Quân Hôn 70, Ngàn Dặm Theo Quân Ở Đại Viện: Trước Nhà Thủ Trưởng Có Đại Mỹ Nhân thuộc thể loại Linh Dị, chương 229 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nhưng rất nhanh, chúng nhận ra toàn thân không còn chút sức lực nào, đừng nói là nổ súng, ngay cả nói chuyện cũng khó khăn.
Trái lại, tên chuyên gia giả kia, không rõ do thể chất đặc biệt hay chỉ dính ít độc hơn, lại có thể thốt ra lời.
Gã tái mặt nhìn Vân Bắc, hỏi: “Cô đã làm gì chúng tôi? Tại sao chúng tôi lại ra nông nỗi này?”
“Tôi là chuyên gia từ nước ngoài về mà, các người đối xử với tôi như vậy ư?”
Thấy đối phương tỏ vẻ đường hoàng chính trực, Vân Bắc cười lạnh: “Ồ, anh là chuyên gia sao?”
“Cô, cô có ý gì?” Chuyên gia giả hơi hoảng hốt, nhưng chỉ đành cố gắng giữ bình tĩnh.
Gã hiểu rõ, nếu không muốn chết, tuyệt đối không được để lộ thân phận chuyên gia giả của mình. Đương nhiên, gã còn muốn câu giờ, đợi Quỷ Đầu đến cứu viện.
“Lời của tôi có ý gì, trong lòng anh tự rõ, đúng không?” Vân Bắc vẻ mặt chế giễu nhìn đối phương: “Có phải anh đang đợi người đến cứu các người không? Tôi nói cho anh biết, đã trúng độc của tôi, trừ khi tôi ra tay, nếu không chẳng ai cứu được anh đâu.”
“Cô, cô không phải là người đến tiếp ứng tôi sao? Tại sao lại hạ độc chúng tôi?” Chuyên gia giả vẻ mặt bất bình, xen lẫn chút không cam lòng.
Gã không hiểu mình đã sai ở đâu, tại sao những người Hoa Quốc trước mắt này lại không mắc lừa.
Nếu không, lúc này chúng đã hoàn thành nhiệm vụ, biết đâu chừng đang ăn mừng rồi.
“Anh chắc chắn, người chúng tôi muốn đón là anh?” Vân Bắc vừa nói, đột nhiên đưa tay giữ lấy tay tên chuyên gia giả, lật lòng bàn tay gã lên, để lộ những vết chai sạn.
Nhìn những vết chai đó, Vân Bắc càng cười lạnh hơn: “Đây là gì, không cần tôi phải nói chứ?”
Chuyên gia giả không nói gì nữa, mà hằn học nhìn Vân Bắc: “Cô có giết chúng tôi cũng vô dụng thôi, chuyên gia thật chắc đã chết rồi.”
“Thật sao? Vậy chúng ta có muốn cá cược không, xem là tên chuyên gia giả như anh chết trước, hay chuyên gia thật chết trước?”
Chuyên gia giả ngậm miệng lại, không nói thêm lời nào. Gã sắp chết rồi, còn cá cược gì được nữa.
Theo thời gian trôi qua, chuyên gia giả cũng cảm thấy nói chuyện ngày càng khó khăn. Huống chi những người khác, chúng đều cảm nhận được sự đe dọa của cái chết, trong lòng không khỏi sợ hãi.
Dù chúng chẳng phải người tốt lành gì, gặt mạng người khác như gặt hẹ, nhưng đến lượt mình sắp chết, vẫn không khỏi run sợ.
Chúng dùng ánh mắt cầu xin nhìn Vân Bắc, muốn cô cứu chúng.
Vân Bắc không phải thánh mẫu, đối với những kẻ muốn lấy mạng mình, cô chưa bao giờ mềm lòng, càng không có lòng tốt dư thừa. Đối với loại người này, cô chỉ hận chúng chết không đủ nhanh.
Nói về nhóm Vân Hạc, vì trước đó bị Quỷ Đầu cố tình làm chậm trễ thời gian, lúc này đang tăng tốc chạy đến địa điểm tiếp ứng.
Quỷ Đầu thấy nhóm Vân Hạc tăng tốc, trong lòng muốn ngăn cản, nhưng lại không tiện làm quá lộ liễu. Càng đến gần địa điểm tiếp ứng, Quỷ Đầu không khỏi lo lắng.
Bởi vì đi suốt dọc đường này, gã không hề nghe thấy tiếng súng. Nếu người của gã đã đắc thủ, chắc chắn sẽ không đến mức súng cũng không nổ một tiếng.
Người của gã, gã hiểu rất rõ, ai cũng thích dùng súng, chứ không phải dao găm các loại. Vì vậy, không nghe thấy tiếng súng, gã nghi ngờ người của mình đã xảy ra chuyện.
Nhưng gã lại không dám tin. Bởi vì gã đích thân chặn nhóm chuyên gia thật lại, theo lý mà nói, người của gã rất dễ tiếp cận những người kia mới phải.
Trừ khi có người nhìn ra vấn đề, phát hiện ra chuyên gia gã sắp xếp là giả mạo.
Nghĩ đến khả năng này, Quỷ Đầu không khỏi hoảng loạn. Ánh mắt gã rơi vào người chuyên gia thật, nghĩ đến việc giải quyết ông ta.
