sẽ cưới quý nữ nào làm phi làm hậu. Nàng không phải đứa trẻ ba tuổi, hiểu rõ nội trạch tranh đấu hiểm ác đến mức nào, mà hậu cung lại càng là vực sâu không đáy.
Nàng không muốn, cũng sợ hãi, bước vào con đường phải tranh giành chém giết với vô số nữ nhân suốt cả đời.
Nàng càng tự biết mình không có gia thế, không có tài năng, dù có đấu cũng không thể thắng, cần gì tự chuốc lấy khổ đau.
Nàng chỉ muốn sống yên ổn, thế là đủ rồi.
Qua mười lăm ngày này, nàng sẽ rời xa những nơi vốn không thuộc về mình, coi như một giấc mộng dài.
Đang trầm tư, nàng chợt nghe tiếng cười khúc khích của mấy tỳ nữ.
Lệ Lan Tâm ngạc nhiên:
“Có chuyện gì?”
“Ta nói sai điều gì sao? Các ngươi cười gì vậy?”
Tỳ nữ bên phải cười xong mới đáp:
“Phu nhân hiểu lầm rồi chăng? Chẳng lẽ chưa ai nói với người? Điện hạ chúng ta, trước khi gặp phu nhân, trong phủ không hề có hậu trạch đâu.”
Lần này Lệ Lan Tâm thực sự sững sờ.
“Cái… cái gì?”
Tỳ nữ kinh ngạc:
“Điện hạ chưa từng nói với phu nhân sao? Điện hạ chưa từng cưới vợ nạp thiếp, người là duy nhất của chàng.”
Lệ Lan Tâm hé môi, nhất thời không thốt nổi lời.
Nàng khẽ hỏi:
“Vậy… cũng không có thông phòng sao?”
Nàng từng nghe nói, nhiều nhà quyền quý đều chuẩn bị thông phòng cho con trai để dạy chuyện chăn gối trước khi cưới vợ.
Ở Hứa gia, bà tử từng nói Trương thị đã sắp xếp cho Hứa Du hai thông phòng, nhưng Hứa Du đi tòng quân nên việc ấy đành gác lại.
Người này thân phận cao hơn Hứa Du không biết bao nhiêu lần, là Thái tử, còn từng là thân vương, lại càng không thể không có…
Nhưng tỳ nữ lắc đầu:
“Không phải nhà nào cũng có thông phòng, mà điện hạ thì lại không có. Lão vương gia cũng không. Nghe nói nhiều quan văn trong triều còn lập gia quy cấm nuôi thông phòng.”
Lệ Lan Tâm chỉ thấy đầu óc trống rỗng.
Một cảm giác mềm mại, chua xót lạ lùng quấn lấy tim nàng, lúc nóng ran, lúc nhói đau.
“Phu nhân, điện hạ chỉ có mình người, như vậy còn không phải yêu quý sao?” bọn tỳ nữ ríu rít.
“Điện hạ trước nay không gần nữ sắc.”
“Phu nhân chỉ cần mở lòng, muốn trăng hay sao điện hạ cũng sẽ hái cho người.”
…
Bọn họ tranh thủ nịnh bợ.
Những lời họ nói cũng không phải giả.
Trong mắt họ, Lệ phu nhân không có gia thế, không có tài năng, lại là quả phụ, còn lớn tuổi hơn điện hạ.
Dung mạo dịu dàng nhưng không phải khuynh thành tuyệt sắc.
Ấy vậy mà lại khiến điện hạ động chân tình.
Người đã lấy đi chân tâm của điện hạ, lại chẳng hề hay biết chàng chưa từng có nữ nhân nào.
Thật là trớ trêu thay.
“Sau này…” tỳ nữ còn muốn nói.
“Sau này, hắn sẽ có người khác để tốn tâm tư.” Lệ Lan Tâm lạnh nhạt cắt lời.
Bọn tỳ nữ lặng thinh.
Nàng cúi mắt.
… Nàng quả thật không ngờ mình là người đầu tiên.
Nhưng là người đầu tiên thì sao?
Hắn là người sẽ làm hoàng đế.
Hiện tại chỉ có nàng, nhưng tương lai thì sao?
Danh xưng “người đầu tiên” có đáng gì đâu.
Huống hồ, hắn quen miệng lừa nàng, ai biết có thật hay không.
“Không phải nói đi dùng bữa trưa sao?” nàng khẽ nói, “Dẫn đường đi.”