Quỷ Bí Chi Chủ - Q3: Nhà Lữ Hành
Chương 178: Đằng sau mặt nạ
Quỷ Bí Chi Chủ - Q3: Nhà Lữ Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 178 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Từ miệng Klein phát ra những âm tiết méo mó, khó hiểu, chói tai. Những âm thanh đó khiến cơn cuồng phong dữ dội do sức hút mãnh liệt từ cánh cổng đồng đôi tạo ra lập tức dịu đi, khiến không gian vốn đã tối tăm nay càng trở nên u ám hơn.
Lúc này, Klein mới nhận ra năng lực phi phàm mà 'Thượng Tướng Địa Ngục' Ludwell vừa sử dụng có tên là "Lời nói của người chết". Nó xuyên thẳng qua lớp phòng thủ vật chất, nhắm thẳng vào linh thể.
Đây là sự thăng cấp của năng lực "Người Thông Linh", biến giao tiếp trực tiếp với linh hồn thành khả năng sai khiến, thậm chí là nô dịch!
Bất kỳ sinh vật sống nào cũng không thể hiểu được thứ ngôn ngữ đang vang vọng ở boong trước, khiến 'Thượng Tướng Địa Ngục' Ludwell bị buộc bất động tại chỗ. Bên ngoài bộ trang phục thuyền trưởng hải tặc của gã nhanh chóng xuất hiện một lớp trong suốt tách rời.
Dường như một sức mạnh huyền ảo nào đó đang níu giữ linh thể của gã!
Đúng lúc đó, chiếc nhẫn vuông màu đen trên bàn tay trái Ludwell lại lóe lên ánh sáng mờ nhạt.
Phần linh thể đang bị ép tách rời chợt quay trở lại nhập vào cơ thể, cả hai lại hòa làm một thể.
Xoẹt!
Ludwell đưa tay phải qua hông, rút ra thanh kiếm rapier mảnh.
Toàn bộ thân kiếm mang màu đen tuyền, phần mũi kiếm tập trung thành một điểm sáng bóng cũng dần chuyển sang màu tối.
'Thượng Tướng Địa Ngục' vừa di chuyển, tức thì một cơn cuồng phong bùng nổ xung quanh gã. Gã rút ngắn khoảng cách với Klein chỉ trong nháy mắt, rồi lập tức đâm thanh kiếm rapier tới với tốc độ nhanh như chớp!
Cánh cổng đồng phủ kín những họa tiết thần bí kia vẫn vững vàng tại vị trí cũ, không hề biến mất dù Ludwell đã rút tay trái về và không còn động tác triển khai nào nữa. Điều này khác hẳn thứ năng lực có vẻ cùng loại mà tiểu thư Sharron đã dùng vật phẩm thần kỳ thi triển, từng được Klein chứng kiến!
Phập!
Thanh kiếm rapier đen tuyền đâm xuyên qua Klein ở một góc độ mà hắn không cách nào tránh khỏi.
Bóng dáng Klein nhanh chóng khô quắt lại, biến thành một tờ giấy mỏng tang. Bề mặt nó lập tức khô héo và giòn tan, như thể đã bị phong hóa cả ngàn năm.
Chịu thêm lực nghiền ép của sức gió từ cánh cổng đồng đôi, người giấy hoàn toàn tan nát.
Klein xuất hiện từ khoảng không sâu thẳm, tay đã cầm sẵn một đống bùa chú thuộc lĩnh vực "Hải Thần".
"Bão táp!"
Thần chú bằng tiếng Hermes cổ, gấp gáp và khó đọc, vang lên. Từng miếng thiếc trắng mỏng đồng thời bị thiêu cháy, hiến tế cho "Hải Thần". Điều đó cũng đồng nghĩa với việc, chỉ cần muốn, Klein có thể tái sử dụng lại phần lớn vật liệu và dùng bao nhiêu lần cũng được, cho đến khi thứ kim loại ấy không còn chịu nổi linh tính.
