Quỷ Bí Chi Chủ - Q3: Nhà Lữ Hành
Chương 160: Một mũi tên trúng ba đích
Quỷ Bí Chi Chủ - Q3: Nhà Lữ Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 160 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Một vị kỵ sĩ biết tiếng Cự Long, thậm chí còn sử dụng nó trong giai đoạn quan trọng nhất trong quá trình trưởng thành của mình... Thảo nào Hội Tâm Lý Luyện Kim lại muốn có cuốn bút ký mà hắn để lại đến vậy... Audrey sực tỉnh, vội vàng gạt bỏ những suy nghĩ lan man. Cô vui vẻ và nghiêm túc trao đổi về những thói quen ngữ pháp với Michelle Deuth.
Chẳng mấy chốc, họ kết thúc cuộc thảo luận về cuốn bút ký, Michelle bắt đầu giới thiệu những món đồ tiếp theo.
Thời gian chầm chậm trôi qua, buổi tham quan dần kết thúc. Audrey vốn định đưa ra yêu cầu mua cuốn bút ký vào lần sau để không lộ rõ mục đích của mình ngay lập tức. Song, nhờ bầu không khí hòa hợp và sự tự nhiên trong những cuộc trò chuyện thân mật, cởi mở, cô nhận ra đây chính là một cơ hội tốt. Vì thế, cô kích hoạt năng lực của sợi dây chuyền Lời Nói Dối, khiến đôi má mình ửng hồng:
"Ngài Deuth, chiếc mũ giáp thuộc vương tộc Sauron bắt nguồn từ Chiến Tranh Hoa Hồng Trắng kia chính là món đồ tuyệt vời để tưởng nhớ tổ tiên tôi. Xin thứ lỗi cho sự đường đột của tôi, nhưng tôi có thể mua nó từ ngài không? Cả cuốn bút ký từ Chiến Tranh Hai Mươi Năm kia nữa. Tôi rất kính nể tinh thần của vị kỵ sĩ đã tử thủ ở Đảo Sonia ấy, tôi cũng rất muốn có nó.
Tôi biết đây không phải là một yêu cầu hợp lẽ, nhưng tôi hy vọng ngài có thể hiểu được cảm giác của tôi. Đương nhiên, ngài luôn có quyền từ chối."
Ánh mắt cô đảo mắt như muốn tránh né, nửa cố ý, nửa thật lòng muốn tỏ ra e dè, lo lắng và đáng thương.
Michelle vô thức dời mắt đi chỗ khác. Ông ta lên tiếng với giọng khàn khàn, chậm rãi:
"Tôi là một nhà sưu tập, tôi sẽ không bán bộ sưu tập của mình."
Giọng điệu và cách dùng từ của ông ấy không đủ kiên quyết... Dựa trên thông tin mình thu thập được, ông ấy là một quý ngài rất coi trọng danh tiếng. Trực tiếp mua bộ sưu tập của ông ta bằng tiền mặt sẽ là một cách thức không thể chấp nhận được... Nguyên nhân Hội Tâm Lý Luyện Kim không phái người khác hoàn thành nhiệm vụ này, một là vừa hay để cô tích lũy đủ công trạng, hai là do e ngại thái độ của ngài Phó Giáo sư về vấn đề này... Nhất định phải thay đổi cách tiếp cận... Trước chuyến viếng thăm, Audrey đã cẩn thận đánh giá độ khó của nhiệm vụ dựa trên thông tin thu thập được. Suy nghĩ vài giây, cô chuyển chủ đề:
"Ngài Deuth, tôi nghe nói ngài đang đề xuất Đại học Stoen thành lập một trung tâm nghiên cứu cổ vật, thật vậy chăng?"
"Vâng, đây là mục tiêu trong mấy năm gần đây của tôi." Michelle lại nhìn về phía Audrey, thẳng thắn đáp.
Audrey cười nhẹ, tiếp lời:
"Tôi rất hứng thú với lĩnh vực nghiên cứu này, cũng rất kính trọng ngài. Tôi mong được chứng kiến ngày giấc mơ của ngài trở thành hiện thực.
Ừm, tôi muốn quyên góp 1000 bảng tiền mặt, cùng 2000 mẫu đất (*) gần Đại học Stoen và một trang viên khá tốt cho học viện của ngài. Tôi hy vọng có thể đặt nền móng cho một quỹ phi lợi nhuận chuyên về tìm kiếm và bảo tồn cổ vật. Tôi biết là chừng đó thôi thì vẫn chưa đủ, nhưng tôi sẽ kêu gọi sự ủng hộ từ những quý ngài, quý cô mà tôi quen biết để họ đóng góp một khoản nhất định.
