Quan Thiền - Mễ Hoa
Sự Thật Về Ngọc Bội và Thanh Kiếm
Quan Thiền - Mễ Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mãi cho đến khi nghe tin Trần vương lên ngôi xưng đế, rồi lại băng hà vì vết thương cũ tái phát.
Hoàng đế hiện tại của Đại Kỳ là An Định vương – hoàng thúc của Trần vương.
Hồng Trần Vô Định.
Trần vương vì ngôi vị ấy mà giết huynh hại cha, cuối cùng chỉ là làm lợi cho kẻ khác.
Sau khi An Định vương kế vị, cuộc truy tìm thế tử Sùng vương từng rầm rộ trước kia, cuối cùng cũng kết thúc.
A nương hẳn đã có linh cảm từ sớm.
An Định vương không giống Trần vương, không còn cố chấp truy bắt nữa. Hoặc là vì hắn cho rằng thời thế đã khác, ngôi vị của hắn danh chính ngôn thuận, thế tử Sùng vương đối với hắn chẳng còn quan trọng.
Hoặc là thế tử Sùng vương đã chết.
A nương không tìm hiểu được gì thêm.
Lần chia tay năm xưa tại Quản thành, chỉ nghe nói quận thủ Hà Đông vì tội khi quân mà bị tru di cả nhà, còn lại ra sao, người chẳng hề hay biết.
Người không cam lòng tin vào linh cảm của mình, thế nên mang theo ta chờ đợi năm này qua năm khác.
Cho đến khi chết trong tay La Chính Giáp.
Còn ta, cuối cùng vào ngày tuyết rơi mịt mù ấy, đã đợi được một thiếu niên cầm ô giữa núi rừng.
Lúc đầu, ta cứ ngỡ hắn là thế tử Sùng vương Lý Bảo Tích.
Khi hắn đưa ngọc bội của A cha ra, ta lau nước mắt, rồi moi thanh kiếm Phù Hề dưới tảng đá hình con rùa, trao tận tay hắn.
Ta nói với hắn rằng, thứ hắn muốn tìm nằm ở trong chuôi kiếm.
Trình Hy nhận lấy thanh kiếm.
Hắn dùng một con dao găm mang theo bên mình, cạy mở lỗ nhỏ ở chuôi kiếm ra.
Thánh chỉ bằng giấy sáp bên trong, đến nay vẫn còn nguyên vẹn.
Trình Hy mở ra xem.
Đôi mắt hẹp dài của hắn khẽ cụp xuống dưới hàng mi, ánh nhìn tựa hồ mặt nước lạnh lẽo không gợn sóng, chẳng hề biểu lộ cảm xúc.
Ngay sau đó, hắn xé nát thánh chỉ.
Ta bị hành động của hắn làm cho sững sờ, theo phản xạ xông lên định giật lại từ tay hắn:
"Ngươi làm gì vậy! Đây là thứ A nương ta đã liều mạng gìn giữ!"
Ta tức đến phát run, Trình Hy lại nắm chặt lấy cánh tay ta.
Hắn cao hơn ta rất nhiều, khi cúi đầu nhìn ta, trong mắt thoáng qua một tia trào phúng:
"Cho nên A nương ngươi mới chết."
“Cái gì?”
Ta không thể tin vào tai mình, hoài nghi bản thân đã nghe nhầm.
Hắn chậm rãi, giọng điệu ác ý: "Nếu A nương ngươi sớm nhìn rõ hiện thực, đem thứ đó hủy đi, rồi mang ngươi rời khỏi nơi này, có lẽ đã không đến mức chết thảm."
"Ngươi… sao ngươi có thể nói như vậy!" Ta tức đến toàn thân run lên, "A nương ta giữ lời hứa, ở lại nơi này là vì đợi cha ta, cũng là để chờ ngươi!"
"Chờ ta ư? Ta chẳng phải phụ thân ngươi, càng không phải thế tử Sùng vương, chờ ta làm gì?"
Một câu nói của Trình Hy khiến sắc mặt ta tái nhợt. Ta vùng khỏi tay hắn, lao đến định giật lại Phù Hề kiếm, giọng đầy tức giận:
"Ngươi là ai! Vì sao có được ngọc bội của A cha ta!"
