Lòng Ta Huynh Đều Biết

Quan Thiền - Mễ Hoa

Lòng Ta Huynh Đều Biết

Quan Thiền - Mễ Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 48 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thế nhưng, nghĩa tử của Tào Nghiêm lại hủy hoại 'người con nuôi' của Trương công công, mối thù này không đội trời chung!
Huống hồ, tên nghĩa tử kia lại rất được Tào Nghiêm yêu quý, về sau còn được phong làm quan lớn, mỗi lần xuất hiện đều oai phong lẫm liệt.
Tào Nghiêm quyền thế ngập trời, luôn che chở nghĩa tử dưới trướng.
Trương công công đành nuốt giận vào lòng, nhẫn nhịn chờ thời.
Mãi cho đến khi ông đợi được Trình Hy.
Trương công công nói, bản thân tuổi đã xế chiều, chẳng màng danh lợi, chỉ muốn ở bên những chú chó con thân yêu sống nốt phần đời còn lại.
Sau này dù Trình Hy có trèo cao đến đâu, ông chỉ có một yêu cầu.
Không được ăn thịt chó.
Chỉ cần không ăn thịt chó, thì ai cũng có thể làm bằng hữu.
Trình Hy bị giam ở Tam phẩm viện của Đại Lý Tự.
Đến khi được thả ra, đã là nửa tháng sau.
Đúng lúc ấy, Tào Nghiêm cũng vừa bị bắt vào thẩm tra.
Từ khi ta trở về từ ấp Ô Đầu, liền hôn mê một ngày trong Từ phủ.
Tỉnh dậy rồi, ta lập tức quay về phủ Thị trung.
Nghe nói Trình Hy được thả, trong lòng mừng khôn xiết, chỉ ở yên trong phủ chờ hắn.
Thế nhưng chờ mãi chờ hoài, chỉ chờ được Trần thị, người cùng được thả ra với hắn.
Trần thị nói, Trình Hy đã vào cung yết kiến thánh thượng.
Thần sắc bà hốt hoảng, còn đang lo đi tìm Khỏa Nhi, nên ta để bà rời đi, còn mình tiếp tục ngồi bên hành lang chống cằm chờ đợi.
Đợi đến khi trời dần tối, Trình Hy vẫn chưa trở về.
Khi ấy vết thương nơi đầu gối ta đã gần khỏi, nhưng Linh Lộc vẫn lo lắng, không ngừng nhắc ta rằng mùa thu sương lạnh, chớ nên để bị nhiễm lạnh, khuyên ta vào phòng chờ thì hơn.
Lúc Trình Hy gặp nạn, ta đã đuổi hết hạ nhân trong phủ, Linh Lộc không có chỗ nương thân, bèn vẫn ở lại trong phường xá.
Nàng ngày ngày ngóng tin phủ Thị trung, vừa thấy ta trở về, lập tức chạy đến.
Đã đến giờ Tuất, vẫn chưa thấy bóng dáng Trình Hy.
Ta quay vào phòng lấy kiếm, định ra ngoài dò xét.
Linh Lộc liền cản ta lại, lo lắng nói: “Đại nhân vừa mới được thả ra, cô nương vẫn là đừng xuất đầu lộ diện thì hơn, kẻo rước lấy phiền toái.”
Nói xong, nàng cầm lấy một chiếc đèn lồng, tự mình đứng dậy:
“Để ta đi hỏi giúp cô nương.”
Linh Lộc theo một tiểu tư bên cạnh Trình Hy cùng trở về.
Nàng nói với ta, đêm nay đại nhân sẽ không về, bảo ta đừng chờ nữa.
Ta nghi ngờ hắn lại xảy ra chuyện gì, vội vàng đuổi theo Linh Lộc hỏi rõ nguyên do.
Linh Lộc bĩu môi: “Nghe nói Từ Tu nghi và tiểu hoàng tử đều nhiễm bệnh, đại nhân sau khi diện thánh, được Hoàng thượng cho phép, đã tới Thừa Hương điện hầu hạ.”
Thân phận thái giám dù có cao đến đâu, rốt cuộc cũng chỉ là nô tài của hoàng gia.
