Người Ta Cần Đợi

Quan Thiền - Mễ Hoa

Người Ta Cần Đợi

Quan Thiền - Mễ Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ánh mắt hắn nhìn ta, sắc bén đầy uy quyền, khiến ta không thể né tránh.
Biết không thể giấu giếm, ta đành thành thật đáp: “Từ Tu Nghi sai người đến, ta vào cung một chuyến, khoảng một canh giờ thì trở về.”
Trình Hy dường như không nghe thấy lời ta nói, hắn vẫn mỉm cười, xoay người gõ nhẹ lên mặt bàn trang điểm, sau đó xòe tay ra hướng về phía ta.
Ta cúi mắt, đặt vào tay hắn hộp thuốc mỡ nhỏ vẫn giấu trong tay áo.
Ngoài cửa sổ, cơn mưa dầm vẫn chưa dứt, giờ Tuất đã điểm, gió vẫn ào ào thổi.
Trong lầu các lại cực kỳ ấm cúng, lư hương được phủ lụa gấm, bên trong đốt loại than thơm hảo hạng, tỏa mùi đàn hương thoang thoảng. Loại than quý này, e rằng chỉ có phi tần được sủng ái trong cung mới có thể dùng.
Bộ y phục ngủ trên người ta là loại tơ tằm tốt nhất, nhẹ như sương, mỏng tựa cánh ve.
Chính bởi thế, áo lót và quần trong bên trong đều lộ rõ.
Trình Hy quỳ một gối trước mặt ta.
Hắn dùng một tay nắm lấy mắt cá chân ta, tay kia vén ống quần mỏng manh của ta lên.
Đầu gối lộ ra, vết máu do bị đinh đâm vào, đỏ đến chói mắt.
Trình Hy mở hộp thuốc, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng bôi thuốc lên miệng vết thương.
Ngọn nến trên bàn trang điểm chiếu ánh sáng lên gương mặt hắn, sáng tối đan xen, chỉ thấy rõ hàng chân mày hắn khẽ nhíu lại.
Có lẽ vì vừa từ ngoài vào, đầu ngón tay hắn còn mang theo hơi lạnh, giọng nói nghe có vẻ thờ ơ, nhưng lại ẩn chứa ý lạnh lùng đáng sợ:
“Ngươi võ công không kém, mọi mưu tính đều có thể tránh được, ngươi thật sự quỳ trên đinh chỉ vì nàng ta muốn vậy sao?”
“Đại nhân, chút thương tích ấy không đáng kể.”
“A Thiền, sao ngươi lại ngốc như vậy?”
Câu nói cuối cùng của Trình Hy và ta gần như cùng lúc cất lên, cả hai đều khựng lại một nhịp, rồi ta là người lên tiếng trước:
“Đại nhân vừa được phong làm Tư Không, mới đứng vững ở triều đình, ta không muốn vì mình mà gây phiền toái cho Đại nhân.”
Nói rồi, ta lại bổ sung một câu: “Cũng không muốn khiến Đại nhân khó xử.”
“Ồ?” Trình Hy ngẩng đầu nhìn ta, hơi nhướng mày: “Lời này là sao?”
“Dù bây giờ Đại nhân có bất mãn với Từ Tu Nghi, thì nàng ta rốt cuộc cũng là người từng nâng đỡ ngài, hơn nữa giữa hai người… tình nghĩa chẳng giống người thường chút nào.”
Lời ta nói khiến Trình Hy bật cười.
Hắn đậy nắp hộp thuốc lại, kéo ống quần của ta xuống. Lúc đứng dậy, nụ cười trên mặt đã biến mất, chỉ còn giọng nói chậm rãi nhưng trầm thấp:
“A Thiền, ta là một thái giám, thì có thể có tình nghĩa gì với nàng ta?”
Gương mặt nghiêng của hắn trong ánh sáng ấy vẫn tuấn mỹ, nhưng bóng râm nơi hàng mi rũ xuống lại lạnh lẽo đến cực điểm.
Ta khựng lại một chút, biết mình đã lỡ lời, định nói thêm:
