170. Chương 170: Manh Mối Về Mỹ Nhân Ngư

Quỷ Bí Chi Chủ - Q3: Nhà Lữ Hành

Chương 170: Manh Mối Về Mỹ Nhân Ngư

Quỷ Bí Chi Chủ - Q3: Nhà Lữ Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 170 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

170 - Manh Mối Về Mỹ Nhân Ngư
'Thợ Săn Mạnh Nhất'... Klein sững sờ trước biệt danh đó. Sau khi cẩn thận nhớ lại, hắn nhận ra đối phương không hề bị treo lệnh truy nã.
Nói cách khác, những gì Anderson Hood tự giới thiệu về mình trong thế giới mơ là thật và đáng tin cậy. Kẻ này giống một thợ săn kho báu hơn!
Chỉ tiếc là Gehrman Sparrow vẫn chưa hạ gục được tướng quân hải tặc nào, nếu không thì mình đã là thợ săn mạnh nhất rồi... Klein vẫn cảnh giác, lạnh lùng nhìn chằm chằm kẻ trước mặt.
Chỉ cần Anderson Hood lộ ra bất cứ dấu hiệu bất thường gì, Klein sẽ lập tức ném bùa chú trong tay đi. Dù sao cách kích hoạt bùa chú nào cũng như nhau, mà với Danh sách hiện tại, hắn có thể thực hiện nó cùng lúc với việc rót linh tính.
Nghe thấy lời giới thiệu của 'Thượng Tướng Ánh Sao', Anderson nghiêm túc lắc đầu:
"Không, tôi không phải thợ săn mạnh nhất đâu."
Ô, cũng biết khiêm tốn đấy chứ... Klein thầm nhủ trong đầu.
Anderson bật cười khanh khách, bổ sung:
"Nhưng 'Thượng Tướng Ánh Sao' à, nếu cô đã khăng khăng thế rồi, vậy tốt nhất là thêm một cụm từ vào đằng trước: dưới Bán Thần.
Ừm, thợ săn mạnh nhất dưới Bán Thần."
...Mình rút lại ý nghĩ vừa rồi... Khóe miệng Klein khẽ giần giật.
Thấy 'Thượng Tướng Ánh Sao' không phản ứng lại, Anderson buông thõng hai tay:
"Vùng biển này chứa rất nhiều thứ nguy hiểm nhưng cũng cất giấu rất nhiều kho báu. Về điểm này, tôi tin hai vị đây đều hiểu rõ.
Từng có vô số nhà thám hiểm, hay chính xác hơn là thợ săn kho báu đã tiến vào đây để tìm kỳ ngộ, nhưng hầu như không ai thoát chết trở về. Hehe, tôi đang nói đến đa số ấy, chứ đương nhiên vẫn tồn tại một số ít người may mắn, có thể lấy được vật phẩm và vật liệu, lại an toàn lành lặn trở ra.
Đội thợ săn kho báu do tôi triệu tập có sự góp mặt của hai thợ săn lành nghề ở vùng biển này. Họ tuyên bố rằng mình nằm lòng những phế tích nào nên và không nên khám phá trong nửa đầu tuyến đường biển an toàn. Họ cũng vỗ ngực tự xưng là biết rõ cách săn những loại quái vật nào, tránh những sinh vật tà dị đã mất kiểm soát ra sao.
Tôi vốn tò mò về vùng biển này từ lâu, thành ra bị họ thuyết phục nên cho họ tham gia chuyến thám hiểm."
"Và rồi?" Ánh mắt tím đen của 'Thượng Tướng Ánh Sao' Cattleya dõi theo bóng dáng đối phương.
Anderson thở dài:
"Ban đầu rất suôn sẻ, vô cùng thuận buồm xuôi gió. Bọn tôi tránh được nguy hiểm, nhặt được rất nhiều di vật mà các nhà thám hiểm trước để lại, cũng săn được vô số quái vật và thu thập được không ít vật liệu.
Nhưng kể từ khi bọn tôi khám phá ra một ngôi thần miếu kỳ lạ nằm trên hòn đảo bị chìm đó, tất cả đã thay đổi. Ở đó có hàng tá bức bích họa còn nguyên vẹn. Quý ngài đây cũng đã chứng kiến chúng trong thế giới mơ rồi."
