121. Chương 121: Điều kiện

Quỷ Bí Chi Chủ - Q3: Nhà Lữ Hành

Chương 121: Điều kiện

Quỷ Bí Chi Chủ - Q3: Nhà Lữ Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 121 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

10 giờ tối, quán bar Cá Kiếm.
Sau khi chờ cả buổi chiều nhưng vẫn chưa thấy tiền thưởng về, Klein cố tình ra ngoài. Đến chỗ Oz Kent, hắn nhận được tin là thủ tục đã được xử lý xong, nhưng phải đến sáng mai tiền mới gửi về tài khoản.
Nhân cơ hội này, hắn giả trang rồi tham gia vào một giao dịch ngầm giữa các nhà thám hiểm tại quán bar Cá Kiếm, đáng tiếc là vẫn chưa tìm thấy vật liệu chính của ma dược "Bậc Thầy Múa Rối" hay bất cứ vật phẩm thần kỳ nào.
Trở về nguyên dạng xong, Klein ấn mũ phớt xuống, định chen người qua đám đông, rời khỏi quán bar đúng vào thời điểm ồn ào náo nhiệt nhất.
Đúng lúc ấy, mọi ánh mắt chợt quét qua khuôn mặt hắn. Đa số thoáng sững sờ, rồi như chợt nhận ra điều gì đó mà đứng hình mất hai giây.
Đột nhiên, họ đồng loạt quay mặt đi và lùi xa khỏi Klein như thủy triều rút.
Ngoại hình và thực lực của Gehrman Sparrow, họ đều đã biết qua báo chí và lời đồn. Nhiều chi tiết còn dần lan truyền tại các khu vực mà nhà thám hiểm, hải tặc và thành viên băng đảng tụ tập, khiến cho khá nhiều người biết sơ bộ tình hình bấy giờ, biết Gehrman Sparrow vừa phát hiện ra 'Kẻ Xảo Ngôn' Mithor King, lập tức rút súng bắn xối xả. Vì vậy, tất cả đều tự giác tránh xa khỏi tên nguy hiểm này.
Thương gia Ralph đang uống rượu ở quầy bar, bỗng nhận thấy có điều bất thường bên kia, liền quay người lại quan sát theo bản năng.
Chẳng mấy chốc mà ông ta đã nhìn thấy một quý ngài trầm tĩnh sở hữu khuôn mặt gầy gò, góc cạnh rõ ràng. Trong đầu lập tức hiện ra bức chân dung tương ứng trên Báo Tin tức:
Gehrman Sparrow, người đã săn giết 'Kẻ Xảo Ngôn'!
Ngay sau đó, Ralph lại nhớ đến lần chạm mặt và tán gẫu với thủ lĩnh Quân Phản Kháng vào tối nọ, xác nhận rằng nhà thám hiểm điên cuồng này không hề bài xích "Hải Thần", thậm chí còn chứng kiến giao dịch ngầm giữa Quân Phản Kháng và 'Trung Tướng Núi Băng'.
Chắc mình có thể phát triển hắn thành một tín đồ của "Hải Thần"... Kể cả hắn không hứng thú gì với quần đảo trong tương lai, biết đâu hắn vẫn có thể cung cấp sự trợ giúp nhất định trong một vài sự kiện... Ralph đan hai tay vào nhau đặt trước miệng như thể đang thổi tù và. Đây là một trong các động tác cầu nguyện "Hải Thần" Kalvetua.
Rồi, ông ta đứng dậy, cầm cốc bia đi đến chỗ Gehrman Sparrow.
Bấy giờ, Klein đã thấy Ralph đang tiếp cận mình, hơn nữa cũng nhận ra đối phương là ai.
Đây là một tín đồ thành kính từng hiến dâng một phần ba tài sản của mình – tương đương 20.000 kim bảng – cho "Hải Thần".
Đây chính là vị cựu hải tặc và hiện là thương gia đã được hắn cử đi thành lập một quỹ từ thiện cho nhi đồng!
