Chương 4: Quyết định của Trân Châu

Quang Hoa Châu Ngọc - Cưu Sâm

Chương 4: Quyết định của Trân Châu

Quang Hoa Châu Ngọc - Cưu Sâm thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dường như Tạ Vô Trần rất giỏi trong việc khiến ta đau lòng.
Một nhát kiếm của hắn đã dễ dàng phá hủy tiệc cưới mà ta và Thẩm Đồng Quang vất vả chuẩn bị suốt nửa tháng.
Rượu do ta và Thẩm Đồng Quang cất công mang từ trấn về, giờ đây vò rượu đã vỡ tan tành trên đất.
Tay áo Tạ Vô Trần bay phấp phới, trường kiếm chĩa thẳng vào Thẩm Đồng Quang:
“Hắn đang lừa nàng đó, mọi điều tốt đẹp hắn dành cho nàng đều là quỷ kế.”
Tạ Vô Trần lấy ra pháp bảo mang từ đỉnh Lăng Trần.
Khi chiếc túi gấm óng ánh kim quang xuất hiện trước mặt Thẩm Đồng Quang, một nửa khuôn mặt chàng thậm chí còn không giữ được hình người.
Thẩm Đồng Quang thảm hại ngồi giữa đống đổ nát.
Một nửa khuôn mặt là hình người, nửa còn lại đã hóa thành thú.
Giống như yêu quái trong lời kể của các tiên sinh kể chuyện, mặt xanh nanh vàng, móng vuốt sắc dài.
“Hắn chính là hung thú Thao Thiết gây họa nhân gian, ba năm trước bị sư tôn ta chém một kiếm trọng thương. Để khôi phục tu vi, hắn phải ăn tim người.”
Ta cố nén nước mắt, sắc mặt vô cảm nhìn Tạ Vô Trần:
“Vậy thì sao?”
Không ngờ ta lại phản ứng như thế, Tạ Vô Trần thoáng sững sờ.
Nước mắt ta rốt cuộc không thể cầm lại được nữa, lã chã rơi xuống.
Tạ Vô Trần từng chán ghét, chê bai ta, thế mà lại đưa tay muốn lau nước mắt cho ta.
Tạ Vô Trần dịu giọng:
“Nàng thật là ngốc, hắn muốn ăn tim của nàng, mọi điều tốt là để hại nàng...”
Ta hung hăng dùng tay áo lau nước mắt, chắn trước mũi kiếm của Tạ Vô Trần:
“Chàng là phu quân của ta, ngươi muốn giết chàng thì phải giết ta trước.”
“Trân Châu, đừng mê muội không tỉnh táo, đừng để sắc đẹp và giọng nói làm mờ tâm trí.” Tạ Vô Trần cầm kiếm, ánh mắt trầm xuống: “Chẳng phải nàng muốn có một phu quân sao? Chỉ cần giết hắn, sư tôn sẽ cho phép ta hạ giới làm phu thê một kiếp với nàng. Ta đã suy nghĩ thông suốt rồi...”
“Ta không cần ngươi.”
Không nhìn Tạ Vô Trần, ta tháo khăn, giúp Thẩm Đồng Quang lau đi vết máu trên trán.
Thẩm Đồng Quang gắng gượng nâng bàn tay vẫn còn giữ được hình người, lau nước mắt cho ta:
“...Trân Châu đừng khóc, hắn chưa ăn cơm, ta không đau đâu.”
Để ta yên tâm, Thẩm Đồng Quang đã cố gắng hóa lại hình người mấy lần nhưng đều thất bại.
Chàng cười xấu hổ:
“Hắn không dùng yêu thuật được nữa, cũng xem như nửa phế nhân rồi. Nàng vẫn muốn gả cho kẻ phế vật này sao?”
Tạ Vô Trần nói không sai.
Thẩm Đồng Quang đã không còn tiên pháp.
Đống đổ nát kia được thu dọn gọn gàng như xưa chỉ bằng một cái búng tay.
