Quan Thiền - Mễ Hoa
Nỗi ám ảnh và một kiếm cứu huynh
Quan Thiền - Mễ Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đến khi thắp sáng đèn nến, nhìn thấy căn phòng đầy mùi máu tanh, cùng hai thi thể bị ta chém đứt lìa tứ chi nằm dưới đất, cổ họng đau rát, một vị mặn tanh đột ngột dâng lên không thể kìm nén, ta nôn thốc nôn tháo mọi thứ đã ăn tối qua.
Ta không phải lần đầu giết người.
Thế nhưng hôm đó thật sự ăn quá nhiều, toàn món béo ngậy, những món thịt mỡ ngấy nghén đến tận cổ họng.
Từ đó về sau, mỗi khi ta ăn no, mùi tanh nồng nặc ấy lại ùa lên cổ họng, khiến bụng dạ quặn thắt, buồn nôn không ngừng.
Khi ấy, ta mới mười ba tuổi.
Từ Tiệp Dư nghe tin này, muốn Trình Hy đưa ta vào cung, để ta dọn vào sống trong Thừa Hương điện.
Trình Hy nhíu mày, không đồng ý.
Hắn vốn không thích ta nhập cung.
Trong mắt Trình Hy, chốn cung đình không hề tốt đẹp, cũng chẳng an toàn hơn bên ngoài là bao, trong đó đầy rẫy quỷ kế, chuyên dùng mạng người làm vật hy sinh mà không để lại bất kỳ dấu vết nào.
Trình Hy từng nói đó là chốn dơ bẩn ô uế.
Đời này hắn đã mất đi tự do, không muốn ta cũng như thế.
Nhưng chuyện đã rồi, hắn lại không yên tâm để ta ở bên ngoài một mình, bởi vậy lời của Từ mỹ nhân khiến hắn đâm ra do dự.
Còn ta thì chẳng hề sợ hãi, thẳng thắn nói với hắn:
"Ta không vào cung! Huynh biết rõ ta có bản lĩnh, không cần phải lo lắng. Hơn nữa gần đây ta đang học chữ, ở phố Thập Lý phía Tây có một trường tư thục, ta đã tự mình tìm được một tiên sinh để học chữ. Vị tiên sinh ấy là một tiểu lại không có phẩm hàm ở Tông chính sở, nghèo đến mức chẳng còn gì, ta đưa cho ông ấy mười lượng bạc làm học phí, ông ấy nói sẽ lo cho ta chỗ ăn ở, ta thấy nhân tiện đến đó tránh mặt một thời gian cũng hay."
Về sau, Trình Hy tra ra được, kẻ ra tay với ta là một trong cửu tần của hoàng đế – Lâm Chiêu Viên.
Không chỉ vậy, lần trước Từ Tiệp Dư sảy thai cũng là do nàng ta giở trò quỷ.
Sở dĩ muốn ra tay với ta là bởi nghe ngóng được rằng ta là muội muội của Trình Hy, nàng ta bèn sai người tới giết ta, một là để đối phó với Từ Tiệp Dư đang được sủng ái, hai là để Trình Hy thêm phần rối bời.
Lâm Chiêu Viên là cháu gái bên ngoại của Lâm Hiền Phi, mà Hiền Phi chính là mẫu thân của Tứ hoàng tử, thân phận tôn quý, lại có gia thế hiển hách. Những chuyện Lâm Chiêu Viên làm, thật khó đảm bảo không có bóng dáng của Hiền Phi đứng sau.
Khi ấy Trình Hy chưa tiện động đến nàng ta, đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt.
Từ đó về sau suốt một năm trời, ta rất ít khi quay về tiểu viện trong hoàng thành, hoặc là đến nhà tiên sinh ở phố Thập Lý phía Tây, hoặc là nghỉ ngơi trên cành cây hòe già trong tiểu viện phía nam thành.
Giữa chừng còn có hai tháng, ta rời khỏi Trường An, đi dạo một vòng quanh quận Hà Đông.
Nói chung là vì để an toàn, cả năm ấy ta và Trình Hy hiếm khi gặp mặt.
