Quốc Vương Cúi Đầu - Bạch Nhật Mộng Dương
Đóng cửa sổ
Quốc Vương Cúi Đầu - Bạch Nhật Mộng Dương thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khương Nghi đơn giản kể lại sự việc hôm nay cho Trần Thư Hoài nghe: “…Em đã nói với Vương Sơn, nếu còn tìm tới nữa thì em sẽ báo cảnh sát. Hắn ta chắc không dám đến nữa đâu.”
Trần Thư Hoài lẳng lặng nghe xong, anh mới lên tiếng: “Chuyện của Vương Sơn, vốn dĩ anh định đợi có kết quả rồi mới kể cho em nghe. Nhưng mấy ngày tới chắc chắn sẽ có hướng xử lý, đến lúc đó AS Group sẽ công bố kết quả.”
“AS Group?”
“Đúng vậy. Bức thư tố cáo mà em gửi trước Tết đã được đưa lên AS Group để thẩm tra. Ngoài Vương Sơn ra, họ còn đang điều tra Ủy ban quản lý chứng khoán AS thời điểm đó xem có hành vi xử lý không đúng mực hay không.”
Khương Nghi không ngờ sự việc lại được đưa đến cả công ty mẹ của AS Chứng khoán, cô sững sờ mấy giây, rồi lập tức nhận ra nguyên nhân là nhờ Trần Thư Hoài.
Cô không kìm được hỏi: “Anh làm sao biết được chuyện này?”
Đầu dây bên kia, Trần Thư Hoài im lặng một lát mới nói: “Hôm đó trong buổi họp, nghe luật sư Triệu vô tình nhắc tới.”
Khương Nghi cũng không lấy làm lạ, nhẹ nhàng nói: “Khá nhiều người biết chuyện này rồi, cũng xem như một trong những tin tức lớn nhất năm của giới luật sư ở Kinh thị, chắc còn bàn tán đến cuối năm luôn ấy.”
Nhưng Trần Thư Hoài lại không vì thái độ nửa đùa nửa thật của cô mà thả lỏng, ngược lại giọng anh càng thêm trầm: “Xin lỗi em, lúc đó em gọi cho anh, anh đáng lẽ nên hỏi thêm một câu.”
Khương Nghi ngẩn người ra, rồi mỉm cười: “Không sao đâu, chuyện cũng qua rồi. Lúc đó đúng là em có gọi cho anh, nhưng cũng chẳng phải muốn nhờ anh giúp gì, chỉ là…”
Giọng cô bỗng khựng lại.
Nói đến đây, Khương Nghi không tránh được nhớ lại khoảng thời gian ấy.
Dù đã qua hơn ba tháng, nhưng có lẽ vì người ở đầu dây bên kia là Trần Thư Hoài, trong lòng cô vẫn dâng lên một cảm xúc khó nói thành lời.
Cổ họng như bị nghẹn bởi thứ gì đó, cô phản xạ khẽ hắng giọng, rồi mới cố giữ bình tĩnh để tiếp tục: “Khi đó em chỉ là… muốn tìm ông xã của mình an ủi một chút mà thôi.”
“Khương Nghi…”
“Không sao đâu, Thư Hoài.” Cô ngắt lời anh sắp nói: “Anh vẫn luôn ở Mỹ, chắc chắn cũng có nhiều lúc gặp khó khăn, em cũng không ở bên cạnh, càng không thể giúp anh giải quyết được. Chuyện này anh đừng để trong lòng, thật sự không sao đâu.”
Đầu dây bên kia rơi vào tĩnh lặng.
Bỗng có người đi tới trước cửa kính mờ của văn phòng, gõ “cốc cốc” mấy tiếng. Khương Nghi giật mình tỉnh táo lại: “Mời vào.”
Chử Kỳ đẩy cửa bước vào, giọng nói mang theo ý cười: “Giám đốc Khương đang bận à?”
Ánh mắt anh ấy chợt thoáng nhìn thấy chiếc điện thoại kết nối bluetooth của Khương Nghi, trên màn hình vẫn hiển thị cuộc gọi đang diễn ra, liền lập tức hạ giọng: “Cô đang gọi điện à?”
