Quang Hoa Châu Ngọc - Cưu Sâm
Ngươi tình ta nguyện
Quang Hoa Châu Ngọc - Cưu Sâm thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngoài cửa có người.
Là Tạ Vô Trần.
Hắn lặng lẽ đứng đó, đã lâu rồi, lặng nhìn chúng ta cười nói vui vẻ, đến nỗi y phục đã thấm đẫm sương đêm.
Hắn xách giỏ trứng kia đứng trước mặt ta.
Vì không quen làm vừa lòng người khác, hắn ngượng ngùng quay mặt đi:
"Trứng của nàng, ta đã đòi lại cho nàng rồi."
Ta hết sức kinh ngạc, chẳng ngờ Tạ Vô Trần lại đứng ra vì ta.
Hắn từng nói muốn xa rời trần duyên, bởi thế không thể vướng bận với bất kỳ ai.
"Cảm ơn, nhưng ta đã không cần nữa."
"Chẳng phải nàng rất bận tâm sao…"
Thì ra hắn vẫn luôn biết.
Biết ta vẫn canh cánh chuyện bị lừa mất giỏ trứng kia.
Ta đưa mắt nhìn thanh kiếm sau lưng hắn và bộ y phục trắng tinh không dính một hạt bụi trên người hắn.
Ta nghĩ, có lẽ hắn chỉ cần nói một lời với Trương mặt rỗ thì đối phương đã cung kính trao trả lại giỏ trứng rồi.
Hóa ra điều ta ngày đêm mong mỏi, đến lượt hắn lại dễ dàng như trở bàn tay.
Không biết vì sao khi nhớ lại chuyện cũ, lòng ta lại buồn.
"Tạ Vô Trần, dù ngươi có làm gì đi nữa, ta cũng sẽ không giao Thẩm Đồng Quang cho ngươi đâu."
"Nhưng hắn đang dối gạt nàng." Tạ Vô Trần nhấn mạnh. "Ta không phải vì muốn đổi lấy Thẩm Đồng Quang, mà là..."
Hắn nghĩ một lát, cuối cùng quyết định mở miệng:
"Thẩm Đồng Quang là một chuyện khác, còn nàng là tình kiếp của ta. Từ nàng, ta đã ngộ ra được tấm lòng chân thành. Ta muốn đáp lại tình yêu này của nàng. Chúng ta phải kết thành vợ chồng trọn đời."
"Bổ củi, cho gà ăn, cùng nàng ra chợ, những điều hắn làm được, ta cũng có thể làm, thậm chí còn làm tốt hơn hắn."
Không giống dáng vẻ lạnh lùng và kiêu ngạo của năm năm trước.
Khi Tạ Vô Trần nói ra những lời này, ngay cả vành tai hắn cũng đỏ bừng.
Hắn hiểu được chuyện tình cảm muộn màng như vậy, thì sao chứ?
Năm năm qua, ta chẳng trách hắn lạnh lùng, cũng chẳng trách hắn xem thường ta.
Ta từng cứu hắn, từng theo đuổi hắn suốt năm năm.
Thế nhưng tình cảm đâu phải chuyện buôn bán đổi chác, đời này vốn không có đạo lý nào nói rằng ai bỏ ra thì người kia nhất định phải đón nhận.
Hắn không nợ ta.
Hắn có thể không nhận lấy trái tim ta.
Nhưng hắn không nên chà đạp nó như thế.
"Tạ Vô Trần, ta không muốn làm kẻ ngốc, ta cũng muốn xinh đẹp lại thông minh giống Thi Vũ."
"Hôm đó ngươi hỏi vì sao người ta không lừa người khác mà chỉ lừa ta, nay ta đã nghĩ thông suốt rồi."
"Trên thế gian này, có tiên thì có phàm, có kẻ thông minh thì cũng phải có người ngu dại."
"Thẩm Đồng Quang tốt với ta, nên ta cam tâm làm kẻ ngốc."
