Quốc Vương Cúi Đầu - Bạch Nhật Mộng Dương
Chương 17: Yến tiệc
Quốc Vương Cúi Đầu - Bạch Nhật Mộng Dương thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vụ mâu thuẫn giữa Khương Nghi và Vương Sơn vào cuối năm ngoái, khi đó đã gây xôn xao dư luận đến mức ai ai cũng biết.
Đêm hôm đó, cô thức trắng viết đơn tố cáo, gửi đến hòm thư của Ủy ban quản lý AS Chứng Khoán tại New York, nhưng lại bị kết luận là không đủ bằng chứng, cuối cùng Ủy ban cũng không tiến hành điều tra đạo đức đối với Vương Sơn.
Chưa mấy ngày sau, Vương Sơn đã yêu cầu Khương Nghi rút khỏi tất cả các dự án của Sùng Hòa có liên quan đến AS Chứng Khoán, khiến vị thế của cô tại văn phòng luật sư khi đó cũng trở nên vô cùng khó xử.
Chẳng qua Sùng Hòa không hề ruồng bỏ cô, mà dùng các dự án khác để bù đắp tổn thất cho Khương Nghi, chuyện này cuối cùng cũng được tạm gác lại.
Chúa mới biết lúc nãy ở dưới tầng, Khương Nghi đã phải kiềm chế đến mức nào để không tát thẳng vào cái bản mặt khiến cô vừa nhìn đã thấy lửa giận bùng lên ấy.
Cô rót một cốc cà phê, trấn tĩnh lại đôi chút, suy nghĩ xem vì sao Vương Sơn lại xuất hiện ở đây.
Rõ ràng là nhằm vào cô, hình như còn có chuyện gấp muốn tìm cô nói.
Chẳng lẽ đơn tố cáo trước kia đã có hiệu lực?
Khương Nghi vừa khuấy cà phê vừa lắc đầu. Trừ phi có phép màu, hoặc sự việc này trở thành tin tức nóng hổi trên trang nhất, bằng không AS Chứng Khoán tuyệt đối không thể nào mang đơn tố cáo vốn đã bị niêm phong ra xem xét lại.
Huống hồ nếu đơn tố cáo bị bác bỏ đó được tái thẩm, những ủy viên từng phủ quyết cũng sẽ bị truy cứu trách nhiệm, lợi ích chồng chéo phức tạp đến mức khó mà tưởng tượng nổi.
Dù sao đi nữa, sự xuất hiện của Vương Sơn chẳng bao giờ mang tới điều tốt, chỉ mong gã sớm cuốn gói biến đi.
Trở lại văn phòng, Khương Nghi nhận được tin nhắn của dì Lý.
【Phu nhân, hôm nay có người đến nhà thu dọn đồ của tiên sinh. Sau này còn cần chuẩn bị cơm cho tiên sinh nữa không?】
Khương Nghi nhìn chằm chằm dòng tin nhắn ấy một hồi, rồi mới trả lời: 【Về sau không cần chuẩn bị cơm cho anh ấy nữa.】
Đến trưa, Khương Nghi cùng An Kỳ xuống tầng ăn cơm, không ngờ lại chạm mặt Vương Sơn lần nữa.
Có vẻ gã đã ngồi trong quán cà phê dưới tầng cả buổi sáng, vừa thấy Khương Nghi đi ra liền lao tới chặn lại: “Luật sư Khương, thật xin lỗi, là tôi đường đột, nhưng tôi thực sự có chuyện muốn nói với cô…”
Vương Sơn cười gượng, bộ dạng hoàn toàn khác với dáng vẻ hống hách trong trí nhớ của Khương Nghi trước kia.
Nể mặt An Kỳ đang ở đó, Khương Nghi không muốn nói lời khó nghe, chỉ lạnh nhạt: “Xin lỗi Vương tổng, bây giờ tôi có việc, không tiện.”
“Chỉ ba phút thôi, xin cô ba phút thôi!” Vương Sơn không chịu buông, thấy Khương Nghi rẽ sang hướng khác, gã vội vàng bám theo.
An Kỳ nhỏ giọng hỏi: “Chị, ông ta là ai vậy?”
Khương Nghi đáp: “Một gã môi giới chứng khoán chẳng có chút phẩm hạnh nào.”
