58. Chương 58

Quân Hôn 70, Ngàn Dặm Theo Quân Ở Đại Viện: Trước Nhà Thủ Trưởng Có Đại Mỹ Nhân thuộc thể loại Linh Dị, chương 58 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nghe thấy giọng Chu Phỉ Phỉ, Vân Bắc mới vỡ lẽ ra cô ta đang giở trò. Thấy vẻ mặt đắc ý của Chu Phỉ Phỉ, Vân Bắc quyết định diễn cùng cô ta một vở kịch.
Thế là, cô giả vờ sợ hãi, nép sau lưng Tư Nam Chiêu, nói: “Doanh trưởng Tư, bọn họ định làm gì vậy, tôi sợ quá.”
Thấy Vân Bắc như vậy, Chu Phỉ Phỉ rất hài lòng, vẻ mặt đầy châm chọc nói: “Cô cũng biết sợ ư? Vừa rồi lúc cô châm chọc tôi chẳng phải mạnh miệng lắm sao? Giờ sao lại sợ sệt thế này? Có bản lĩnh thì cô cứ cứng rắn như lúc nãy với tôi xem nào?”
“Đồng chí Vân Bắc, xin phiền cô đi theo chúng tôi một chuyến.” Người của Phòng Chính trị lên tiếng. Vì mối quan hệ của Chu Phỉ Phỉ, bọn họ thậm chí không thèm hỏi ý kiến Tư Nam Chiêu.
Trước đó, Chu Phỉ Phỉ đã nói với họ rằng Tư Nam Chiêu đã bị Vân Bắc – cô gái lai lịch bất minh này – làm cho mê muội.
Với thân phận của Chu Phỉ Phỉ, họ vẫn rất tin tưởng lời cô ta. Bởi vậy, khi thấy Vân Bắc, họ liền ra vẻ làm việc công một cách công tâm.
Tư Nam Chiêu nghe vậy, lạnh lùng liếc nhìn người vừa mở miệng, nói: “Ai đã bảo các cậu đến? Chủ nhiệm của các cậu có biết chuyện này không?”
Chu Phỉ Phỉ vừa nghe Tư Nam Chiêu lôi Chủ nhiệm Phòng Chính trị ra, không đợi những người kia mở miệng, lập tức ngắt lời: “Tư Nam Chiêu, anh là một quân nhân, sao có thể bị mấy kẻ không đứng đắn làm cho mụ mẫm đầu óc chứ? Tôi khuyên anh vẫn nên tỉnh táo lại một chút, loại người nào có thể giữ bên cạnh, loại người nào không thể, trong lòng anh phải tự có tính toán rõ ràng.”
“Chu Phỉ Phỉ, tôi muốn làm gì, còn chưa đến lượt cô tới dạy bảo. Ngược lại là cô, sắp thành cảnh sát Thái Bình Dương rồi đấy, quản chuyện cũng thật là rộng. Cô biết Vân Bắc là người thế nào mà ở đây lại chỉ tay năm ngón?”
Mắng Chu Phỉ Phỉ xong, Tư Nam Chiêu lại nhìn mấy người của Phòng Chính trị nói: “Chuyện của tôi và Vân Bắc, đã sớm báo cáo lên lãnh đạo cấp trên rồi. Chủ nhiệm của các cậu biết rõ ràng. Tôi khuyên các cậu vẫn nên về hỏi cho rõ rồi hãy đến. Đừng có hồ đồ mà làm con dao trong tay người khác, cuối cùng người chịu thiệt là chính các cậu đấy. Tuy nói Chu Phỉ Phỉ có một người bố tốt, nhưng các cậu cũng không thể vì thế mà coi lời cô ta như thánh chỉ được, phải không?”
“Doanh trưởng Tư, anh nói chuyện kiểu gì thế?” Những người kia bị Tư Nam Chiêu nói cho đỏ bừng cả mặt. Tuy anh không trực tiếp chỉ ra họ xu nịnh quyền thế, nhưng ý tứ đó ai mà không hiểu?
“Tôi nói chuyện như thế đấy, thì sao?” Sắc mặt Tư Nam Chiêu rất tệ, anh không ngờ Phòng Chính trị lại còn có loại người như vậy.
Thảo nào, trước kia không ít người ái mộ anh đều bặt vô âm tín. Hóa ra không chỉ do Chu Phỉ Phỉ giở trò quỷ, mà còn có đồng phạm.
Xem ra, anh phải tìm thời gian nói chuyện tử tế với lãnh đạo cấp trên, một số phong khí cần phải chỉnh đốn lại cho tốt. Nếu không, quân đội này muốn trở thành một vùng đất trong sạch sẽ rất khó.
Bây giờ, bên ngoài loạn như vậy, anh không hy vọng quân đội cũng trở nên như thế.
“Doanh trưởng Tư, tôi biết anh muốn che chở cô ấy. Nhưng đồng chí Chu Phỉ Phỉ nói đúng, đây là khu gia thuộc quân đội, không phải ai tùy tiện cũng có thể vào được. Nếu cô ấy không có một thân phận hợp lý, cho dù hôm nay chúng tôi bỏ qua cho cô ấy, cô ấy cũng không ở đây được lâu đâu.”
“Cái này không cần các cậu bận tâm. Vân Bắc là bác sĩ điều trị chính của tôi. Sức khỏe tôi chưa hồi phục, cô ấy ở lại chăm sóc tôi thì có vấn đề gì chứ?”
“Vậy thì vấn đề lớn rồi. Ai biết cô ấy có mục đích gì không?”
“Có thể có mục đích gì chứ? Ngược lại là các cậu, tôi muốn biết mục đích của các cậu là gì? Là để trút giận cho Chu Phỉ Phỉ, hay thật sự vì các gia thuộc trong khu đại viện?”