Ào!
Các lưỡi đao gió xanh lam bắn phá khắp nơi, còn vùng nước biển xung quanh thì dâng trào những cơn sóng thần cao ngang thuyền. Klein không thử nghiệm, cũng chẳng phân biệt bùa chú nào với bùa chú nào cả. Ngoài các đòn tấn công nhắm vào Ludwell, trên người 'Thượng Tướng Địa Ngục' còn xuất hiện cả những hiệu quả siêu nhiên khác như hô hấp dưới nước, cơ động dưới nước, lơ lửng nhờ sức gió và kháng áp lực. Những hiệu ứng vô dụng lúc bấy giờ cứ chồng chất lên nhau.
Ludwell bất ngờ há miệng phát ra tiếng rít không thành tiếng. Các đợt sóng thần cùng vô vàn lưỡi đao gió sắp ập xuống gã bỗng tạm thời ngưng đọng lại giữa không trung.
Ngay sau đó, 'Thượng Tướng Địa Ngục' giơ tay trái lên. Chiếc nhẫn vuông đen trên ngón trỏ tỏa ra hào quang tà dị và ghê rợn lập tức bừng sáng rực rỡ.
Vù!
Cánh cổng đồng đôi, mang cảm giác khó tả, bỗng chốc hóa lớn, chiều cao và chiều rộng của nó tăng gấp đôi.
Tiếng ken két nặng nề vang vọng khắp nơi, khe hở giữa hai cánh cổng mở rộng. Sức hút vốn đã dữ dội thình lình tăng hẳn lên một cấp độ không tưởng.
Những lưỡi đao gió xanh lam, sóng thần đen kịt cùng Klein đang trôi nổi giữa không trung đều hướng thẳng về phía cánh cổng đôi, lao về phía những sợi dây leo cùng những cánh tay quái dị.
Klein đang định chuyển sang linh hồn "Tư Tế Ánh Sáng" để chiếu "Ánh sáng thần thánh" xuống cánh cổng một lần nữa hòng nghỉ lấy hơi, bỗng trông thấy một quả cầu lửa trắng xóa to cỡ nửa người bay từ nơi khác tới.
Được gia tốc thêm bởi lực hút khủng khiếp từ cổng đôi, quả cầu lửa bay vọt qua Klein cách đó không xa, đập thẳng vào khe hở.
Ầm!
Sóng lửa trắng lóa văng tứ tán, rơi xuống mọi nơi như mưa, song cũng chỉ khiến cánh cổng đôi hơi lung lay và tối đi một chút.
Nhân cơ hội, Klein búng tay.
Vài que diêm hắn cất riêng trong túi áo tức khắc bốc cháy. Một quầng lửa đỏ thẫm mau chóng bao phủ cơ thể hắn rồi tàn lụi.
Bên cạnh cánh cổng đồng bùng lên một đám lửa, Klein nhảy ra từ bên trong.
Hắn liếc mắt nhìn thấy Anderson Hood đang trôi nổi giữa không trung với tư thế khá vụng về, tay cầm một cây trường thương trắng xóa.
Cuối cùng vị 'Thợ Săn Mạnh Nhất' này cũng có mặt, chỉ là dường như không quen lắm với việc bay lượn.
'Thượng Tướng Địa Ngục' Ludwell vừa ngẩng đầu lên, chứng kiến cảnh tượng ấy, hai ngọn lửa tái nhợt trong hốc mắt đằng sau mặt nạ chợt bập bùng hai lần.
Hiển nhiên gã không thể ngờ rằng ngoài 'Thượng Tướng Ánh Sao' Cattleya ra, trên Tàu Tương Lai còn có thêm hai cường giả cấp độ tướng quân hải tặc khác, hơn nữa đều sở hữu vật phẩm thần kỳ hoặc Vật Phong Ấn khá tốt.
Ngay khoảnh khắc đó, Ludwell thình lình đưa tay lên, tháo mặt nạ bạc xuống.