"Ta cam tâm tình nguyện để chàng lừa gạt."
Một khi đã rơi vào bốn chữ “ngươi tình ta nguyện”, thì mọi đạo lý, mọi tính toán trên đời đều trở nên vô nghĩa, chẳng thể phân định rõ ràng.
Tạ Vô Trần hồi lâu không nói nên lời, trong mắt hắn nửa phần là do dự, nửa phần là thẫn thờ.
Cuối cùng hắn cũng hiểu ra, hắn nợ ta một lời xin lỗi.
"... Xin lỗi, năm đó ta không nên nói nàng như thế."
"Không sao, ngươi từng cứu Đại Hoàng, đã không còn nợ nần gì ta nữa."
Ta không thèm hận hắn đâu.
Giống như nỗi lo lắng thường trực mỗi khi chuồng gà có nguy cơ bị gió bấc thổi tung, ta thường phải thức dậy kiểm tra giữa đêm đông.
Như thế thì mệt mỏi lắm.
Thẩm Đồng Quang lo lắng kéo tay áo ta:
"Trân Châu, ta sẽ không lừa dối nàng nữa đâu, ta thề đấy."
*
Một mùa đông trôi qua, lại là tiết xuân tươi đẹp, hoa đào nở rộ khắp làng.
Trong làng mở trường tư thục, Thẩm Đồng Quang thật sự trở thành thầy dạy học.
Tạ Vô Trần cũng ở lại thôn nhà họ Lý, mở một y quán từ thiện, khám bệnh phát thuốc cho bá tánh.
Thi Vũ tìm đến mấy lần, nhưng vẫn không khuyên được hắn quay về.
“Là ta muốn ở lại đây để tự vấn lòng mình, tìm đạo của ta, răn dạy cái ngạo mạn và vô lễ của bản thân.” Tạ Vô Trần nói vậy: “Ý của sư tôn khi muốn ta tới đây, nay ta đã hiểu rõ.”
Khi trái mơ non đầu cành còn chưa lớn, ta và Thẩm Đồng Quang cử hành lại lễ cưới.
Khách khứa qua lại, ai nấy đều lén lút nhìn sang Tạ Vô Trần đứng bên cạnh với vẻ dè chừng.
Tạ Vô Trần cứu người chữa bệnh, thanh kiếm kia đã lâu không dùng đến nữa.
Hắn mặc áo vải thô chân đi giày cỏ, thoạt trông chẳng giống người tu đạo.
Nếu không phải năm xưa hắn đã phá một cuộc hôn nhân, dân làng Lý gia thậm chí đã quên mất vị đại phu ôn hòa nhỏ nhẹ này từng biết dùng kiếm.
Khách mời không ít.
Ngay cả Trương mặt rỗ cũng tới, ông ta đặt hai con gà xuống, rồi ngượng ngùng chẳng dám bước vào.
“Có chỗ ngồi mà.” Ta mỉm cười: “Người đến là khách, Trương thúc vào ngồi đi ạ.”
Oan gia nên hóa giải chứ không nên kết lại, huống chi đây chẳng phải đại thù sâu nặng gì.
Lại có một lão ăn mày toàn thân lở loét đặt hai mươi đồng tiền mừng xuống.
Ta cẩn thận ngẫm nghĩ, thấy có chút quen mặt nhưng không tài nào nhớ ra được ông cụ này là ai.
Trái lại, Tạ Vô Trần bỗng sững người.
Lão ăn mày vẫy vẫy tay, cắt ngang câu nói kinh ngạc của Tạ Vô Trần:
“Sư…”
Lão chỉ phủi nhẹ tay áo, tiêu sái rời đi.
Tiếp khách tiễn người suốt một ngày, đến tối mới yên tĩnh lại.
Suốt cả một ngày, đuôi Đại Hoàng cũng đã vẫy đến mỏi nhừ, giờ nó chỉ nằm yên trong ổ ngủ say sưa.