Anh hất cằm về phía Klein.
"Điều đó không quan trọng." Klein bình thản đáp lời.
Anderson lắc đầu cười khổ:
"Trong số ấy có một bức bích họa vô cùng tà dị, mô tả một đoàn người hành hương trên lối đi tách ra giữa biển.
Thủ lĩnh đoàn người này được khắc họa như một Thiên Sứ, với mái tóc bạc dài chấm lưng và ngũ quan mềm mại.
Tôi là người đầu tiên tiến đến trước bức bích họa ấy, thò tay phải ra, theo thói quen phác họa những đường nét kia trong không khí. Thật đấy, tôi... vẫn chưa thực sự chạm vào nó đâu, phải cách ít nhất 5cm nữa. Ai ngờ, Thiên Sứ trong bức bích họa nọ bất chợt mở mắt."
...Biệt hiệu 'Thợ Săn Mạnh Nhất' của ngươi hẳn là kết quả tất yếu bị dồn ép từ việc chọc vào quá nhiều vấn đề... Klein chế nhạo mà không có lấy một chút tư tưởng tội nghiệp thay.
"Một Thiên Sứ tóc bạc?" Cattleya hỏi ngược lại.
"Chuẩn, nhưng tôi chẳng biết đây là vị Thiên Sứ nào. Ít nhất thì vị này cũng chưa bao giờ xuất hiện trong các bức tranh của bảy đại Giáo hội. Đương nhiên rất có thể là một họa sĩ nào đó đã tùy ý thêm vào, cũng chẳng có gì chắc đây là thật." Anderson đang định giơ tay chải tóc, chợt nhận ra người đàn ông áo cổ tròn, khoác jacket nâu, đội mũ lưỡi trai đang nhìn chằm chằm mình với ánh mắt lạnh thấu xương. Anh cảm tưởng, chỉ cần mình thể hiện điều gì bất thường, hắn sẽ tấn công không chút do dự.
Nhưng bấy giờ, Klein chỉ mải suy nghĩ đến một chuyện khác:
Tên này có vẻ chuyên nghiệp về phương diện mỹ thuật nhỉ. Ít nhất người bình thường cũng không thể hiểu tường tận về tranh tôn giáo đến vậy.
Không nhận được câu trả lời thỏa đáng, Cattleya lập tức nghiêng đầu nhìn Klein, ánh mắt dò hỏi.
Cô vừa nghe Anderson Hood nói Gehrman Sparrow cũng đã chiêm ngưỡng bức bích họa ấy.
Chắc hẳn thành viên của tổ chức được Chúa Tể ban ân này có thể nhận ra đó là vị Thiên Sứ nào... Trong vô thức, 'Thượng Tướng Ánh Sao' Cattleya cho rằng Gehrman Sparrow thật sự biết câu trả lời.
Nghĩ đến việc kiểu gì quý cô 'Ẩn Sĩ' cũng sẽ biết được câu trả lời trong Hội Tarot nếu đặt câu hỏi, Klein không giấu giếm gì, đáp:
" "Kẻ Nuốt Đuôi" Ouroboros."
"Kẻ Nuốt Đuôi" Ouroboros? Vị Thiên Sứ Vận Mệnh kia? Vị Vua Thiên Sứ kia? Cattleya vô thức mím môi, ánh tím trong tròng mắt trở nên đậm hơn.
Lần gần nhất cô nghe thấy cái tên này vẫn là ở trên Hội Tarot, nhờ tiểu thư 'Chính Nghĩa' nói ra.
Đó là lần đầu tiên cô biết đến sự tồn tại của Vua Thiên Sứ. Cô thực sự không nghĩ rằng chỉ vài tháng sau đã tìm được manh mối ở thế giới hiện thực!
" "Kẻ Nuốt Đuôi" Ouroboros á?" Anderson lặp lại một cách mơ hồ.
Klein không nói gì thêm, cũng chẳng buồn giải thích.
Thấy 'Thượng Tướng Ánh Sao' cũng không mở miệng, Anderson đành phải cười hề hề, tiếp tục:
"Lúc ấy tôi còn tưởng mình bị ảo giác cơ, vì sau đó bức bích họa ấy lại trở nên bình thường.