An Kỳ tuy làm pháp vụ trong công ty, nhưng bạn bè đồng môn không ít người làm mảng thị trường vốn ở văn phòng luật sư, cũng nghe nhiều những lời đồn đại hỗn loạn về giới luật sư và chứng khoán, lúc này ngay lập tức lộ ra vẻ mặt “à thì ra là vậy” đầy ẩn ý.
Vương Sơn đột nhiên gọi với theo từ phía sau: “Luật sư Khương, cô với Trần tổng có thể rộng lượng, tha cho tôi một con đường sống, để tôi còn có miếng cơm mà ăn đi!”
Khương Nghi đột ngột dừng bước, xoay người: “Ông nói gì cơ?”
Thấy cô cuối cùng cũng chịu để ý, Vương Sơn liền nhanh chóng bước tới: “Là như thế…”
Khương Nghi cắt ngang, nói với An Kỳ: “An Kỳ, trưa nay em tự ăn đi, chị có chút việc cần xử lý.”
Ánh mắt An Kỳ do dự lướt qua hai người, rồi mới khẽ gật đầu: “Vậy có chuyện gì chị cứ gọi điện hay nhắn tin, em lập tức tới ngay!”
Đợi An Kỳ đi rồi, Khương Nghi mới cùng Vương Sơn tìm quán cà phê gần nhất ngồi xuống.
Vương Sơn dịu giọng hỏi: “Luật sư Khương, cô uống gì không?”
“Không cần, anh có chuyện thì nói nhanh đi.” Khương Nghi nhìn gã: “Vừa rồi ông nói ‘Trần tổng’ là ai?”
Hai tay Vương Sơn siết chặt: “Đương nhiên là Trần Thư Hoài, Trần tổng.”
Trên khuôn mặt đã mất hết vẻ tươi tắn, chỉ còn lại nét mệt mỏi đặc trưng của đàn ông trung niên, mồ hôi rịn đầy lòng bàn tay hắn.
Khương Nghi khẽ nhíu mày.
Cô chưa từng nhắc với Trần Thư Hoài chuyện xảy ra cuối năm trước, hơn nữa lúc ấy anh ở tận Mỹ, ngay cả liên lạc cũng không được, sao có thể biết chuyện trong nước.
Khương Nghi vừa cảm thấy khó tin vào sự trùng hợp đến mức này, lại vừa không mấy tin rằng trong lúc bận rộn anh sẽ quan tâm đến những vấn đề vặt vãnh của cô, thậm chí còn nhân danh tập đoàn để ra mặt giúp cô.
Cô trầm mặc giây lát, rồi nói: “Vương tổng, chuyện ông nói tôi không rõ, phía Trần tổng cũng chưa từng đề cập chuyện này với tôi.”
Vương Sơn lại mở miệng: “Luật sư Khương, cô không biết đấy thôi. Mấy hôm nay công ty đột ngột thông báo đình chỉ công tác, cắt lương của tôi, chờ phía New York điều tra. Tôi tìm người dò hỏi mới biết là Tập đoàn Thịnh Quang đã kiến nghị xử lý tôi. Hôm qua bạn trong giới đầu tư nói Trần tổng của Thịnh Quang và cô là bạn bè, tôi nghĩ mãi, rồi lập tức hiểu ra chắc chắn có liên quan đến chuyện trước Tết.”
“Luật sư Khương, tôi đối với hành vi mất khống chế lúc say rượu đó thật sự rất hổ thẹn, nhưng cô lại cáo tôi đến tận chỗ Trần tổng, khiến công việc của tôi không sao tiếp tục được, thực sự là hơi quá rồi.”
“Mấy khống chế vì say rượu à?”
Khương Nghi không nhịn được mà bật cười lạnh lùng.
“Vương Sơn, một người nếu còn đủ sức động tay động chân thì có nghĩa là đầu óc cũng chưa đến mức bị rượu làm cho hỏng hẳn. Ông tự làm chuyện hèn hạ, rồi lại lấy cớ tôi tố cáo ông để loại tôi khỏi dự án, khi ấy sao không biết là ‘quá đáng’?
“Hơn nữa, chuyện trước Tết cũng chẳng phải đây là lần đầu ông làm chuyện đó đúng không? Ông có từng đi xin lỗi những người phụ nữ khác bị ông quấy rối chưa? E rằng chỉ vì Trần tổng có liên quan đến tôi, ông mới chạy đến trước mặt tôi mà diễn trò thôi?”