Khương Nghi nhanh chóng nói với Trần Thư Hoài ở đầu dây bên kia: “Em còn chút việc, em cúp máy trước đây.”
Nhấn nút ngắt cuộc gọi, cô tháo tai nghe xuống, đứng dậy, nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng, hỏi Chử Kỳ: “Có chuyện gì thế?”
Chử Kỳ đưa tới một quyển sổ tay được thiết kế trang nhã: “Không phải công việc.”
Khương Nghi nhận lấy, vừa nhìn qua đã ngạc nhiên: “Đấu giá từ thiện?”
Đó là một cuốn danh mục các vật phẩm đấu giá, bìa in hình một con rối cơ khí bằng gỗ, phía dưới góc phải có ghi: “Tầm Mộc Văn Hóa x Nhà đấu giá Thế Gia x Quỹ Từ Thiện”
Thế Gia là nhà đấu giá nghệ thuật nổi tiếng toàn cầu, khách hàng bao gồm tầng lớp thương gia mới nổi với khối tài sản khổng lồ, gia tộc hào môn lâu đời cho đến các chính khách từ nhiều quốc gia.
Trước đây cô từng theo Trần Thư Hoài đi nhờ danh nghĩa của anh tham dự vài lần đấu giá của Thế Gia ở Hồng Kông, phần lớn là để giúp mẹ Trần mua vài món trang sức, tiện thể mở mang tầm mắt.
Bởi lần đầu đi cùng là dưới danh phận của Trần Thư Hoài, nên về sau Thế Gia luôn gửi thẳng danh mục đấu giá cho anh. Anh vốn không hứng thú với những nơi ồn ào phô trương đó, mỗi lần chỉ cần chuyển cuốn danh mục cho cô, bảo cô nếu thích món nào thì trực tiếp nói với thư ký.
Có thể hợp tác với Thế Gia để tổ chức đấu giá từ thiện, tuyệt đối không phải chuyện mà mấy công ty khởi nghiệp của con nhà giàu tầm thường có thể làm được.
Chử Kỳ cười nói:
“Cô mở bên trong xem đi.”
Khương Nghi thấy anh ấy cười thần bí như vậy, lập tức lật mở cuốn sổ tay.
Mấy trang đầu dĩ nhiên là trang sức dùng làm mồi nhử để thu hút khách tham gia, từ trang thứ năm mới bắt đầu là các sản phẩm từ thiện.
Ánh mắt Khương Nghi dừng lại ở một bức ảnh.
Đó là một chiếc ghế tựa bằng gỗ thủ công. Dưới ánh sáng và góc chụp được điều chỉnh cẩn thận, nó trông tinh xảo hơn nhiều so với trong ký ức của cô.
Góc phải bức ảnh đề tên: Khương Nghi.
Sự vui mừng trên gương mặt cô không sao che giấu được: “Đây chẳng phải là cái mà tôi đã làm ở Tân Thị sao?”
Chử Kỳ mỉm cười gật đầu.
“Ảnh chụp thật quá đẹp, suýt nữa tôi đã không nhận ra đó là do mình làm.”
Cô vui vẻ lật xem hết cả cuốn danh mục, rồi mới nói:
“Thật không ngờ lại có thể liên hệ được với Thế Gia hợp tác, Tổng giám đốc Chử, anh thật không đơn giản nha.”
“Đừng khen tôi. Lần này là nhờ chạy vạy khắp nơi để cầu cạnh mới có cơ hội.”
Chử Kỳ khiêm tốn xua tay: “Cô cũng đừng coi thường tay nghề của mình. Dù chỉ là một cái ghế nhưng đường nét mài giũa rất tốt, sau khi đánh dầu lên càng thêm bóng loáng, chắc chắn đẹp hơn nhiều so với lúc mới làm xong.”
Khương Nghi mỉm cười nhìn anh ấy.
Có thể hợp tác với Thế Gia, nói là “chạy vạy cầu cạnh” thì tuyệt đối không phải tầm thường. Chử Kỳ cố ý khiêm tốn, cô cũng không vạch trần anh.