Ngài Deuth, ngài là nhà nghiên cứu kiêm nhà sưu tầm cổ vật chuyên nghiệp nhất mà tôi từng biết. Ngài có đồng ý trở thành người đứng đầu quỹ phi lợi nhuận này không?"
2000 mẫu đất gần trường đại học, chừng đó đã xấp xỉ 6000 bảng rồi. Cộng thêm trang viên và tiền mặt, tiểu thư Audrey quyên tặng gần 10000 bảng rồi còn gì... Với số quỹ phi lợi nhuận chuyên về tìm kiếm và bảo tồn cổ vật như vậy, độ khó trong việc đề xuất thành lập một trung tâm nghiên cứu sẽ giảm xuống mức thấp nhất... Michelle trầm mặc vài giây, trịnh trọng cúi chào:
"Thưa tiểu thư tôn quý, lòng coi trọng học thuật của ngài khiến tôi vô cùng xúc động. Tấm lòng ấy đủ sánh ngang với vẻ đẹp và phẩm hạnh cao quý của ngài. Tôi nghĩ mình không còn bất cứ lý do gì để từ chối lời mời của ngài nữa.
Tôi đã sao chép nội dung của cuốn bút ký đó rồi. Đêm nay tôi sẽ đưa nó và chiếc mũ giáp kia đến biệt thự của ngài, xin hãy xem đây là món quà từ một người bạn chân thành."
Thành công rồi! Trong lòng Audrey sung sướng đến mức chỉ muốn tự khen ngợi bản thân mình. Nhưng bên ngoài cô vẫn thận trọng và bình tĩnh, tỏ ra không màng danh lợi, hành động không chút sơ suất.
"Đây là vinh hạnh của tôi." Cô chân thành nói.
Dù hai món đồ kia chắc chắn không đáng giá 10000 bảng, nhưng cô cũng không hề mất mát gì.
Trong kế hoạch của cô, đề nghị này bao gồm ba mục đích quan trọng, đồng thời đạt được ba lợi ích!
Mục đích đầu tiên là lấy được vật phẩm và hoàn thành nhiệm vụ một cách tự nhiên. Từ đó, cô sẽ thành công sở hữu công thức ma dược "Nhà Thôi Miên" từ tay Hội Tâm Lý Luyện Kim.
Mục đích thứ hai là dùng cách thức quyên góp cho việc nghiên cứu và bảo tồn cổ vật tại đại học để giữ gìn danh dự, củng cố địa vị và hình ảnh của mình. Đây là việc mà hầu hết các quý tộc và các nhà tài phiệt đều làm. Dù không quyên tặng hôm nay, Audrey vẫn sẽ đóng góp 3000 bảng hay thậm chí nhiều hơn cho các tổ chức từ thiện. Do đó, cô tin rằng cha mình – Bá tước Hall sẽ chẳng ngăn cản con gái mình làm những việc như vậy với số tài sản đứng tên cô.
Mục đích cuối cùng là nhờ vào quỹ phi lợi nhuận chuyên về tìm kiếm và bảo tồn cổ vật, cô sẽ dễ dàng tiếp xúc với những tài liệu có giá trị lịch sử và vật phẩm thần bí hơn. Audrey không cần tự ra mặt, chỉ cần ngồi đợi ở nhà cũng có khả năng sẽ thu thập được những thứ hữu ích cho bản thân, tương đương với việc dùng mười ngàn bảng để huy động thêm nguồn tài chính, đồng thời tạo dựng nên "thế lực" của riêng mình.
Đương nhiên, nếu Michelle Deuth không chấp nhận cuộc trao đổi này, cô vẫn có phương án B: trong Ủy ban Giáo dục Đại học của Vương quốc có người của gia tộc Hall, cũng có vài người bạn quý tộc mà cô quen biết. Chỉ cần ngài Phó Giáo sư có nhu cầu tương tự, cô vẫn có thể tìm được những cách để đáp ứng yêu cầu của ông ấy.
Song, đó cũng chẳng phải là cách thức mà Audrey ưa thích. Cô luôn cảm thấy nó quá mờ ám, sẽ gây tổn hại đến lợi ích của công chúng.