Thông qua tin tức về quỹ từ thiện cho nhi đồng và những lần cầu nguyện rất thành kính của đối phương, hắn hiểu rõ mọi khía cạnh về Ralph. Vì vậy, hắn rất ngờ vực tại sao một người như vậy lại muốn tiếp cận Gehrman Sparrow.
Có ủy thác sao? Một việc mà Quân Phản Kháng không thể tự mình làm vì nhiều lý do? Klein nhìn Ralph, bước chậm lại.
"Ngài Gehrman Sparrow phải không?" Ralph nâng cốc bia trong tay lên.
Klein gật đầu, duy trì hình tượng đã xây dựng một cách tự nhiên:
"Tôi không biết ông."
"Haha, quen biết giữa các nhà thám hiểm đơn giản lắm, đôi khi chỉ cần một ly rượu là đủ." Ralph chỉ vào quầy bar, "Cậu có hứng thú uống một ly không?"
"Được." Klein nén sự nghi ngờ xuống, đáp lại đơn giản.
Vừa ngồi vào góc quán bar, hắn gọi một ly bia Southville, vừa uống vừa nhìn Ralph, không chủ động nói lời nào.
Bị một cường giả cấp bậc tướng quân hải tặc nhìn chằm chằm chẳng phải trải nghiệm tốt lành gì, Ralph nhấp ngụm bia, thần kinh căng thẳng tột độ, cuối cùng cười hà hà:
"Tôi đã nghe về cậu rồi. Trước sự kiện ngày hôm nay, tôi biết cậu là một quý ngài không hề phân biệt đối xử với cư dân bản địa của vùng thuộc địa."
Nhiều lời thoại chợt lóe lên trong đầu Klein, cuối cùng dừng lại ở một câu đơn giản nhất, phù hợp nhất với hình tượng đã xây dựng. Hắn đáp:
"Nói vào trọng điểm."
...Ralph suýt sặc, hắng giọng nói mấy câu:
"Liệu tôi có được lấy làm vinh hạnh giới thiệu cho cậu về vị thần của chúng tôi, Đấng cứu thế của quần đảo, bề tôi vĩ đại của biển cả, Kalvetua không?
Cậu biết đấy, biển cả bao la đến vậy, bão táp đáng sợ là vậy, chỉ đơn thuần dựa vào sức mình, thì dù có là nhân vật vĩ đại như Tứ Vương, cũng khó đảm bảo có thể luôn chiến thắng mọi khó khăn và tiếp tục sinh tồn. Lúc này, điều chúng ta cần là một vị thần linh, một vị thần linh có thể đáp lại cậu, có thể nắm giữ quyền năng của biển rộng và bão táp."
Giới thiệu ta cho chính ta, rồi khiến ta tín ngưỡng ta cơ chứ... Klein kiềm chế khóe miệng giật giật, chuyển hướng câu chuyện, nói:
"Tôi hứng thú hơn với việc các người có món vật phẩm thần kỳ nào không, loại có tính công kích mạnh ấy."
Ralph lộ ra nụ cười chân thành:
"Chúng tôi không có.
Nhưng chỉ cần cậu thành kính tín ngưỡng "Hải Thần", hẳn một ngày nào đó sẽ nhận được ban thưởng tương tự."
Ta làm gì có... Đừng có tự tiện thay ta hứa hẹn lung tung như thế chứ! Nhất thời Klein vừa bực mình vừa buồn cười.
Hắn cảm thấy không thể tiếp tục cuộc đối thoại này nữa, bèn uống một hơi hết nửa ly bia Southville, nói:
"Tôi sẽ cân nhắc về nó."
Hắn đang định rời đi, chợt có nhân viên pha chế bước tới, cười gượng gạo nói:
"Ngài Gehrman Sparrow, ở đây có người muốn nhờ ngài làm nhiệm vụ."
"Là gì?" Klein liếc nhìn Ralph một cái.
Đối phương hiểu ý, cầm cốc bia rời khỏi chỗ ngồi.
Ông ta đã khá hài lòng với kết quả như hôm nay, vì vốn không định biến nhà thám hiểm điên cuồng này thành tín đồ của "Hải Thần" ngay trong một lần thử. Mục đích của ông ta chỉ là để hắn biết có khả năng đó, hãy chủ động suy nghĩ xem làm vậy thì được lợi và hại như thế nào.