Bị cô nói đến mức cứng họng, Vương Sơn chỉ còn biết cười gượng, sau đó lắp bắp: “Nếu cô cần tôi xin lỗi, xin lỗi bao nhiêu lần cũng được, với bất cứ ai tôi cũng xin được!”
Khương Nghi chẳng còn hứng thú đôi co, cô xách túi đứng dậy.
Cô bỗng nhớ ra điều gì, liền quay sang cười với Vương Sơn, nói: “Khi thủ tục điều tra đã được New York khởi động, tôi tin với một tổ chức lâu đời như AS Chứng Khoán, nội bộ nhất định sẽ xử lý công bằng, không có chuyện phán sai đâu. Vậy nên ông khỏi cần đến tìm tôi nữa, nếu không tôi báo cảnh sát, khi đó mọi chuyện sẽ càng khó coi hơn.”
Khương Nghi dứt khoát quay người, đi thẳng về phía thang máy.
Thật lòng mà nói, lúc này trong lòng cô thấy hả dạ vô cùng.
Bị Vương Sơn quấy rối, công việc cũng chịu ảnh hưởng, Khương Nghi đã có một tháng sống vô cùng khó khăn.
Cảm giác bất lực chưa từng có cùng nỗi tức giận không thể trút bỏ, ngày đêm đè nặng trên vai cô, có thể nói đó chính là giọt nước tràn ly khiến cô suy sụp.
Ý định rời khỏi văn phòng luật sư cũng được quyết định vào chính thời điểm đó.
Khương Nghi trở về văn phòng, gọi một cuộc điện thoại cho Trần Thư Hoài, nhưng không ai bắt máy.
Cô liền gửi tin nhắn cho thư ký Phương, đối phương lập tức gọi lại cho cô.
“Phu nhân, tiên sinh đang tham gia cuộc họp tập đoàn, nếu có việc gì, tôi có thể thay phu nhân chuyển lời đến tiên sinh.”
Khương Nghi đành nói: “Để lát nữa tôi gọi lại cho anh ấy, cảm ơn.”
Cúp điện thoại xong, Khương Nghi mới sực nhớ ra, thư ký Phương vẫn đang gọi cô là “phu nhân”.
Cô chợt nghĩ tới điều gì, vội mở hòm thư cá nhân, quả nhiên thấy thư ký Phương vẫn kiên trì gửi lịch trình của Trần Thư Hoài cho cô, ngày nào cũng gửi một tin, không ngừng nghỉ, thậm chí còn chi tiết hơn trước đây.
Khương Nghi nhịn không được, tò mò mở email mới nhất.
Tối qua tám giờ, tiệc rượu ở Lam Cảng.
Lại là tiệc rượu, sao mà có những bữa tiệc rượu uống mãi không hết thế này?
Mắt cô lướt xuống, thư ký Phương còn chu đáo giải thích từng hành trình, liệt kê rõ những người cùng dự tiệc rượu với Trần Thư Hoài, và đặc biệt chú thích là không có phụ nữ đi cùng.
Khương Nghi bất giác đưa tay xoa trán, bật cười.
Cô lại mở thêm mấy lá thư trước đó, đều có cùng một dòng chữ: “đi cùng phu nhân”.
Xem ra Trần Thư Hoài bận đến mức quên mất dặn thư ký ngừng gửi email rồi.
Cô đang chuẩn bị thoát hộp thư, thì đột nhiên nhận được một tấm thiệp mời dự tiệc gia đình.
Tiệc gia tộc nhà họ Trần, định vào mồng ba tháng sau, tổ chức tại Hồng Kông.
Nhà họ Trần là điển hình của gia tộc hào môn, từ những năm 50, 60 của thế kỷ trước, đã từ Hồng Kông di cư sang Bắc Mỹ, lập nghiệp ở New York, đến cuối thập niên 70, đầu 80 thì mở rộng sang thị trường nội địa và Hồng Kông, rồi đến thập niên 90 lại vươn sang châu Âu.
Điều này khiến các thành viên cốt lõi của gia tộc phân bố khắp nơi trên thế giới, để duy trì liên lạc, thông thường họ sẽ chọn Hồng Kông làm nơi tụ họp, mỗi năm hai lần, tính ra cũng là sự kiện trọng yếu bậc nhất của nhà họ Trần.