Thảo luận vấn đề xong, Audrey ở lại trò chuyện thêm khoảng mười lăm phút nữa để cuộc trò chuyện không kết thúc quá đột ngột.
Rồi, cô rời khỏi nhà Michelle, ngồi xe ngựa trở về biệt thự của gia tộc Hall ở Thành Stoen.
Hơn tám giờ tối, cô nhận được chiếc mũ giáp của vương tộc Sauron và cuốn bút ký từ Chiến Tranh Hai Mươi Năm đúng hẹn.
Audrey đeo một đôi găng bằng lụa trắng, ngồi trước bàn đọc sách với niềm hứng thú. Cô để mũ giáp sang một bên, nghiêm túc lật từng trang bút ký để xem nội dung bên trong.
Cô phát hiện ra những ghi chép toàn là chuyện vụn vặt. Từ đầu chủ yếu cho biết cách vị kỵ sĩ đóng quân trên Đảo Tinh Linh cổ xưa ủ rượu Máu Sonia ra sao, cách hắn tán tỉnh phụ nữ thế nào, cách hắn giết thời gian nhàm chán bằng cách nào. Từ giữa về sau thì bắt đầu tiến vào giai đoạn Chiến Tranh Hai Mươi Năm, chủ yếu là những lời chửi rủa người Feysac, oán trách bạn đồng hành, và cân nhắc phương án tử thủ. Cuốn bút ký dừng lại ở sự kiện Đảo Sonia bị thất thủ lần thứ nhất.
Trừ thói quen về ngữ pháp giống tiếng Cự Long ra thì chẳng thấy vấn đề gì to tát, cũng không có manh mối nào đáng kể... Audrey nhíu mày, khép cuốn bút ký lại.
Vừa rồi cô đã kiểm tra bằng các phương pháp thần bí học, song cũng chẳng thu được gì.
Vì thế, cô không muốn tốn thời gian nghiên cứu nữa mà định nộp thẳng lên cho Hội Tâm Lý Luyện Kim.
Nhưng giữa dòng suy nghĩ chạy loạn xạ, cô bỗng nảy ra một ý tưởng:
Ngài 'Thế Giới' và ngài 'Người Treo Ngược' thường sẽ cân nhắc mọi vấn đề từ nhiều khía cạnh khác nhau rồi đưa ra đề xuất. Mình có nên học tập theo họ không nhỉ?
Ờm... Nhìn từ một góc độ khác, nếu nội dung cuốn bút ký không có vấn đề gì, thì thứ Hội Tâm Lý Luyện Kim thực sự muốn có lại chính là bản thân cuốn bút ký này chăng?
Bản thân nó đặc biệt ở đâu nhỉ? Mình chẳng phát hiện ra điều gì cả... Nó thuộc về một vị kỵ sĩ có thói quen dùng tiếng Cự Long, vậy hẳn hắn đã trải qua điều gì đó... Bói toán! Đúng rồi, bói toán! Có lẽ mình có thể tìm thấy tung tích cuối cùng hay dấu vết ban đầu của vị kỵ sĩ này thông qua bói toán nhờ cuốn bút ký. Mà rất có thể điều này sẽ liên quan đến một con Cự Long!
Nếu đã là Cự Long, hẳn cũng có khả năng lớn là một Cự Long tâm linh. Nó đại diện cho con đường 'Khán Giả', thì manh mối liên quan đến nó đương nhiên sẽ đáng giá đến mức được Hội Tâm Lý Luyện Kim coi trọng...
Audrey, Hướng suy nghĩ này thật tuyệt vời!
Đôi mắt Audrey tỏa sáng như có ánh sáng lấp lánh.
Cô nàng không khỏi nghiêng đầu nhìn con chó lông vàng ngồi bên cạnh.
Susie nhìn chủ nhân một lúc, sủa:
"Audrey, cô đang muốn được tôi khen phải không?"
"Không, không cần đâu..." Audrey xấu hổ quay mặt đi.
Thế rồi, cô nàng phát hiện ra một vấn đề quan trọng, cô không biết bói toán, mà độ chính xác của những gợi ý nhận được từ việc xem bói cũng rất thấp!