“Thế gian này tình nghĩa có muôn hình vạn trạng. Khi Từ Tu Nghi chưa được Thánh sủng, từng ở cùng Đại nhân trong Dịch đình cung nhiều năm. Nếu không có ngài giúp đỡ, nàng ta nào có thể trở thành cung phi? Mà nếu không có nàng ta nâng đỡ, ngài cũng khó mà được gần gũi Thánh thượng.”
“Người với người trợ giúp lẫn nhau, tự nhiên sẽ nảy sinh loại tình nghĩa tri kỷ gắn bó. Cũng giống như A Thiền và ngài vậy. Đại nhân thu nhận ta đến hôm nay, đại ân tái tạo ấy ta không dám quên. Cả đời này, A Thiền nguyện vì ngài mà làm bất cứ điều gì.”
Sự chân thành nơi đáy mắt ta, có lẽ đã khiến Trình Hy động lòng.
Ánh nhìn lạnh nhạt ban đầu dần dần trở nên dịu dàng. Khi hắn ngoảnh mặt nhìn ta, giọng nói cũng mềm mỏng đi rất nhiều:
“A Thiền, giữa ta và ngươi đã như người một nhà, nhắc tới hai chữ ‘tái tạo’ thật chẳng nên chút nào. Mà ngươi đối với ta, lại đâu phải không mang ân nặng tựa núi sao?”
Trình Hy là một thái giám.
Hơn nữa, lại là thái giám giữ chức Thị trung, kiêm Nhất phẩm Tư Không, là sủng thần trước mặt Thánh Thượng.
Hắn là quyền thần trẻ tuổi nhất Đại Kỳ, chưa đến ba mươi tuổi đã có thể ung dung đứng trên triều đình, nắm giữ toàn cục.
Trình Hy hôm nay, thật ra cũng không khác gì Trình Hy năm đó ta gặp lần đầu trong rừng.
Năm ấy nơi Lộc Đài Sơn, tuyết bay đầy trời, thiếu niên che ô đứng trước mặt ta, dáng người như cây tùng xanh, tựa như trời sinh.
“Tiểu quỷ, ngươi ở đây là đang đợi người sao?”
Bảy năm trôi qua, ta vẫn nhớ rõ giọng nói trong trẻo của hắn khi ấy.
Ta gật đầu, ngước nhìn hắn, vành mắt đã ươn ướt.
Khi đó, trực giác nói cho ta biết, ta đã đợi được người cần đợi.
Quả nhiên, Trình Hy lấy ra từ trong ngực một miếng ngọc bội hình giọt nước.
Hòa văn mây uốn lượn trên ngọc bội, giống y như lời A nương từng miêu tả.
Quân tử vô cớ, ngọc không rời khỏi thân.
Huống hồ, A nương từng nói, miếng ngọc bội này là người tặng cho A cha.
Thế nên nước mắt ta tức khắc trào ra, ta hỏi hắn: “Cha ta chết rồi sao?”
Trình Hy khẽ gật đầu.
“Chết thế nào?”
“Ngày ấy phụ thân ngươi phụng mệnh Sùng Vương, đưa Thế tử đến quận Hà Đông, giao cho cữu cữu của Thế tử. Nào ngờ quận thủ Hà Đông thấy Trần Vương đăng cơ, Tể phụ bị giết, biết đại thế đã định, sợ bị liên lụy, liền âm thầm hạ độc phụ thân ngươi.”
A nương ở thôn La gia đợi suốt tám năm, đã quyết định đến khi ta mười tuổi thì không đợi nữa, đủ thấy trong lòng người đã sớm đoán được sinh tử của A cha.
Về đoạn quá khứ này, A nương chỉ kể với ta một lần, nhưng ta vẫn nhớ như in.
Sùng Vương Lý Giản, chính là huynh đệ kết nghĩa của A cha ta.
Hắn là người ôn hòa, độ lượng và nhân hậu.
Khi ấy trên triều đình, Thái tử đã được lập từ lâu, Tiên Hoàng dốc lòng dạy dỗ mười mấy năm, chẳng ngờ một trận cảm lạnh lại đoạt đi tính mạng Thái tử.
Thái tử qua đời, Tiên Hoàng bệnh nặng, triều chính rơi vào tay tam hoàng tử Trần Vương.
Tiên Hoàng ít con, lại từng chết yểu hai người. Xét theo quy củ Đại Kỳ lập Thái tử thì lấy đích và trưởng làm đầu, ngôi Thái tử vốn dĩ nên do Trần Vương thừa kế.