Một luồng sáng trầm trọng và nhợt nhạt bỗng chốc bừng lên từ sau mặt nạ, khiến chiếc nhẫn vuông đen trên ngón trỏ trái Ludwell lập tức phát tán một sự tĩnh mịch vô tận.
Không khí tĩnh mịch ấy tràn vào trong cánh cổng đồng đôi, đẩy nó lên khỏi boong tàu, nâng nó lơ lửng giữa không trung.
Cánh cổng đôi phủ đầy họa tiết thần bí dung hợp với sự tịch mịch vô cực rồi phóng vọt lên cao hơn ba mươi mét.
Lấy mặt biển làm nền, nó đứng sừng sững tại đó hệt như lối vào một thế giới khác, một thế giới hoàn toàn không giống với hiện tại.
Két!
Hai bên cánh đột ngột mở rộng, bóng đen không thể diễn tả tuôn trào rồi bao trùm kín boong trước Tàu Tulip Đen.
Thấy thế, Klein không tập trung vào tấn công nữa mà vội móc ra một tấm bùa chú chính xác và gấp rút dùng lên mình.
Một cơn cuồng phong xoáy tròn, đẩy hắn ra khỏi Tàu Tulip Đen.
Dưới sức kéo của bóng đêm, con thuyền buồm khổng lồ tiến vào trong cánh cổng đồng đôi, cứ mười mét một, lái tới một thế giới khác.
Đứng ở boong trước, 'Thượng Tướng Địa Ngục' Ludwell ngước lên trời. Khuôn mặt gã bị bao phủ bởi luồng sáng nhợt nhạt, không thể thấy rõ hình thù.
Ánh mắt gã thoạt trừng mắt nhìn Klein rồi đảo qua Anderson Hood như thể phải khắc ghi hình ảnh hai vị thợ săn này vào tận trong xương tủy. Song gã không thử tấn công thêm lần nữa, có vẻ là bị hạn chế bởi bóng đêm xung quanh.
Anderson ngẩn người, dứt khoát ném cây trường thương trắng xóa trong tay đi.
Cây trường thương phóng thẳng tới Ludwell, nhưng vừa tiến vào khu vực được phong tỏa bởi bóng đêm và sự tĩnh mịch thì đã biến mất tăm không một tiếng động.
Ludwell muốn chạy trốn sao? Quả quyết thật... Klein thoạt giật mình, chợt nhớ tới chiếc còi đồng của Azik vẫn còn nằm trên Tàu Tulip Đen.
Thời điểm con thuyền buồm khổng lồ đã đi được một nửa vào trong cánh cổng đồng đôi và chuẩn bị tiến tới thế giới khác mà không cách nào ngăn trở được, Klein ném diêm và búng tay.
Hắn xuất hiện ngay bên trên đám sinh vật bất tử đang cắn xé giành giật nhau chiếc còi đồng của Azik, cách khoảng năm mươi mét. Món vật phẩm được buộc với một bó diêm cứ bị giằng qua giằng lại này bỗng bốc cháy, bùng nổ thành một quầng lửa đỏ rực.
Giữa đám lửa, bóng dáng Klein hiện ra, bắt lấy chiếc còi đồng của Azik!
Đây chính là bước chuẩn bị cho việc lấy lại chiếc còi đồng!
Hơn nữa, để tránh sai sót xảy ra như bó diêm bị đám sinh vật bất tử ném đi mất, hắn đã bôi lên chiếc còi đồng một lớp tinh dầu mặt trời dễ cháy!
Tách!
Bị vây trong vô số tử linh, Klein vốn dĩ không đủ thời gian bắt lấy chiếc còi đồng. Hắn lập tức búng tay lần nữa.
Bấy giờ, đã có vô vàn cánh tay trong suốt, thối rữa, nhợt nhạt hay hư ảo túm lấy người hắn!
Bó diêm mà Klein vừa ném lên không trung bốc cháy, tỏa ra một chùm lửa.
