Quỷ Bí Chi Chủ - Q3: Nhà Lữ Hành
Chương 169: Gặp lại
Quỷ Bí Chi Chủ - Q3: Nhà Lữ Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 169 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Klein cảm thấy may mắn ngay khi đọc lời nhắc của Will Auceptin.
May mà mình không tìm đường chết, không tiếp tục thăm dò... Hắn thở phào nhẹ nhõm, không chút do dự.
Dù hắn đã trông thấy bức bích họa liên quan tới 'Kẻ Nuốt Đuôi' Ouroboros, gặp phải tên Anderson đáng sợ bị biến dị thành quái vật mà không rõ nguyên nhân, nhưng thực chất vẫn chưa đụng độ một tình huống nguy hiểm nào.
Klein tự hỏi không biết lần tới khi tiến vào giấc mơ, hắn sẽ xuất hiện ngẫu nhiên trong một khu vực nào đó hay sẽ tiếp nối từ điểm dừng lần trước. Nếu là vế sau, cách tốt nhất là không nên quấy rầy Anderson nữa để tránh kích động hắn, mà nên quay thẳng về đường cũ, rời khỏi tu viện đen. Klein thu hồi tầm mắt, tiếp tục đọc dòng nhắc nhở:
[Ngoài giấc mơ ra, những thứ khác không đến nỗi phiền phức như vậy. Chỉ cần anh không cố lại gần những tàn tích đó, không nhìn thẳng vào những vật thể bay trên bầu trời vào 'giữa trưa', không thách thức những cơn bão đã có điềm báo trước, cứ đi theo tuyến hàng hải an toàn đã được người khác xác nhận, thì mọi chuyện sẽ không có vấn đề gì lớn.
Còn về phần mỹ nhân ngư, nếu anh luôn khởi hành thẳng về phía trước, kiểu gì cũng gặp được chúng. Với cấp độ của chúng, chúng chỉ có thể sống ở những khu vực tương đối an toàn, mà những khu vực đó thì không nhiều.
Cuối cùng, chúc anh thuận buồm xuôi gió.
Thân ái, người bạn của anh đang trong giai đoạn phát triển quan trọng, có thể sẽ thường xuyên ngủ say, Will Auceptin.]
Dù đoạn cuối khá dài và có vẻ khó hiểu, nhưng Klein lập tức nắm bắt được ý của 'Rắn Vận Mệnh':
Trước khi tôi được sinh ra, nếu không phải chuyện cực kỳ quan trọng, có tính then chốt, thì đừng quấy rầy tôi!
Tôi sẽ cố hết sức... Klein thầm đáp lại trong lòng, giọng điệu không mấy chắc chắn.
Nếu lần này thăng cấp thành công, có lẽ sẽ chỉ mất một ít thời gian cho đến khi hắn thỉnh giáo đối phương về cách tìm kiếm phối phương ma dược Danh sách 4 của con đường 'Thầy Bói'.
Vì càng lúc càng tin tưởng vào việc tìm được mỹ nhân ngư, Klein lập tức rời giấc mơ, đội mũ, hướng thẳng tới nhà ăn của hải tặc.
Do bị giấc mơ trì hoãn, phần lớn đồ ăn đã nguội lạnh, nhưng đám hải tặc lại ăn vô cùng ngon miệng. Dù sao thì lần này cũng không có ai bỏ mạng.
Vì không có người chết, họ bỗng cảm thấy vui vẻ hẳn, lại có thêm cả tá chuyện về sự kiện thần bí cho mình khoác lác.
"Muốn một cốc sữa tươi không?" Frank Lee cầm đĩa ngồi đối diện với Klein, nhiệt tình hỏi.
Nhớ tới cuộc đối thoại trong mơ, vẻ ngoài bình thản, trong lòng kiên quyết, Klein lắc đầu.