Ta không để ý tới Tạ Vô Trần, chỉ ngồi xổm xuống nhặt từng mảnh sứ vỡ dưới đất.
Thẩm Đồng Quang đứng lên cùng ta dọn dẹp. Chàng cười:
“Tuy không còn pháp thuật nhưng chút sức này vẫn phải có.”
Đại Hoàng ngồi bên chân Thẩm Đồng Quang, mắt lom lom nhìn Tạ Vô Trần.
“Trân Châu... lẽ nào nàng mê luyến ảo cảnh mà hắn biến hóa ra sao? Những gấm vóc lụa là, rượu ngon mỹ vị kia cũng chỉ là pháp thuật mê hoặc lòng người thôi.” Tạ Vô Trần ngẩn người, “Giờ hắn không còn pháp thuật nữa, chẳng khác gì kẻ phế nhân.”
Thật là buồn cười.
Tạ Vô Trần ngươi luôn xem thường ta.
Ngươi nghĩ ta chỉ là người phàm tham lam ngưỡng mộ vinh hoa phú quý.
Tham lam ngưỡng mộ tư thái tiên nhân của ngươi, muốn dựa vào tu vi của ngươi mà hống hách ngang tàng.
Giờ lại cho rằng ta ham mê củi chẻ sẵn, vài thớ lụa trên người, thậm chí là một lớp da đẹp.
Ta bình tĩnh nhìn Tạ Vô Trần:
“Tạ Vô Trần, ngươi biết ta vừa ngu lại dốt.”
“Cho nên ta không có tuệ căn của tiên nhân, chỉ là một người phàm bao dung khuyết điểm.”
“Người phàm không hiểu đại nghĩa của thần thiên, chỉ biết phu thê phải bảo vệ nhau. Tạ Vô Trần, ngươi muốn giết chàng thì giết ta trước đi.”
Tiên có thể trừ yêu, song không được sát hại người phàm.
Ta che chở cho Thẩm Đồng Quang, Tạ Vô Trần chẳng thể tìm được cơ hội ra tay.
Thẩm Đồng Quang không còn pháp thuật, giờ đây chỉ là một người phàm bình thường.
Bọn ta phải dậy rất sớm, quét dọn chuồng gà sạch sẽ.
Sau đó vượt đường xa, đến chợ mua bán, kiếm chút bạc để duy trì cuộc sống.
Mặt trời mọc rồi lặn, đời người phàm tục cứ lặp đi lặp lại như thế.
Chỉ là, nơi nào bọn ta đặt chân tới, Tạ Vô Trần đều theo sau, không gần không xa.
Dù chẳng còn pháp lực, Thẩm Đồng Quang vẫn biết đọc biết viết, ghi chép sổ sách đâu ra đó.
Khi không có khách, chàng nhẫn nại dạy ta từng nét chữ.
“Chà, nghe bảo Trân Châu đã thành gia thất rồi sao?”
Ta ngẩng đầu, lại trông thấy Trương mặt rỗ từng lừa tiền trứng gà của ta.
Ta lập tức cảnh giác, che chắn túi tiền và Thẩm Đồng Quang.
“Đừng căng thẳng, trứng này có bán không vậy?”
“Không bán cho ngươi!”
“Chúng ta tính toán lại đi, làm ăn với ta là có lời đấy, ngươi là đồ ngốc, nhớ chẳng rõ, còn đổ cho ta lừa gạt...”
Ta chẳng muốn nghe.
“Nương tử ta thuần thiện, chẳng muốn hơn thua với hạng vô lại như ngươi. Nếu các hạ chẳng rành rẽ toán số,” Thẩm Đồng Quang đứng chắn trước mặt ta, hất cằm lên cười lạnh, “Ta cũng biết đôi chút quyền cước.”
Sự thật chứng minh, Trương mặt rỗ còn tinh thông quyền cước hơn chàng.