Thế rồi đội chúng tôi chia làm hai phe. Phần lớn đều bị mô tả của tôi khiến họ sợ hãi và cho rằng tốt nhất không nên tiếp tục khám phá ngôi thần miếu đó nữa. Một phần ba còn lại, vì muốn có thêm kho báu, đã tiếp tục đi sâu vào bên trong. Chúng tôi đợi gần trọn một ngày trời – qua ba lần luân phiên ngày đêm – mà mãi vẫn chưa thấy họ trở về.
Bọn họ đều là những thợ săn kho báu có kinh nghiệm nên biết rõ có điều gì đó không ổn. Sau khi xác nhận sơ bộ, họ không dám chờ đợi hay nán lại lâu hơn mà rời khỏi thần miếu, lên tàu quay về theo đường cũ ngay lập tức. Chiến lợi phẩm cũng đã thu đủ, chẳng việc gì phải mạo hiểm thêm."
Từ từ, không ai trong các người định cứu bạn đồng hành sao? Cũng phải, một đội thợ săn kho báu được thành lập tạm thời cũng sẽ chỉ cố cứu mình với vài người bạn thân khi gặp nguy hiểm là cùng... Dựa trên kinh nghiệm của mình, chắc mấy người biến mất kia đã gặp chuyện chẳng lành rồi... Klein chế nhạo nhưng không hề chỉ trích Anderson.
Anderson thở dài, kể tiếp:
"Rời khỏi ngôi thần miếu kia rồi, chúng tôi nhận ra bản thân có điều gì đó không ổn. Một mặt, họ trở nên cực kỳ xui xẻo, làm gì cũng hỏng bét. Ngay cả khi chỉ ngồi yên uống bia không cồn, cũng có kẻ tè vào thùng bia vì tưởng đó là bồn cầu. À, không phải tôi đâu nhé, là một đồng đội khác.
Mặt khác, chúng tôi có thể kiểm soát được cơ thể khi ở trong mơ, không còn mơ màng nữa. Nhưng dù biết được điều gì đó thì cũng không có cách nào thực hiện, thành thử một số đồng đội của tôi – khoảng một phần ba nhân lực ban đầu – đã đi sâu hẳn vào thế giới mơ một đoạn. Haha, họ không bao giờ quay lại."
Vẫn im lặng lắng nghe từ nãy đến giờ, Cattleya chợt mở miệng:
"Còn cơ thể của bọn họ ở thế giới hiện thực thì sao?"
"Bị biến dị thành quái vật và giết chết phần lớn số đồng đội và thủy thủ còn lại." Anderson hít một hơi thật sâu, "Bọn tôi đã giết được đám quái vật ấy, song do thiếu thủy thủ và gặp phải vận rủi tột cùng, thành ra không kịp cập bờ hòn đảo trước khi cơn bão ập đến. Và thế là tàu của chúng tôi chìm, đống chiến lợi phẩm cũng mất sạch. Hầu hết các thành viên chết đuối, hoặc bị sét đánh, hoặc bị quái vật biển nuốt chửng. Tôi không chứng kiến toàn bộ sự việc.
Chỉ có tôi mạnh hơn họ một chút, cũng may mắn hơn một chút, bị sóng đánh dạt đi và bơi được vào đến bờ biển hòn đảo này. Rồi tôi mới bắt đầu thử làm thuyền độc mộc để thoát khỏi đây. Ha, anh cũng thấy rồi đấy, cái rìu cuối cùng của tôi đã nát, nó cũng phản ánh trong mơ luôn."
Câu cuối cùng Anderson nói với Klein.
Đúng là một nhóm thợ săn kho báu bị vận rủi đeo bám mà... Klein thầm vẽ mặt trăng đỏ cho đối phương.
Hắn tin mô tả của Anderson hẳn là sự thật. Kinh nghiệm của đối phương chẳng giống như bịa đặt từ hư không, song có giấu giếm điều gì hay không thì khó nói.
Có lẽ Anderson đã thực sự đi sâu vào trong ngôi thần miếu, đã gặp phải biến cố lớn rồi lại bước ra mà tin rằng mình vẫn bình thường. Có lẽ kẻ này đã thăm dò vô vàn địa điểm ở thế giới mơ và bị một tồn tại không xác định nào đó làm ô nhiễm một cách khó hiểu.