“Tư Nam Chiêu, anh nói bậy bạ gì đó?” Chu Phỉ Phỉ tuy rằng thường xuyên cậy thế h**p người, nhưng đó là trong bóng tối. Ngoài mặt, cô ta phải có lý do chính đáng để đứng vững, hay còn gọi là tấm màn che.
Bây giờ, Tư Nam Chiêu nói thẳng thừng như vậy, khiến cô ta có chút sợ hãi.
Lỡ mà bị đối thủ của bố cô ta biết được, thì phiền phức lớn, vì vậy nghe lời Tư Nam Chiêu, cô ta lập tức cuống quýt lên.
“Tôi có nói bậy không?” Tư Nam Chiêu lạnh lùng liếc Chu Phỉ Phỉ một cái, sau đó nói: “Chu Phỉ Phỉ, vẫn câu nói đó, tôi không thích cô, sau này cô đừng đến tìm tôi nữa. Còn nữa, Vân Bắc là vị hôn thê của tôi, không phải hạng chó mèo gì đâu, cô nhớ cho kỹ. Sau này nếu cô dám bắt nạt cô ấy, chính là bắt nạt tôi. Cô hẳn là biết thủ đoạn đối phó người khác của tôi, cho nên tốt nhất đừng để rơi vào tay tôi, nếu không…”
Chu Phỉ Phỉ căn bản không chú ý đến lời đe dọa phía sau của Tư Nam Chiêu, lúc này trong đầu cô ta đang ong ong.
Cô ta đang nghĩ có phải mình nghe nhầm không, sao lại nghe thấy Tư Nam Chiêu nói Vân Bắc là vị hôn thê của anh chứ?
Anh chẳng phải là người theo chủ nghĩa không kết hôn sao?
Anh đã từ chối hết người phụ nữ này đến người phụ nữ khác, nói mình cả đời này sẽ lấy thân báo quốc, không kết hôn. Nhưng tại sao Vân Bắc lại là vị hôn thê của anh?
Thế nên, trước kia anh đều là lừa gạt bọn họ.
Anh chính là kẻ lừa đảo!
Khoan đã, Tư Nam Chiêu không phải cố ý lừa cô ta đó chứ?
Nguy hiểm thật, cô ta suýt chút nữa thì mắc lừa.
Chu Phỉ Phỉ nghĩ đến đây, không khỏi thở phào nhẹ nhõm. Cô ta cho rằng Tư Nam Chiêu là vì muốn thoát khỏi cô ta, hoặc vì tức giận cô ta đã dẫn người của Phòng Chính trị đến, cho nên mới cố ý nói như vậy.
Vì vậy, cô ta nhìn Tư Nam Chiêu, cười nói: “Tư Nam Chiêu, anh đừng lừa tôi nữa. Cả quân đội ai mà chẳng biết, anh là người theo chủ nghĩa không kết hôn. Bây giờ lại nói với tôi cái gì mà cô ta là vị hôn thê của anh, lừa ai chứ?”
Tư Nam Chiêu không ngờ Chu Phỉ Phỉ lại không tin. Nghĩ đến những lời mình từng nói, nhất thời anh lại không biết giải thích thế nào.
Ngược lại là Vân Bắc, lúc này từ sau lưng Tư Nam Chiêu bước ra, nhìn Chu Phỉ Phỉ nói: “Anh Nam Chiêu không lừa cô đâu, tôi chính là vị hôn thê của anh ấy. Không tin, tôi có thể lấy hôn thư cho cô xem.”
Một tiếng ‘Anh Nam Chiêu’ khiến Tư Nam Chiêu nổi cả da gà. Anh không ngờ, Vân Bắc chỉ trong nháy mắt cứ như biến thành một người khác vậy.
Anh thầm nghĩ: Chẳng lẽ là bị mấy người Phòng Chính trị dọa sợ rồi sao?
Lúc trước, khi cô đốp chát lại Chu Phỉ Phỉ, đâu có như thế này.
“Xì, lừa người thì ai mà chẳng biết. Có bản lĩnh thì cô lấy hôn thư ra đây. Nếu không, cô chính là kẻ lừa đảo. Kết cục của kẻ lừa đảo sẽ không tốt đẹp gì đâu.”
Chu Phỉ Phỉ vẻ mặt đầy châm chọc, căn bản không tin lời Vân Bắc.
Tư Nam Chiêu cũng có chút nghi ngờ. Vân Bắc chẳng lẽ thật sự có hôn thư? Chuyện này, sao anh không biết? Ông cụ chưa nói với anh mà.
“Đồng chí Chu, nếu tôi thật sự lấy ra được, sau này cô có thể đừng bám lấy anh Nam Chiêu nữa được không, dù sao anh ấy đã là hoa có chủ rồi? Cô cứ mặt dày mày dạn bám lấy anh ấy như vậy, thật sự không thích hợp chút nào đâu.”
“Cô?” Chu Phỉ Phỉ tức đến đỏ mặt. Có điều, cô ta vẫn tin vào phán đoán của mình, cảm thấy Vân Bắc đang lừa người. Thời đại nào rồi, sao có thể còn có hôn thư chứ?
Vì vậy, cô ta ép bản thân bình tĩnh lại, nói: “Chém gió ai mà chẳng biết, đợi cô lấy hôn thư ra rồi hãy nói.”
“Được, đây là cô nói đấy nhé. Lát nữa ngàn vạn lần đừng có nuốt lời.”
Vân Bắc nói xong, xoay người về phòng. Không lâu sau, cô cầm một tấm thiệp màu đỏ ra, mở ra cho Chu Phỉ Phỉ xem.