Thẩm Đồng Quang bị đánh bại, ta lại mất thêm một giỏ trứng gà.
Trên đường trở về, trời đã chạng vạng.
Sao trời đầy rẫy, bờ ruộng vắng lặng.
“Đợi bản thần quân khôi phục pháp lực, nhất định sẽ moi tim moi phổi hắn ra ăn!”
Thẩm Đồng Quang vừa cà nhắc vừa thốt ra lời độc ác, song lại lấy làm xấu hổ:
“Xin lỗi nàng Trân Châu... Ta muốn bênh vực nàng, ta nghĩ ta có thể thắng hắn...”
Không biết vì sao.
Ta chỉ đau lòng vì Thẩm Đồng Quang bị đánh.
Ta chẳng hề tiếc những quả trứng kia.
Thì ra chỉ cần có người đồng hành.
Dù mất trứng, làm kẻ ngốc cũng không phải chuyện quá đỗi khó chịu.
“Ta... ta sống đến nay đã tròn trăm tuổi, tuy trong tộc Thao Thiết vẫn tính là còn nhỏ, nhưng xưa nay chưa từng thua ai.”
Chàng đang nói dối. Ta nhớ rõ chàng từng bại dưới tay sư tôn của Tạ Vô Trần và Tạ Vô Trần.
“Trân Châu, tuy bị đánh, nhưng ta cảm thấy làm người phàm, hình như cũng không tệ.” Thẩm Đồng Quang ngẫm nghĩ, “Nàng nhìn Trương mặt rỗ ấy đi, hắn thắng rồi thì sao, chẳng có nương tử che chở, thật là đáng thương.”
Đại Hoàng ngồi chờ ở đầu làng xa xa.
Nó vui vẻ chạy tới, cắn lấy ống quần Thẩm Đồng Quang.
“Đau đau đau... Đại Hoàng, buông ra!”
Nhìn bộ dạng chật vật của Thẩm Đồng Quang, không rõ vì sao, khi ánh mắt bọn ta giao nhau thì cùng phá lên cười không ngớt.
“Nàng cười gì?”
“Không biết nữa.”
“Thế chàng cười gì thế?”
“Ta cũng không biết.”
Đại Hoàng cũng chẳng hiểu vì sao bọn ta cười, chỉ ngu ngơ vẫy đuôi, vui vẻ cùng bọn ta.
Khoảnh khắc này, dường như Thao Thiết, tiên nhân đều là truyền thuyết xa vời.
Bọn ta chỉ là đôi phu thê bình thường, sống nương tựa nhau nơi nhân thế.
Dưới ánh trăng, Thẩm Đồng Quang lặng lẽ nắm lấy tay ta.
Sự chủ động vụng về ấy lại khiến lòng ta rộn ràng hơn mọi lần.
Thật lạ lùng.
Sao ta lại chợt nhớ tới hình ảnh Thẩm Đồng Quang như yêu tinh vào đêm đó.
Ta giật nảy mình, vội vàng rút tay lại, lắp bắp nói:
“Thẩm Đồng Quang... Ta, hình như ta mắc bệnh rồi, tim ta đập mạnh quá.”
Ánh mắt bọn ta giao nhau rồi vội vã tránh đi.
Trăng đêm nay còn non, chẳng đủ sức che giấu tâm sự lòng người.
Khiến bọn ta thấy rõ gương mặt nhau, vậy mà đều ửng hồng.
“Ta... hình như ta cũng bị đánh hỏng rồi.” Thẩm Đồng Quang hồi hộp nhìn ta, chỉ vào ngực mình, “Trân Châu, ta đâu có ăn bánh đường, mà tại sao nơi đây lại thấy ngọt đến vậy.”
Đại Hoàng cũng không hiểu, chỉ nghiêng đầu quan sát bọn ta.
Rồi tức giận sủa ba tiếng.
Bình thường mỗi khi ăn no, Đại Hoàng sẽ sủa ba tiếng như thế.