Trong phòng, đèn nến ấm áp, chỉ còn lại ta và Thẩm Đồng Quang.
Thẩm Đồng Quang khoác y phục đỏ, chẳng giống một vị thầy giáo nghiêm trang chút nào.
Ngược lại trông như một yêu tinh hút máu, câu hồn đoạt phách.
Bộ y phục đỏ khiến vẻ yêu mị giữa lông mày và khóe mắt chàng càng thêm rực rỡ, làm ta chẳng thể rời mắt.
“Thẩm Đồng Quang, chàng từng làm việc ác bao giờ chưa?”
Ta rất sợ chàng từng làm chuyện thương thiên hại lý rồi bị trời giáng sét.
Thẩm Đồng Quang vội vàng nói:
“Ta chưa từng làm việc ác! Loài Thao Thiết giết người, làm chuyện sát sinh sẽ bị trời thu phục!”
“Nhưng tộc Thao Thiết thông minh đã học cách dùng nguyện vọng để đổi lấy trái tim người để ăn.”
“Ba năm trước, ta khó khăn lắm mới đợi đến trăm tuổi, có thể xuống phàm gian ăn trái tim con người, không ngờ vừa xuất sơn đã bị sư tôn của Tạ Vô Trần đâm một kiếm.”
“Lão không cho ta ăn tim người, nói ta ngu xuẩn, dù đã hóa thành hình người nhưng vẫn là súc sinh chưa hiểu sự đời, vạn năm cũng chẳng thể đắc đạo.”
“Ta thông minh như vậy, đương nhiên chẳng phục, tất nhiên phải hỏi cho ra nhẽ.”
“Lão nói, đợi đến khi gặp được một trái tim thật lòng muốn để ta ăn, mà ta lại không nỡ ăn thì ta sẽ ngộ ra.”
Thẩm Đồng Quang ngẫm nghĩ, có chút sợ hãi mà ôm chặt lấy ta:
“May mà chưa ăn ai, nếu không đã chẳng được ăn bánh ngọt Trân Châu làm.”
Ta trầm tư giây lát, nhớ rằng khi ấy Thẩm Đồng Quang đã tròn trăm tuổi, chàng còn có thể sống thêm ngàn năm nữa.
Chàng ăn khỏe như vậy, nếu ngàn năm ấy không có ai làm bánh ngọt cho chàng thì biết phải làm sao?
“Vậy đợi đến lúc ta già rồi, chết rồi, chàng định làm gì?”
Thẩm Đồng Quang hôn lên má ta một cái:
“Ta đã sớm nghĩ xong rồi!”
“Ta sẽ đợi, đợi nàng trăm năm sau biến thành bà già, đợi nàng chết rồi, ta sẽ ăn tim nàng.”
“Đến khi đó ta chính là thượng cổ thần thú lợi hại nhất, Thao Thiết Đại Vương hô mưa gọi gió!”
“Thao Thiết Đại Vương muốn đi đâu thì đi đó, chẳng ai quản nổi, cũng chẳng ai hại được.”
Ta ngước mắt ngưỡng mộ nhìn Thẩm Đồng Quang đang mang vẻ mặt đắc ý:
“Vậy khi chàng trở thành Thao Thiết Đại Vương thì chàng định làm gì?”
Khi ấy, hẳn là Thẩm Đồng Quang oai phong lẫm liệt lắm.
Đáng tiếc là có lẽ ta không được chứng kiến.
“Thao Thiết Đại Vương sẽ đến chờ bên cầu Nại Hà, cũng sẽ chờ đợi ở nhân gian, chẳng ai dám đuổi đi cả.”
“Hắn cứ chờ rồi chờ, người khác sẽ hỏi: Đây là công tử nhà ai? Đang đợi ai thế?”
Thẩm Đồng Quang kiêu ngạo ngẩng cao cằm:
“Là công tử nhà Lý Trân Châu, tất nhiên là đang đợi Lý Trân Châu!”
— HẾT CHÍNH TRUYỆN —