Đợi đến khi góc quầy bar yên tĩnh trở lại, nhân viên pha chế mới vội vàng cười gượng nói:
"Anh ta tự nhận mình là một dược sư mà ngài biết, có nhiệm vụ muốn nhờ ngài. Nếu ngài hứng thú thì có thể chờ ở đây, chúng tôi sẽ liên lạc với anh ta theo phương thức đã hẹn trước."
Một dược sĩ mà mình biết? Darkwill béo ư? Darkwill mà lại nuôi một con cú mèo béo mập như vậy sao? Anh ta sẽ ủy thác gì nhỉ? Giải cứu thầy anh ta, Roy King à? Nếu là chuyện như này thì mình chẳng làm đâu, rủi ro cao lắm... Suy nghĩ nhanh chóng, Klein quyết định nghe qua ủy thác của đối phương là gì trước rồi tính tiếp:
"Được."
...
Gần 11 giờ, Klein gặp dược sĩ béo Darkwill đang rụt rè và sợ hãi trong Phòng Bida số 3 tại quán bar Cá Kiếm.
Anh ta đã đổi chiếc áo choàng phù thủy kiểu nông thôn khá bắt mắt sang trang phục bản địa, bao gồm áo Taraba, quần ống rộng và áo khoác dày màu cà phê. Về phần con cú mèo với khuôn mặt tròn xoe kia thì vẫn lẳng lặng đứng trên vai phải anh ta, đôi mắt lấp lánh nhìn chăm chú vào nhà thám hiểm đối diện.
Cảm giác này rất giống với cách mà tiểu thư 'Chính Nghĩa' dò xét các thành viên khác trong Hội Tarot... Con cú mèo này đúng là sinh vật phi phàm thật rồi, phải chăng là "Khán Giả"? Klein thầm phán đoán, bên ngoài vẫn giữ vẻ mặt vô cảm, trầm giọng hỏi:
"Anh có ủy thác gì?"
"Là thế này." Dược sư béo đặt tay trái vào túi áo, nắm chặt chiếc hộp nhẫn kia, "Tôi sắp có một chuyến hành trình, đi đến hòn đảo khác. Haha, đại khái sẽ mất khoảng ba ngày. Do một vài chuyện, có thể tôi sẽ gặp nguy hiểm. Đương nhiên cũng có thể là không. Tóm lại, tôi cần một vệ sĩ, và tôi nghĩ anh là ứng cử viên tốt nhất."
Cái cách anh nói như thể thực ra tôi cũng chẳng mạnh đến thế, chẳng qua anh biết quá ít người vậy... Không đi cứu thầy mình mà rời khỏi Bayam, đây là đang tìm trợ thủ hả? Hay là đã giải cứu rồi, và nguy hiểm đến từ việc bị quân đội đuổi bắt? Klein vừa phỏng đoán chân tướng mọi chuyện, vừa bình thản hỏi:
"Nguy hiểm có thể lớn đến đâu?"
Darkwill mấp máy môi mấy cái mới đáp:
"Tôi không thể chắc được. N-Nếu nguy hiểm vượt quá khả năng chống đỡ của anh, anh cứ trực tiếp giao tôi cho bên đối phương là được. Đây là ước định chúng ta hứa hẹn từ bây giờ luôn, sẽ không phá hoại thanh danh của anh đâu."
Nếu tôi mà không biết anh vốn độc mồm độc miệng như thế, tôi đã tưởng anh đang dùng "chiêu khích tướng" rồi... Klein suy nghĩ một chút, đáp:
"Anh có thể thanh toán thù lao theo kiểu gì?"
Darkwill vốn định nói thẳng ra đáp án mình đã cân nhắc từ lâu, nhưng nhất thời lại hơi do dự. Vì đúng là chuyện này thực sự vô cùng nguy hiểm, nếu lợi ích chưa đủ thì rất khó mà lay động được Gehrman Sparrow. Anh ta sợ rằng sẽ có "Nghị viên" xuất hiện, và đứng trước tình trạng tuyệt vọng như vậy, vệ sĩ sẽ từ bỏ việc chống cự. Đây cũng chính là nguyên nhân anh ta nhất định phải thuê một cường giả.