Những món được liệt kê trong danh mục, khẳng định đều do Chử Kỳ đích thân lựa chọn. Đối với Khương Nghi, đây là một bất ngờ lớn.
“Tối nay có rảnh không? Tôi mời anh ăn cơm.” Khương Nghi đề nghị.
Chử Kỳ không khách sáo chút nào: “Thế thì tôi nhất định phải ké bữa này của cô rồi. Đi thôi, ăn gì cũng theo ý cô, tôi làm tài xế!”
Hai người vào thang máy xuống tầng trệt, Chử Kỳ ra hầm lấy xe, Khương Nghi thì chờ ở sảnh.
Cô theo bản năng đảo mắt nhìn quanh, sợ Vương Sơn lại từ xó xỉnh nào đó xông ra. Nhìn một vòng không thấy Vương Sơn, nhưng lại vô tình trông thấy hai người đàn ông cao lớn mặc vest, đeo tai nghe không dây.
Khi Khương Nghi nhìn họ, ánh mắt họ cũng nhanh chóng chuyển sang phía cô, sau đó hơi gật đầu như thể đã quen biết cô.
Cô biết tòa nhà Ngân Tinh là sản nghiệp của Trần gia, từ tầng 60 trở lên đều là văn phòng các công ty trực thuộc tập đoàn Trần thị. Nhưng thời Trần Thư Hoài còn ở Kinh thị, anh không mấy khi làm việc ở đây, trước khi cô đến làm ở Tầm Mộc Văn Hóa, cô cũng chưa từng đặt chân tới.
Hẳn chỉ là hai bảo vệ lịch sự.
Xe của Chử Kỳ đã dừng ở cửa, Khương Nghi không nghĩ nhiều, bước ra khỏi tòa nhà.
–
“…Mục thứ ba là cuộc họp với trụ sở New York, được lên lịch vào 2 giờ sáng mai theo giờ Kinh thị.”
Trong văn phòng lớn nhất tầng 65 tòa Ngân Tinh, thư ký Phương đang báo cáo lịch trình công việc vài ngày tới cho Trần Thư Hoài.
Không khí phảng phất một áp lực vô hình khiến dân công sở khó chịu. Trần Thư Hoài ngồi sau bàn làm việc, vừa đọc tài liệu vừa nghe báo cáo, thỉnh thoảng đặt câu hỏi, giọng điệu ẩn chứa vài phần không vui.
Thư ký Phương tự kiểm điểm lại hiệu suất công việc dạo gần đây của mình, cuối cùng cho rằng đơn thuần là do tâm trạng sếp không tốt.
Tai phải anh ta vang lên tiếng tín hiệu cuộc gọi từ đội vệ sĩ được điều đến khẩn cấp cách đây một giờ.
Thư ký Phương khựng giọng, kết nối, nghe xong báo cáo từ bên kia, rồi mới nói với Trần Thư Hoài: “Vương Sơn không ở trong tòa nhà. Phu nhân vừa rời đi, nhưng không lái xe của mình, mà lên một chiếc Mercedes AMG khác, biển số đã được đăng ký trong hệ thống dưới tên Tổng giám đốc Chử của Tầm Mộc Văn Hóa ở tầng 23.”
Trần Thư Hoài đang xem tài liệu, nghe vậy liền ngẩng đầu lên, nhíu mày: “Trong xe còn ai nữa?”
Thư ký Phương: “Vệ sĩ nói phu nhân ngồi ghế phụ, không nhìn rõ hàng ghế sau có ai hay không. Nếu ngài muốn xác nhận, tôi sẽ bảo họ trích xuất camera.”
Không khí lại đông cứng.
Một tổng giám đốc đích thân đón người ngồi ghế phụ, đương nhiên hàng ghế sau khó lòng có ai khác.
Nhưng thư ký Phương tuyệt đối không thể nói thẳng câu đó.
Trần Thư Hoài tất nhiên hiểu ý, im lặng một lát, day day ấn đường, mới lạnh nhạt nói: “Tiếp tục lịch trình.”