Thật ra từ khi Trình Hy chuyển đến Thừa Hương điện của Từ Tiệp Dư, hắn cũng không thể tự do ra ngoài như trước, cho nên ta cũng không lấy gì làm lạ. Từ lâu ta đã quen với việc một mình ra khỏi cửa, muốn đi đâu thì đi đó, chẳng cần ai kè kè bên cạnh.
Cho đến năm Ninh Đức thứ mười hai, có tin lan ra rằng Kỳ Đế sẽ đi tuần đến phường Thái Bình, ta liền chen vào đám đông để xem náo nhiệt.
Khi ấy đã lâu không gặp Trình Hy, lại nghe nói Kỳ Đế dẫn theo Từ Tiệp Dư được sủng ái nhất, ta đương nhiên muốn tới xem thử một phen.
Kết quả ta nhìn đông nhìn tây, bỗng phát hiện vài bóng người lén lút ẩn mình trong đám đông.
Năm đó ta mười bốn tuổi, khinh công đã luyện tới mức chạy đi là không thấy bóng dáng.
Kiếm pháp cũng rất thuần thục, nhờ trực giác sắc bén, ta đã có thể nhận ra sát khí ẩn nấp xung quanh.
Biết có kẻ muốn nhân cơ hội gây sự, ta bèn ẩn mình vào đám đông, trùm kín cả người.
Quả nhiên không lâu sau liền có kẻ hành thích ngay giữa phố, lúc hỗn loạn, ta trà trộn vào đám đông, chớp lấy cơ hội nhảy lên!
Hồng Trần Vô Định
Ta vốn chẳng định ám sát Kỳ Đế, chỉ là thấy Trình Hy đang đứng bên cạnh hắn.
Kiếm của ta chĩa thẳng về phía Kỳ Đế, nhưng cuối cùng lại lệch đi, rạch một đường trên cánh tay Trình Hy.
Sau đó ta lập tức thi triển khinh công, chuồn thẳng một mạch không ngoảnh đầu lại.
Trình Hy có lẽ không nhận ra ta trong lớp áo bọc kín, nhưng hắn nhất định nhận ra thanh kiếm của ta.
Đó là sự ăn ý giữa hai người chúng ta.
Vậy nên khi ta lao về phía Kỳ Đế, hắn tuy kinh hãi nhưng lại theo phản xạ tự nhiên đứng chắn trước mặt hoàng đế, đỡ lấy trọn vẹn một kiếm.
Về sau hắn tìm được ta, giận đến tím mặt.
Trình Hy hai mắt đỏ ngầu như có lửa đốt, nghiến răng nghiến lợi mắng:
"Muội đang làm gì vậy?! A Thiền, muội chán sống rồi sao?!"
Khi ấy ta đang ở tiểu viện phía nam thành, chỉ cười cười hờ hững:
"Lũ thích khách ấy ra tay chẳng ra hồn, ta giúp huynh một phen."
Trình Hy lập tức nổi trận lôi đình, túm chặt cổ áo ta, gằn giọng:
"Lo chuyện bao đồng! Chuyện này liên quan gì tới muội? Đến lượt muội tùy tiện làm bậy sao?!"
Trình Hy thông minh như vậy, hẳn có thể đoán được, ta ra tay không phải vì chuyện của hắn, mà là bởi giữa những bóng người khả nghi trong đám đông, ta trông thấy một kẻ quen mặt.
Người ấy tên là Khích Sinh, sống ở ngõ Lặc Mã phía tây vùng ngoại thành phía nam.
Nói ra thì, khi xưa ta và Trình Hy còn sống ở ngoại thành phía nam, nhà hắn cách nhà chúng ta vài con ngõ, cũng coi như nửa phần hàng xóm.
Khích Sinh vốn là tiều phu, da dẻ ngăm đen, vóc dáng cao lớn rắn rỏi.
Hắn có một thê tử tên là Thiện Nhi, bởi mẹ già bệnh nằm liệt giường, gia cảnh chẳng mấy dư dả, Thiện Nhi thường ngày vẫn phải thêu thùa may vá kiếm chút bạc phụ giúp gia đình.