Chuyên gia cảm nhận được sát ý từ Quỷ Đầu, có chút sợ hãi dựa vào Vân Hạc. Trong số những người này, ông chỉ tin tưởng Vân Hạc, cũng chỉ có Vân Hạc mới cho ông đủ cảm giác an toàn.
Vân Hạc cũng cảm nhận được sát ý của Quỷ Đầu, ném cho gã một ánh mắt cảnh cáo. Nếu Quỷ Đầu dám động đến người ông muốn bảo vệ, thì ông sẽ không ngại lấy mạng Quỷ Đầu trước.
Bắt gặp ánh mắt cảnh cáo của Vân Hạc, Quỷ Đầu lẳng lặng chôn chặt ý nghĩ đó vào đáy lòng.
Thôi bỏ đi, Vân Hạc bảo vệ quá chặt, gã tạm thời vẫn không nên đắc tội ông thì hơn. Tuy trước đây gã ít giao thiệp với Vân Hạc, nhưng về con người của đối phương, gã vẫn rất rõ.
Phàm là kẻ nào đắc tội với Vân Hạc, ông ta dù có đuổi đến chân trời góc bể cũng sẽ không buông tha.
Sau khi cảnh cáo Quỷ Đầu, Vân Hạc lại tăng tốc độ. Ông đã đại khái hiểu được mục đích của đối phương, cho nên ông lo lắng người tiếp ứng sẽ gặp chuyện, muốn nhanh chóng đến hội họp với họ.
Rất nhanh, họ đã xuất hiện trong tầm mắt của Tư Nam Chiêu và đám thuộc hạ.
“Đoàn trưởng, lại có một đám người nữa tới.”
“Phân biệt kỹ càng.”
“Rõ!”
Lần này, ánh mắt của họ phần lớn rơi vào người chuyên gia. Chỉ là, chuyên gia dường như được người tới bảo vệ quá kỹ lưỡng, khiến họ mãi không nhìn rõ mặt đối phương.
Lần này, các anh em có chút bối rối, nhất thời cũng khó phán đoán rốt cuộc người tới là chuyên gia thật, hay là chuyên gia giả.
Tư Nam Chiêu ban đầu cũng nhìn chằm chằm vào chuyên gia, nhưng rất nhanh anh đã bị Vân Hạc thu hút ánh nhìn. Bởi vì đối phương luôn cho anh một cảm giác quen thuộc khó tả.
Nhưng anh biết rất rõ, mình chưa từng gặp Vân Hạc, vậy cảm giác quen thuộc này rốt cuộc từ đâu mà ra?
Nhất thời nghĩ không ra, Tư Nam Chiêu đành tạm thời gác lại, sau đó chuẩn bị đích thân đi đón họ.
Đang định hành động thì nhìn thấy ám hiệu tay của Vân Bắc.
Thấy ám hiệu của Vân Bắc, Tư Nam Chiêu nói với Niên Đại Dũng: “Niên Đại Dũng, cậu dẫn ba người ở lại đây, tôi dẫn những người khác qua đó xem sao.”
Các anh em nhìn nhau, rất nhanh đã xác định được những người sẽ ở lại.
Những người khác thì đi theo Tư Nam Chiêu, cùng đi đón nhóm Vân Hạc.
Vân Bắc cũng không động đậy, mà tìm một cái cây lớn ngồi xổm xuống. Tuy cô cảm thấy lần này người tới là chuyên gia thật, nhưng vẫn quyết định cẩn thận thêm một chút.
Còn về nhóm người giả mạo chuyên gia trước đó, đã toàn bộ đi gặp Diêm Vương báo danh rồi.
Vân Hạc ban đầu không nhìn thấy người tiếp ứng, tim không khỏi thắt lại. Ông sợ điều mình lo lắng đã xảy ra.
Cũng may rất nhanh, ông đã nhìn thấy Tư Nam Chiêu dẫn theo mấy anh em xuất hiện. Nhìn trang phục quen thuộc của họ, cùng khí chất đặc trưng của quân nhân Hoa Quốc, Vân Hạc hơi yên tâm.
Chuyên gia cũng nhìn thấy mấy người Tư Nam Chiêu, tâm trạng căng thẳng thả lỏng đi không ít.
Trái lại, Quỷ Đầu, sau khi nhìn thấy nhóm Tư Nam Chiêu, sắc mặt có chút khó coi. Gã nhìn quanh quất, muốn tìm người của mình.
Nhưng rồi lại thất vọng.
Gã không những không tìm thấy người của mình, ngay cả manh mối họ để lại cũng không hề phát hiện ra.
Ngay giây phút này, lòng Quỷ Đầu chùng xuống. Trực giác mách bảo gã, người của gã chắc chắn đã xảy ra chuyện rồi. Nói cách khác, chúng đã không hoàn thành nhiệm vụ, thất bại rồi.
Quỷ Đầu có nghĩ đến việc rời đi, nhưng lại cảm thấy có thể đánh cược một phen. Bởi vì gã đi theo trong đội ngũ của nhóm Vân Hạc, rất dễ bị lầm tưởng là người của phe mình.
Như vậy, đối phương sẽ không chú ý đến gã, có lợi cho gã hoàn thành nhiệm vụ.
Về việc đến lúc đó gã sẽ trốn thoát thế nào, gã cũng đã tính toán xong xuôi.