Hắn rất lo lắng toàn bộ sữa trên tàu này đều là sản phẩm thí nghiệm của Frank.
Frank không để ý lắm, uống sữa bò ừng ực, hỏi:
"Tôi nhớ là đã kể với anh về mấy thứ nho nhỏ kia trong mơ rồi nhỉ?"
"Phải." Klein cắt một miếng thịt cá Xương Rồng được rưới nước xốt, bỏ vào miệng.
Loại cá này nổi tiếng là ít xương, thậm chí nhiều lúc chỉ có mỗi xương sống. Ở Backlund, vì là đặc sản vùng miền, chúng được xem là thứ nguyên liệu nấu ăn thuộc hàng trung đến cao cấp. Nhưng ở phía đông Đảo Oravi, nơi biên giới tuyến hàng hải an toàn thì có thể dễ dàng đánh bắt được chúng.
Frank cười khùng khục:
"Mô tả trước đó của tôi chưa được chuẩn xác lắm. Tác dụng chính của chúng là có thể sản xuất sữa thành công ngay cả trong thời kỳ không nuôi con, bất kể là giống đực hay giống cái. Chỉ cần được cho ăn, chúng sẽ tiết sữa, còn ngừng cho ăn thì chúng sẽ trở lại trạng thái bình thường. Cứ như vậy, những con bò sữa đáng thương sẽ không phải chịu đựng cảnh hành hạ nữa. Việc nuôi dưỡng con cái cũng sẽ được san sẻ công bằng hơn giữa nam và nữ, càng giúp ích hơn cho việc phụ nữ ra ngoài lao động..."
Khoan đã, ngươi nói những thứ này với ta làm gì... Klein suýt nữa đã làm hỏng nhân cách Gehrman Sparrow.
Đến lúc này, hắn cảm thấy cụm từ 'thực sự điên cuồng' không nên thuộc về Gehrman Sparrow, mà phải là Frank Lee mới đúng.
Thế mà hắn lại là một người ủng hộ quyền bình đẳng nam nữ. Mà cách thức thì vẫn hơi đáng sợ... Cũng phải, Giáo hội Mẫu Thần Đại Địa cũng giống như Giáo hội Nữ Thần, đều cho rằng nữ giới nên được đứng vị trí xã hội như nam giới. Có điều họ càng coi trọng việc sinh sản hơn, coi đó là vấn đề thiêng liêng nhất...
Trong bảy giáo hội chính thống, Giáo hội Bão Táp và Giáo hội Chiến Thần thiên vị nam giới nhất, Giáo hội Mặt Trời đứng thứ hai. Còn riêng Giáo hội Thần Tri Thức Và Trí Tuệ thì lại khác biệt hoàn toàn, chỉ phân biệt dựa trên trí thông minh. Giáo hội Hơi Nước trung lập, thậm chí còn phối hợp với Giáo hội Nữ Thần khuyến khích nữ giới ra ngoài làm việc để tăng thêm sức lao động, phát triển nền công nghiệp... Klein lập tức nghĩ đến sự khác biệt giữa bảy đại Giáo hội.
Hắn ngẩng đầu nhìn Frank Lee, như thể chuyện anh ta vừa nói chỉ là một việc nhỏ như mắt muỗi.
Điều này khiến Frank lại càng phấn khởi hơn nữa, không khỏi uống thêm mấy hớp sữa bò.
Đến khi đám hải tặc thay nhau dùng bữa sáng xong, 'Thượng Tướng Ánh Sao' Cattleya mới lại đẩy cửa phòng thuyền trưởng, dùng ma pháp khuếch đại âm thanh nói:
"Có một hòn đảo cách chúng ta 1.5 hải lý ở phía trước. Chúng ta sẽ thả neo ở đó, chờ bão đi qua.