Kể lại trải nghiệm của mình xong, Anderson Hood cười với 'Thượng Tướng Ánh Sao' Cattleya và người đàn ông mà anh vẫn chưa biết tên:
"Tôi có vinh dự được trở thành hành khách của Tàu Tương Lai không?
Tôi sẽ trả tiền vé tàu."
Anderson trông như muốn nói mấy người cứ báo giá thỏa thích.
Cattleya lại nghiêng đầu nhìn Klein, như thể hỏi ý hắn có đồng ý không.
Tức là cô nghiêng về phía đồng ý sao? Cô không định kiểm tra gì à? Tôi là phải lên trên sương xám xem bói trước thì mới có thể đưa ra câu trả lời rõ ràng. Chứ dựa vào đâu mà cô lại tự tin đến vậy? Nhờ năng lực phi phàm của Danh sách 5 của đường 'Người Dòm Ngó Bí Ẩn' à? Klein đã phát hiện ra một chút thông tin từ ánh mắt của 'Ẩn Sĩ' Cattleya.
Ngay khi hắn đang do dự, Anderson vội vã thốt lên:
"Tuyến đường biển tiếp theo rất quen thuộc với tôi!
Tôi có thể giúp các người tránh được những mối nguy tiềm ẩn trên tuyến đường biển an toàn, còn biết những phế tích nào không nên khám phá. Tôi cũng có thể thông báo sớm để giúp các người kịp tránh khỏi tiếng hát của mỹ nhân ngư!"
"Tiếng hát của mỹ nhân ngư?" Ánh mắt Klein suýt sáng bừng, hắn phải cố gắng lắm mới duy trì được nhân cách Gehrman Sparrow.
"Chính nó. Một ngày đường nữa kể từ đây, ý tôi là một ngày tính theo thời gian bên ngoài ấy, đi vòng qua một phế tích rồi rẽ..." Nói đến đây, Anderson chợt bừng tỉnh. Anh chỉ cười tủm tỉm rồi im lặng.
Klein ngẫm nghĩ gì đó, móc một xu vàng ra và trầm giọng tụng niệm ngay trước mặt Anderson:
"Anderson Hood có vấn đề gì không."
...
Hắn liên tục lặp lại bảy lần và bói toán theo quy trình tiêu chuẩn, có điều thực tế lại chẳng mấy hy vọng vào đáp án.
Đây là một phép thử Anderson.
Nếu Anderson thực sự có vấn đề thì sẽ có biểu hiện chột dạ ngay lập tức. Dù sao đối phương cũng không hiểu rõ về tiêu chuẩn bói toán của Gehrman Sparrow, không thể chắc chắn sẽ quấy nhiễu thành công việc bói toán được.
Ting!
Xu vàng bắn lên rồi rơi xuống, Klein liếc mắt rồi nhét thẳng nó trở lại túi:
"Không có vấn đề."
Rồi sẽ lên trên sương xám xác nhận lại sau... Klein thầm bồi thêm.
Cattleya nhìn Anderson, gật đầu:
"Tôi chấp nhận yêu cầu của anh.
Nhưng sau khi chúng ta rời khỏi vùng biển này, anh nhất định phải chia cho tôi một nửa số chiến lợi phẩm anh có trên người. Còn nếu anh không có gì thì thôi."
Anderson im lặng vài giây rồi bật cười:
"Thành giao dịch!"
Tìm được hướng thoát thân, anh ta thoải mái thấy rõ, bèn cười:
"Với lại, tôi dứt khoát phải báo trước cho mấy người thế này. Dù vận xui của tôi chỉ giới hạn với riêng tôi thôi, nhưng các người cũng phải cẩn thận nhé, vì tôi có khả năng thu hút quái vật đến. Đương nhiên, tôi tin chắc với sự kết hợp của 'Thượng Tướng Ánh Sao', quý ngài đây và tôi, thì an toàn vẫn sẽ được đảm bảo thôi."
Anh vừa dứt lời, cả hòn đảo bỗng rung chuyển dữ dội. Một lớp bụi mù bay ra từ khu rừng nguyên thủy rậm rạp.
"Đừng bảo quái vật đến thật đấy nhé..." Anderson vô thức há hốc mồm.