Lại nửa tiếng trôi qua, thư ký Phương cuối cùng cũng chốt xong lịch trình trong bầu không khí căng thẳng như dây đàn, rồi chuyển sang nội dung anh ta cho rằng có thể khiến sếp vui hơn.
“Tổng giám đốc Du muốn mời ngài và phu nhân dùng bữa tối vào Chủ nhật. Ngoài ra, Thế Gia vừa gửi danh mục phiên đấu giá mới nhất, lần này là đấu giá từ thiện. Ngài xem có cần gửi cho phu nhân không?”
“Danh mục gửi cho cô ấy như thường lệ. Hỏi cô ấy tối Chủ nhật có rảnh không, nếu không thì bảo Thiếu Du đổi lịch hẹn. Lịch của tôi cậu cứ sắp xếp theo tình hình thực tế.”
Thư ký Phương hiểu ngay đây là phối hợp nhịp nhàng với hai vị kia.
Anh ta do dự một chút rồi bổ sung: “Phiên từ thiện lần này là hợp tác với Tầm Mộc Văn Hóa. Trong danh mục có chiếc ghế gỗ thủ công do phu nhân đích thân làm… Ngài có cần xem qua không?”
Vừa dứt lời, không khí lại yên ắng.
Đến đây thì thư ký Phương cũng ngửi ra mùi không ổn.
Đồ đấu giá từ thiện vốn giá trị không cao, thực chất là dịp để người bán, nhà đấu giá và người mua qua lại, thắt chặt mối quan hệ.
Vị Tổng giám đốc Chử của Tầm Mộc Văn Hóa đã mời phu nhân ăn tối, lại còn đưa món đồ thủ công do phu nhân làm lên sàn đấu giá… Anh ta rõ ràng là muốn tranh giành người rồi.
Thư ký Phương lặng lẽ liếc sếp của mình, người đàn ông đang ngồi sau bàn làm việc trông rất bình tĩnh.
Kiểu bình tĩnh trước cơn giông.
“Không cần xem. Bao giờ diễn ra đấu giá?”
“Ba giờ chiều thứ Bảy tuần này. Khi đó ngài có một cuộc gặp riêng với lãnh đạo Quỹ Phát triển Văn hóa tỉnh.”
“Được, biết rồi.”
Thư ký Phương đi khỏi, Trần Thư Hoài lại xem tài liệu.
Cỡ mười phút sau, anh gọi cho Khương Nghi.
“Alo?”
Lúc tâm trạng Khương Nghi tốt, giọng cô luôn mềm mại như vậy, Trần Thư Hoài nghe ra ngay cô đang rất vui.
Âm thanh từ đầu dây bên kia là nhạc đồng quê du dương, lười biếng, đúng điệu cô thích nhất.
Trần Thư Hoài nói: “Bây giờ em tiện nói chuyện không?”
“Sao thế?”
“Chiều nay anh có ghé biệt thự của em lấy ít đồ. Anh không nhớ là mình đã đóng cửa sổ phòng làm việc ở tầng hai chưa. Dì Lý tan ca rồi, có lẽ em cần về xem thử một chút.”
Giọng bên kia lập tức cao vút lên, rõ ràng nhuốm vẻ lo lắng: “Trần Thư Hoài, anh quên là nhà còn có mèo à!”
Trần Thư Hoài tựa lưng vào ghế da, tâm trạng cuối cùng cũng tốt hơn đôi chút, nhưng giọng nói vẫn rất thành khẩn: “Có lẽ anh đã đóng rồi, nhưng đi gấp quá, thật sự không nhớ rõ, xin lỗi em.”
“Em về xem ngay.”
Đầu dây bên kia nghe loáng thoáng tiếng Khương Nghi nói lời xin lỗi với ai đó. Trần Thư Hoài chậm rãi nhấp một ngụm cà phê, đang định hỏi cô có cần xe đón hay không thì điện thoại đã bị cúp.
Chừng bốn mươi phút sau, anh nhắn WeChat: 【Cửa sổ đóng chưa?】
Khương Nghi: 【Đóng rồi (cười).】