Bóng dáng hắn nhanh chóng hiện ra trong đốm lửa ấy, nhưng khuôn mặt đã tái mét, bờ môi trắng bệch.
Bị vô số u ảnh, oan hồn và sinh vật bất tử bám lấy, Klein cảm thấy sâu trong linh thể mình lạnh như băng. Khó mà kiểm soát toàn bộ cơ thể, hắn rơi tùm vào vùng nước biển nhuộm sắc vàng.
Khi Tàu Tulip Đen đã hoàn toàn băng qua cánh cổng đồng đôi, mặt biển giống hệt lối vào Địa Ngục trước đó cũng trở lại bình thường.
Klein chìm xuống vài mét, nuốt phải mấy ngụm nước đắng chát mới bừng tỉnh trở lại.
May mà mình đã chuẩn bị kỹ càng... Suy nghĩ vừa vụt thoáng qua, hắn bỗng cảm thấy có gì đó sai sai.
Nếu đeo Khuy Măng Sét Cá Người thì hắn có thể vô thức hô hấp dưới nước tận 10 phút, cớ sao lại bị sặc nước thế này!
Klein chợt quay đầu nhìn cổ tay, nhận ra chiếc khuy áo màu xanh đã rơi đi đâu không biết từ lúc nào.
Mất rồi... Mồi Lửa đã làm mất nó rồi... Nãy giờ mình vẫn luôn ở trên Tàu Tulip Đen... Klein vẫy đạp mấy cái mới nổi lên mặt nước, vừa kịp nhìn thấy con thuyền buồm khổng lồ tan vào trong bóng đen cùng cánh cổng khổng lồ đang chầm chậm đóng lại.
Theo bản năng, hắn bơi về phía trước thêm chút ít mới dừng hẳn, lựa ra một tấm bùa chú trong số còn lại rồi dùng hiệu ứng phi phàm "Hô hấp dưới nước" lên bản thân.
Nhìn thấy cảnh tượng ấy từ trên không trung, Anderson Hood tặc lưỡi:
"Tên này điên thật sự...
Đến nước này rồi mà vẫn còn muốn truy sát!"
Bấy giờ, ánh sao trên Tàu Tương Lai rơi loạn xạ và ngưng tụ thành một cây cầu dài, liên tục kéo dài tới.
'Thượng Tướng Ánh Sao' Cattleya đã giải quyết xong con quái vật xám đen với sức sống mãnh liệt kia!
Tiếc thật đấy, giá mà 'Thượng Tướng Địa Ngục' chần chừ một chút thôi, không căn giờ chạy chuẩn như vậy thì đã tốt rồi... Anderson Hood thở dài, vững vàng đặt chân xuống cây cầu sao.
Vừa hay Gehrman Sparrow bay xuống, Anderson đang định tới gọi đón và khen một tiếng, anh đã nhìn thấy gương mặt lạnh lẽo và u ám của hắn.
Anderson lập tức nhường đường theo bản năng. Anh cười đắng, để Gehrman Sparrow bước qua mình.
Sau khi trở về Tàu Tương Lai bằng cầu sao, Klein đã làm lắng các cảm xúc xuống. Hắn trông thấy Frank Lee đang tiến lại gần mình với ngón cái giơ lên:
"Anh quả là tên điên nhất mà tôi từng biết!
Thế mà anh lại dám một mình leo lên Tàu Tulip Đen, đấu tay đôi với 'Thượng Tướng Địa Ngục' mà vẫn toàn mạng trở về cơ!"
Xin lỗi nhé, bàn về độ điên thì ta còn lâu mới sánh bằng ngươi... Klein thầm đáp lại.
Lúc này, đám hải tặc với râu tóc xoăn hoặc dài cũng biểu đạt nỗi kinh ngạc và lời tán thưởng của mình.
Trong bầu không khí ấy, Klein nhắm nghiền mắt, cảm nhận ma dược "Người Không Mặt" đã tiêu hóa hoàn toàn.