Ở vùng biển này, mỗi khi thời gian chuyển giao giữa ban trưa và buổi tối đều có khả năng xảy ra một cơn bão khủng khiếp. Ta không thể xác định nó sẽ đến lúc nào, nhưng ta tin rằng chờ nó đi qua rồi mới khởi hành tiếp sẽ an toàn hơn."
Cô giải thích kỹ hơn hẳn so với lần trước, bởi vì giờ không phải tình trạng khẩn cấp, vẫn còn dư dả thời gian.
Một trong những thứ mà người đi biển sợ nhất chính là bão nên chẳng ai phản đối. Nghe theo sắp xếp của Cattleya, dưới sự chỉ huy của hoa tiêu Ottolov và thủy thủ trưởng Nina, họ nhanh chóng bắt tay vào việc chuẩn bị cập bến.
Và điều này cũng giúp Klein xác thực được một trong các vấn đề mà Will Auceptin đã nhắc nhở.
Không được thách thức bất kỳ một cơn bão có điềm báo nào!
Chẳng bao lâu sau, hòn đảo phủ kín cổ thụ khổng lồ xuất hiện trước mặt Tàu Tương Lai.
Con thuyền buồm dài hơn trăm mét điều chỉnh bánh lái, thả neo ngay chỗ tránh gió.
Hơn nửa giờ sau, bầu trời bỗng u ám. Từng tầng mây màu chì dần dần hiện ra.
Chúng chồng chất lên nhau như thể đã bao trùm toàn bộ vùng biển xung quanh.
Giữa tiếng sấm sét inh tai và ánh chớp chói mắt, một cơn lốc từ phương xa quét tới.
Nó nối liền những dải mây trên trời và vùng nước dưới biển, trông còn khoa trương hơn bất cứ Cự Nhân nào trong truyền thuyết. Nó hệt như một con mãng xà khổng lồ đang lượn vòng muốn hủy diệt thế giới.
Chiếc vòi rồng đáng sợ mang đến từng đợt sóng thần cao như núi. Giữa cơn bão tố, những tia chớp xé toạc bầu trời như những nhánh cây, không ngừng giáng xuống mặt biển, tỏa ra những tia điện tích li ti khắp xung quanh.
Mưa ào ào trút xuống boong Tàu Tương Lai, khiến đám hải tặc đã trở lại khoang thuyền hoặc ẩn mình trong chỗ tránh mưa có cảm giác như thể tận thế đang giáng xuống.
Cơn bão kiểu này không kéo dài quá lâu. Chỉ khoảng 15 phút sau, biển đã trở lại bình yên, gió lốc cũng tan biến. Ánh dương ban trưa lại một lần nữa thống trị bầu trời.
"Các ngươi có thể lên đảo đi lại một chút, nhưng đừng vào quá sâu, nhất định phải luôn ở trong tầm ngắm của đại bác." Cattleya cho đám hải tặc một cơ hội buông lỏng ngắn ngủi.
Klein nhớ kỹ lời dặn của 'Rắn Thủy Ngân' Will Auceptin nên không hề muốn thăm dò hòn đảo. Sau khi rời Tàu Tương Lai, hắn chỉ tản bộ trên bờ cát, tận hưởng cảm giác đặt chân xuống đất liền.
Bãi biển, ánh mặt trời, cây cối... Cứ như kỳ nghỉ ấy nhỉ... Klein buồn cười nghĩ, chợt nhận thấy một chấm đen đang di chuyển cực nhanh từ khóe mắt.
Nó vọt thẳng từ rìa vách núi đến!
Chấm đen càng lúc càng lớn rồi hiện nguyên hình thành một bóng người!
Cách Klein không xa lắm, 'Thượng Tướng Ánh Sao' Cattleya đang sải bước trên cát cũng nhận thấy điều dị thường. Cô xoay nửa người, tháo đôi gọng kính dày nặng nề trên sống mũi xuống.
Bóng người kia ngày càng gần hơn. Đó là một thanh niên mặc áo sơ mi trắng, gile đen, quần đen, sở hữu vóc người trung bình với mái tóc vàng chia bảy-ba và đôi mắt xanh lục.