Không cách nào chứng thực được... Không, mình có thể nhờ ngài 'Kẻ Khờ' giúp được mà! Nghi thức mật khế thì sao? Dường như nó chỉ tác động lên bản thân chứ không thể tác động lên vật phẩm bên ngoài... Vậy còn mộng du nhân tạo? Nhưng nó giống nghi thức mật khế, nên cũng vô ích... Hiến tế cho ngài 'Kẻ Khờ' để nhờ Thần hỗ trợ bói toán, sau đó ban thưởng lại cho mình thì sao? Không, không được, thế này thiếu lòng tôn kính quá rồi. Thần đâu phải cha hay thầy của mình, ngài ấy là một vị thần linh chân chính cơ mà. Dùng phương pháp này thì quá tầm thường, thậm chí còn có cảm giác báng bổ... Dòng suy nghĩ của Audrey chợt khựng lại khi chuyển từ chuyện ngài 'Kẻ Khờ' sang chuyện bói toán.
Dù không biết bói toán, nhưng cô nàng vẫn có đủ hiểu biết về những kiến thức thần bí học tương tự. Chẳng mấy chốc cô đã tập trung vào một phương pháp bói toán cụ thể:
Đó là cầu xin sức mạnh của một bên thứ ba – một tồn tại thần bí và chưa xác định – để nhận được câu trả lời thông qua nghi thức. Ví dụ điển hình nhất cho phương pháp này chính là bói gương ma!
Ừm... Dù đúng là phương pháp này rất nguy hiểm, nhưng chỉ khi đối tượng được cầu xin tràn đầy ác ý hoặc có thể khiến người tiếp xúc bị suy sụp ngay lập tức thôi. Mà mình thì hoàn toàn không cần lo lắng về điều này, mình cầu xin ngài 'Kẻ Khờ' cơ mà! Audrey chớp mắt, kiềm chế sự kích động trong lòng. Cô nàng nghiêng đầu nói với con chó lông vàng:
"Susie, con ra ngoài canh cửa đi, ta cần dùng phương pháp thần bí học để kiểm tra cuốn bút ký này."
"Chẳng phải cô vừa dùng rồi sao?" Susie nghi ngờ hỏi.
Càng ngày càng khó lừa được nó... Audrey chớp mắt, thản nhiên đáp:
"Ta muốn thử dùng bói gương ma.
Yên tâm đi, đối tượng ta cầu xin rất an toàn."
"Vậy thì được." Susie xác nhận lời Audrey nói là thật.
Nó bước tới vài bước, bỗng quay người dặn dò:
"Audrey, cô phải coi chừng bị tồn tại thần bí đó nhập vào đấy."
"Ta biết mà." Audrey đáp lại không hề lo lắng.
Theo suy nghĩ của cô nàng, nếu ngài 'Kẻ Khờ' mà muốn làm gì mình thì đã có vô vàn cơ hội chứ chẳng cần chờ đến bây giờ.
Đợi đến khi Susie mở cửa, bước ra rồi đóng lại, Audrey mới ngồi trước bàn đọc sách, tụng niệm tôn danh ngài 'Kẻ Khờ', xin được sử dụng phương pháp bói gương ma.
Một khoảng thời gian sau, đang ngồi trên Tàu Tương Lai, Klein bước vào phòng vệ sinh tiến vào không gian trên màn sương xám, nghe thấy lời khẩn cầu của tiểu thư 'Chính Nghĩa'.
Làm thế cũng được á? Cũng phải, là một tồn tại thần bí chưa xác định, đúng là mình có thể đảm nhận vai trò bên thứ ba trong bói gương ma... Klein hơi buồn cười, đáp "có thể".
Audrey lập tức cầm bút ký lên ngồi trước bàn trang điểm. Cô đốt một ngọn nến đối diện với mặt gương.
_______
(*) Chú thích của tác giả: tính theo đơn vị mẫu Anh (1 mẫu Anh xấp xỉ 4046.86m2). Vào giữa và cuối thời đại Victoria, 1 mẫu Anh đất ở vùng ngoại ô thành phố trị giá khoảng 100-130 bảng. Chuyển đổi đơn vị, 1 mẫu có giá trị từ 2 bảng 10 shilling đến 3 bảng 5 shilling (20 shilling bằng 1 bảng). Ừm, trừ vùng ngoại ô London ra. Đương nhiên đây chưa phải là hoàn toàn chính xác. Lúc ấy tôi đã xem tổng số tiền mua đất và xây nhà, rồi trừ đi chi phí xây nhà để suy ra tiền mua đất trong tư liệu thời ấy.