Trần Thư Hoài là trưởng tử của chi trưởng, nắm giữ nghiệp vụ then chốt nhất trong những hạng mục cốt lõi. Mỗi lần Khương Nghi cùng anh dự tiệc gia tộc, luôn phải nghe những lời giục giã về chuyện sinh con.
Dù hiện tại quan niệm không sinh con hoặc sinh muộn đã dần phổ biến, nhưng trong một gia đình như nhà họ Trần, con cái mới là điều trọng yếu nhất. Cũng chính vì vậy mà nhiều người phụ nữ bước chân vào hào môn, không thể không từ bỏ sự nghiệp, sau hôn nhân thì liên tục mang thai.
Không có người nối dõi thì đồng nghĩa với việc không có người kế thừa tài sản, đây là một vấn đề nan giải.
Xưa nay, chính Khương Nghi là người không muốn sinh con.
Danh xưng “phu nhân hào môn” với cô mà nói chẳng giống vương miện của nữ vương, trái lại giống như một chiếc vòng kim cô trói chặt.
Cái danh ấy, bên cạnh sự giàu sang và địa vị, đồng thời không ngừng thách thức khả năng phát triển tự do của cô với tư cách một người phụ nữ. Trước kia vì thân phận luật sư của cô, cha mẹ Trần cũng tạm hài lòng, nên dù trong lòng nóng ruột, bề ngoài cũng không nói nhiều.
Giờ đây Khương Nghi và Trần Thư Hoài đã ly hôn, cô cũng không còn làm việc trong ngành luật, trong lòng cô lại càng không muốn đối diện với những tình cảnh đó. Nhưng nghĩ đến thỏa thuận với Trần Thư Hoài, cô cũng không tiện nói thẳng là mình sẽ không đi.
Nhìn tấm thiệp mời gia tộc thanh nhã đơn giản, Khương Nghi cuối cùng cũng cảm thấy bối rối đôi chút.
Đúng giờ tan tầm, Trần Thư Hoài gọi điện tới.
Giọng anh bên kia khách sáo, xa cách: “Thư ký nói em tìm anh, có chuyện gì sao?”
Khương Nghi liền hỏi ngay điều bản thân quan tâm nhất: “Tháng sau là tiệc họp mặt, chắc em không cần đi nữa đúng không?”
Rõ ràng Trần Thư Hoài vừa kết thúc họp, còn chưa kịp xem thông tin liên quan. Đầu dây bên kia im lặng vài giây, chỉ có tiếng hô hấp nhè nhẹ, đều đều.
“Em cần phải đi.”
Một lúc sau, Trần Thư Hoài mới lên tiếng.
“Chuyện ly hôn vẫn chưa công bố với gia tộc. Em hẳn cũng rõ việc này sẽ ảnh hưởng thế nào đến vị trí của anh trong gia tộc. Nếu em không đi, anh sẽ rất khó xử.”
Đúng vậy.
Trong chuyện ly hôn, Trần Thư Hoài chưa từng làm khó cô, phân chia tài sản cũng rất rộng rãi, Khương Nghi tự thấy bản thân cũng nên phối hợp với yêu cầu của anh.
Cô lặng lẽ thở dài, nói: “Được rồi, em hiểu rồi, em sẽ chuẩn bị.”
“Biệt thự được phân cho em cũng ở Hồng Kông, vừa hay có thể nhân tiện đi làm thủ tục bàn giao.”
Trần Thư Hoài nói.
Khương Nghi hơi ngẩn ra, “Cũng đúng…”
Trong thỏa thuận ly hôn, những bất động sản đứng tên Khương Nghi, ngoài hai căn nhà ở Kinh thị, căn nhà kết hôn ở New York, còn có một biệt thự tại Hồng Kông và hai căn biệt thự nghỉ dưỡng ở châu Âu.
Khương Nghi tuy chưa vội làm thủ tục chuyển nhượng, nhưng cô vốn rất thích căn ở Hồng Kông. Được Trần Thư Hoài nhắc tới, ngược lại khiến cô nảy sinh chút mong chờ cho chuyến đi Hồng Kông lần này.
“Em gọi điện tới chỉ để nói chuyện này thôi sao?”
Khương Nghi lúc này mới kể cho anh chuyện Vương Sơn tìm gặp mình hôm nay: “Chuyện này thực sự là anh sắp xếp sao?”
Bên kia trầm mặc hai giây, không phủ nhận mà hỏi ngược lại: “Ý em là hôm nay hắn chặn em ở dưới lầu?”