Anderson!
Anderson xui xẻo!
Klein lập tức nhận ra đối phương.
Kẻ này chính là Anderson đáng sợ trong thế giới mơ!
Chính là Anderson tự nhận mình là một thành viên trong nhóm những người thăm dò hành lang phía trước nhưng không ai trở về!
Bấy giờ, Anderson giơ tay phải lên.
Không chút do dự, với thân phận Gehrman Sparrow, Klein lập tức rút bùa chú ra và thốt lên một từ Hermes cổ:
"Bão táp!"
Tấm bùa chú thiếc trắng lập tức trở nên sắc bén, hệt như một lưỡi dao mỏng.
Linh tính vừa được rót đầy, một cơn gió mạnh khuấy động giữa không trung.
Mặt không cảm xúc, Klein ném tấm bùa chú trong tay về phía Anderson.
Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!
Những lưỡi đao gió sắc màu xanh ngưng tụ lại và phóng thẳng vào mục tiêu, như xếp hàng để lần lượt xử bắn.
Anderson đang giơ cao tay phải với một nụ cười như chuẩn bị nói gì, nhưng đột ngột nghe thấy tiếng thần chú trầm thấp cùng tiếng xé gió tê dại đầu óc.
Ánh mắt đông cứng, anh lập tức đổ người sang một bên và lăn lộn chật vật như thể trước mặt là một tấm sắt bị nung đỏ.
Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!
Những lưỡi đao gió cắm xuống bãi cát, chém thành mấy khe hở rõ ràng, nhưng chỉ cần thêm một chút nữa là trúng mục tiêu.
"Dừng! Dừng lại!" Anderson vừa lăn xả tránh né bằng thân hình nhạy bén, vừa nâng tông giọng lên cao chót vót, "Tôi không muốn đánh nhau! Tôi không hề có ác ý!"
"Anderson Hood..." 'Thượng Tướng Ánh Sao' đột ngột buông ra một cái tên, giơ tay ngăn Gehrman Sparrow đã móc thêm một tấm bùa chú nữa.
Cô ta biết Anderson? Klein không liều lĩnh đọc thần chú, chỉ trầm giọng nói:
"Hắn đã bị biến dị.
Tôi gặp hắn trong mơ."
Klein cũng chẳng lấy gì làm lạ khi gặp Anderson xui xẻo ở đây. Bởi vì trong mơ, tất cả hải tặc đều ở chung một khu vực, khoảng cách rất gần nhau. Đương nhiên Anderson không xa họ cũng sẽ ở đâu đó gần Tàu Tương Lai.
"Không phải! Không hề nhá!" Anderson dở khóc dở cười đứng lên, giơ tay như đầu hàng, "Tôi nhận ra anh mà. Anh có hỏi tôi mấy câu. Lúc đó tôi chỉ muốn giỡn một chút thôi, thề đấy, giỡn xíu xiu thôi mà, để làm giảm bớt bầu không khí căng thẳng ấy mà. Anh không cảm thấy bầu không khí đột ngột chuyển sang trạng thái đáng sợ là một trải nghiệm hay ho lắm sao? Đương nhiên ý tôi là chỉ mục tiêu, không phải bản thân mình.
Nếu tôi cũng đi thăm dò thì làm sao tôi còn sống đến giờ?"
Đây cũng chính là điều ta đang lo đấy... Klein thầm nhủ.
Hắn đang định móc ngay một xu vàng ra để thăm dò đối phương bằng phương pháp bói toán, chợt nghe thấy tiếng 'Thượng Tướng Ánh Sao' Cattleya:
"Cứ nghe hắn nói vài câu trước đã.
Hắn rất nổi tiếng ở Biển Sương Mù, có biệt danh là 'Thợ Săn Mạnh Nhất'."