Trình Hy không trở lại, ta bèn đứng dậy rời khỏi Hành Vân các.
Đêm ấy, ta ngủ chẳng an ổn chút nào.
Trời vừa tờ mờ sáng, cảm giác có người tiến vào phòng, ta lập tức mở mắt, ngồi bật dậy.
Quả nhiên là Trình Hy.
Bị giam hơn hai mươi ngày, hắn dường như chẳng thay đổi gì, dáng vẻ thong dong ung dung, bình thản ngồi xuống mép giường ta.
Ta mơ hồ cứ ngỡ như đang mộng, đưa tay ra nhéo một cái lên má hắn.
Trình Hy nhướng mày, “chậc” một tiếng.
Ta hoàn toàn tỉnh táo, kích động nắm lấy tay hắn, nói năng lộn xộn:
“Ta... ta còn tưởng là giả, cứ ngỡ mình đang nằm mộng...”
“Vậy sao không nhéo mặt mình, tiểu quỷ lanh lợi.”
“Huynh... sao bây giờ mới về, ta chờ huynh cả đêm, lo chết đi được.”
Ta mặc một thân trung y, tóc dài xõa xuống, quỳ ngồi trên giường, cứ thế chui vào lòng hắn.
Trình Hy bật cười, thuận thế ôm lấy ta, dịu dàng giải thích:
“Từ Tuế và tiểu hoàng tử nhiễm bệnh, ta không yên tâm nên sang xem qua một chút.”
“Bệnh thì cứ gọi thái y, huynh vừa mới được thả ra đã bị nàng ta sai khiến, mà huynh thì có biết chữa bệnh đâu!”
Ta lẩm bẩm không vui.
Trình Hy cúi mắt nhìn ta, nói: “Tiểu hoàng tử sinh ra đã yếu ớt, Từ Tuế trước kia vì chuyện của ta mà bận đến đầu tóc rối bời, miệng nổi nhiệt cả nửa tháng chưa lành, ta đến thăm họ cũng là điều nên làm.”
“Ồ.”
“A Thiền, ta thật không ngờ, lần này nhà họ Từ lại chịu ra mặt vì ta, Từ Tuế càng vì cứu ta mà sớm sai người đi điều tra sổ sách của nha môn, lại còn đưa hai gia nô tới làm chứng. Nàng ấy lấy tính mạng cả nhà ra mà đánh cược vì ta...”
Trình Hy còn chưa nói hết câu, ta đã chua chát mà cắt lời hắn: “Quả thật Từ Tu nghi có tình có nghĩa với huynh, nhưng mà người đến ấp Ô Đầu tìm lão quản sự về là ta.”
Ta không thể phủ nhận những gì Từ Tuế đã làm, nhưng ta cũng muốn để Trình Hy biết, ta cũng vì hắn mà mất ăn mất ngủ, một ngày một đêm chạy vội về Trường An, máu loang ra suýt nữa nhuộm đỏ cả Phù Quang.
Lúc ta dẫn lão quản sự vào hoàng thành, ông còn nói sắc mặt ta trắng bệch, môi không còn giọt máu, chẳng khác gì kẻ sắp chết.
Ta muốn nói với Trình Hy, ta lo cho hắn biết bao nhiêu.
Nếu không có cách cứu hắn, ta vốn đã định sau khi tiễn Trần thị và Khỏa nhi đi, sẽ xông vào Đại Lý Tự cướp người.
Đã đồng hành cùng huynh, thì không hối tiếc nước cờ này.
Câu ấy chưa từng là lời nói suông.
Ta còn muốn nói với hắn, Từ Tuế từng bắt ta quỳ lên đinh, vết thương trên đầu gối ta mới vừa lành lại, hôm đó thật sự đau đến chết đi sống lại.
Thế nhưng, chuyện tính sổ sau mùa thu không phải điều quân tử nên làm.
Ta đã tự nguyện quỳ xuống trước nàng ta, sẽ không mượn cớ mà ly gián nàng với Trình Hy.
Ta chỉ mong Trình Hy hiểu, ta rất quan tâm đến hắn, vậy là đủ rồi.
Trình Hy đưa tay xoa đầu ta, ánh mắt dịu dàng nhìn ta, khẽ nói:
“A Thiền, những gì muội đã làm vì ta, ta đều biết cả.”
Chỉ một câu ấy, ta liền bật cười.