Klein đưa mắt nhìn anh ta một hồi, lạnh lùng nói:
"Anh cứ suy nghĩ cho kỹ.
Tôi vào phòng vệ sinh, lát nữa quay lại thì cho tôi câu trả lời."
Nói rồi, hắn xoay người đi tới cửa, vặn tay nắm cửa rồi bước ra.
Cách phản ứng ấy khiến cho hắn trông vô cùng lão luyện, mang khí chất ngầu lòi và lạnh lùng của một nhà thám hiểm kiêm thợ săn tiền thưởng. Nhưng trên thực tế, hắn thực ra chẳng định cho dược sư béo thời gian suy nghĩ, chỉ đơn thuần là muốn tìm cơ hội vào phòng vệ sinh để tiến lên không gian sương xám để bói toán.
Đây mới là mấu chốt để quyết định có nhận nhiệm vụ hay không!
Ra khỏi phòng bida, đến trước cửa nhà vệ sinh, Klein xếp hàng một lúc, cuối cùng cũng đợi được một bồn cầu trống.
Vừa bước vào, hắn đã nhíu mày, cảm thấy kinh tởm vì hoàn cảnh bẩn thỉu và mùi hôi thối đến nỗi suýt quay trở ra.
Cố dằn lòng xuống, hắn đóng cửa vào, ghét bỏ nhấn nút xả nước, vừa thở dài vì tình trạng khủng khiếp này, vừa đi bốn bước nhỏ ngược chiều kim đồng hồ, bắt đầu nghi thức bói toán.
Trong phòng bida, Darkwill đợi tới khi bóng lưng của Gehrman Sparrow hoàn toàn khuất mắt thì mới nhanh nhẹn đóng kín cửa, hỏi cú mèo trên vai mình:
"Liệu hắn có bán đứng tao không?"
"Không đâu." Cú mèo lầm bầm, "À mà, khi hỏi tôi câu gì thì phải thật lịch sự đấy. Gọi tôi là ngài Harry."
Khuôn mặt ngấn mỡ của Darkwill khẽ run lên:
"Ngài Harry, ngài nghĩ hắn sẽ chấp nhận loại thù lao thế nào?"
"Tôi khó mà nhìn thấu được hắn, hắn rất giỏi che giấu cảm xúc của mình." Cú mèo thản nhiên đáp.
Ngài Harry chết tiệt! Không, đồ chim ngu chết tiệt! Darkwill thầm chửi trong đầu, đi qua đi lại, suy nghĩ về những lợi ích.
Một lúc sau, Klein quay lại Phòng Bida số 3, cất tiếng:
"Nghĩ kỹ chưa?"
Hắn đã bói toán ở phía trên sương xám, thấy mức độ nguy hiểm của nhiệm vụ này là chấp nhận được. Hơn nữa, hắn cũng đang lên kế hoạch tạm thời rời khỏi Bayam.
"Ba ngày 800 bảng, cùng với tình hữu nghị của chúng tôi. Ý tôi là tình hữu nghị của thầy tôi với bạn bè ông ấy." Darkwill nói mà không quá tự tin.
Klein trầm tư vài giây, đáp:
"Ba ngày 1000 bảng.
Ngoài ra, tổ chức của anh phải giúp tôi tìm được một vật phẩm thần kỳ có lực công kích mạnh, tôi sẽ thanh toán tiền mặt theo giá cả phải chăng."
1000 bảng, mình nào có nhiều tiền vậy chứ... Darkwill do dự một lát rồi nói:
"Vậy tôi sẽ trả trước 300 bảng, số còn lại sẽ được thanh toán bởi người tôi đang tìm khi đến nơi."
Anh ta định nhờ thầy của thầy mình thanh toán số còn lại.
Klein thản nhiên gật đầu:
"Thành giao."
Dược sĩ béo Darkwill lập tức thở phào nhẹ nhõm, chợt cười cợt nói:
"Tôi có thể coi việc bảo vệ có hiệu lực kể từ giờ phút này không?\