Trình Hy giơ cao thanh kiếm trong tay.
Ta không giật được, bèn hung hăng túm lấy cánh tay còn lại của hắn, tàn nhẫn cắn lên cánh tay hắn một phát.
Hôm ấy, ta dùng hết sức lực, suýt nữa cắn rách một mảng thịt trên người Trình Hy.
Cánh tay hắn chảy máu, đỏ thẫm cả tay áo, thế mà sắc mặt hắn vẫn bình thản, không hề phát ra một tiếng kêu đau.
Ngược lại là ta, bỗng bị hắn đẩy một cái ngã ngồi xuống đất, rồi bật khóc.
"Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai? A cha ta đâu rồi? Vì sao ngươi lại có ngọc bội của người..."
Lúc ta mười tuổi, biến cố bất ngờ khiến đầu óc rối loạn, tinh thần hoảng loạn, không biết nên làm gì.
Tính tình của Trình Hy có phần kỳ quái, nhưng hắn không phải kẻ xấu, xem ra cũng chẳng có ý trêu chọc ta.
Đối mặt với câu hỏi của ta, hắn chỉ bình thản phủi lại tay áo, đáp: "Ta là người đến độ ngươi."
"Độ ta?"
"Đúng vậy, ta nghe nói ở quận Hà Nội xảy ra một vụ huyết án, dường như có liên quan đến vụ án năm xưa của phủ Sùng vương. Ba năm trước, vụ án ấy coi như đã kết thúc, khi ấy người ta đồn rằng vợ của Quý Phong bị bắt, Chử thị cùng nữ nhi đều đã chết.”
“Sau khi nhà họ La xảy ra chuyện, nha môn tra hỏi gia nhân trong phủ mới biết, nữ nhi của Chử thị vẫn còn sống, bị nhà họ La giấu đi. Lần này chính là nàng báo thù cho mẫu thân, còn tìm một tiểu thư nhà họ La làm đồng phạm.”
“Tiểu thư La gia bỏ trốn, nhảy sông tự vẫn, trên thuyền chỉ có một mình nàng ta. Ta liền đoán rằng, nữ nhi Chử thị hẳn vẫn còn trốn trong núi. Ta thấy ngươi thật đáng thương, không muốn ngươi tiếp tục chờ đợi trong vô vọng, nên mới từ Trường An tới."
"Ngươi... rốt cuộc là ai?" Ta nức nở hỏi.
Trình Hy từ tốn ngồi xổm trước mặt ta, khẽ nhếch môi:
"Ta vốn là một người hầu trong phủ quận thủ Hà Đông. Năm đó phụ thân ngươi đưa thế tử đến phủ, vốn định rời đi, nhưng lại phát hiện vẻ mặt của quận thủ có điều bất thường, bèn định dẫn thế tử cùng đi.”
“Quận thủ vì muốn diệt khẩu, trong phủ máu chảy thành sông, không biết bao nhiêu người đã chết. Phụ thân ngươi mất mạng, chỉ trách hắn không phòng bị, trước đó đã uống một bát trà trong phủ.”
“Năm ấy ta còn nhỏ, lúc thi thể trong viện bị kéo đi chôn, ta ở lại quét dọn, vô tình nhặt được ngọc bội của phụ thân ngươi."
“Vậy… thế tử thì sao?”
"Hắn đã giết phụ thân ngươi, sao có thể để thế tử sống sót?"
Trình Hy nhớ lại chuyện cũ, khẽ thở dài:
"Nhưng dù sao Lý Bảo Tích cũng là cháu ngoại của hắn, ban đầu quận thủ không nỡ ra tay, nên giam kín trong phủ. Mãi đến khi nghe tin triều đình phái người đến, mới hạ độc giết chết."
"Hắn tưởng giết cháu ruột sẽ được hoàng đế ban thưởng vì đại nghĩa diệt thân, nào ngờ sau khi lên ngôi, Trần vương lại càng đa nghi. Hắn nói thi thể của đứa trẻ kia không giống tiểu đệ mình lúc nhỏ, liền khép tội khi quân, tru di cả nhà quận thủ."