Quỷ Bí Chi Chủ - Q3: Nhà Lữ Hành
Chương 201 - Hóa ra ngươi cũng ở đây
Quỷ Bí Chi Chủ - Q3: Nhà Lữ Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 201 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Những sợi dây linh thể đen bắt nguồn từ đủ loại vật sống xuất hiện trong tầm nhìn của Klein, nhưng hắn không vội vã dùng linh tính để thao túng ngay.
Sau khi phân biệt và xác nhận sợi dây linh thể nào thuộc về Molsona, hắn nhấp một ngụm bia lúa mạch rồi chăm chú theo dõi trận quyền anh trên võ đài, hệt như một khán giả thực thụ.
Hai võ sĩ mình trần, không đồ bảo hộ, đang liều mạng so găng. Họ liên tục va chạm, đấm vào người đối phương. Tình thế nhanh chóng trở nên quyết liệt.
Đám khách say xỉn, bị adrenaline kích thích, cuồng nhiệt gọi tên võ sĩ mình đặt cược và gào thét ầm ĩ:
"Giết nó!
Làm thịt thằng chó đ* ấy đi!"
Trên tầng hai, Molsona cũng quên cả điếu xì gà đang cầm mà nhìn không chớp mắt xuống võ đài bên dưới. Gã nắm chặt hai bàn tay thành quyền.
Trừ những kẻ quay lưng về phía Molsona để cảnh giác những đối tượng khả nghi hoặc quan sát các vị trí quan trọng như mái nhà hay khu vực phía dưới, những người còn lại đều dán mắt vào trận quyền anh sôi máu kịch liệt kia.
Klein lại nâng cốc uống thêm vài ngụm bia. Bầu không khí căng thẳng xung quanh khiến hắn gần như ngạt thở.
Lúc này, linh tính của hắn lặng lẽ lan tỏa và nắm lấy sợi dây linh thể đen mờ ảo tương ứng với Molsona.
Một giây, hai giây, ba giây... Molsona với chiếc mũi đỏ lựng, đang định vung vẩy nắm đấm như thể chính gã đang đứng trên võ đài, bỗng cảm thấy đầu óc tê dại.
Gã cảm thấy khung cảnh xung quanh trở nên quái dị, như thể mọi vật bị bao phủ bởi một lớp thủy tinh dày.
Molsona lập tức nhận ra suy nghĩ của mình bị trì trệ hẳn, còn mọi bộ phận trong não đột ngột rỉ sét.
Trước một mục tiêu chỉ là người bình thường sở hữu linh thể có độ cứng cỏi kém xa Người Phi Phàm, chưa đầy hai mươi giây, Klein đã bước đầu khống chế được đối phương.
Bảy giây!
Chỉ vỏn vẹn bảy giây!
Chết tiệt... Có gì đó không ổn... Chắc chắn là... Người Phi Phàm... sở hữu năng lực... khá đặc biệt... Do thường xuyên qua lại với đám hải tặc, Molsona không xa lạ gì với thế giới thần bí. Đó chính là lý do gã chi một đống tiền để thuê nhiều Người Phi Phàm bảo vệ mình. Vì liên tục dính dáng đến chuyện trăng hoa và rượu chè, cơ thể gã đã bị tàn phá từ lâu, tinh thần trở nên yếu ớt, trạng thái luôn kém cỏi, thành thử rất có khả năng sẽ mất kiểm soát khi uống ma dược. Nếu không, gã cũng muốn tự mình đạt được sức mạnh siêu nhiên đó.
Giờ đây, vì suy nghĩ bị trì trệ, cộng thêm sự thiếu kinh nghiệm, Molsona phải mất hơn mười giây mới nhận ra mình đang bị tấn công. Gã lập tức vươn tay ra, định mở miệng kêu cứu.
Tuy nhiên, động tác của gã dần chậm lại còn giọng nói thì yếu ớt hẳn. Xung quanh gã là vô số vệ sĩ đang say sưa tập trung vào trận quyền anh căng thẳng và kịch tính. Tiếng hò hét của khán giả càng lúc càng lớn, còn đám người đứng canh vòng ngoài thì đều chú ý đến các địa điểm dễ bị đột kích nhằm bảo vệ chủ nhân. Giữa tất cả những thứ kể trên, sự khác thường rõ rệt của tên trùm này đã bị bỏ qua.
Đến khi cao trào trận chiến tạm ngừng, phần lớn vệ sĩ và cấp dưới của Molsona mới quay lại nhìn chủ nhân của chúng, trông thấy đôi mắt gã hơi vô hồn với hai bàn tay đặt ở vị trí khá mất tự nhiên, tựa như gã vẫn đang chìm đắm vào trận quyền anh, nôn nóng chờ đợi kết quả cuối cùng.
Khóe mắt tên trùm băng đảng rịn chút nước, gã cố gắng duỗi năm ngón tay để thả điếu xì gà xuống đất hòng thu hút sự chú ý.
Song, gã tuyệt vọng nhận ra ý nghĩ của bản thân ngày càng trì trệ, càng lúc càng cứng nhắc. Chỉ một cử động đơn giản nhất cũng tốn hơn một phút mới hoàn thành, thậm chí ngón tay gã còn đang chống lại ý chí của gã!
Bộp!
Điếu xì gà đang cháy cuối cùng cũng rơi xuống sàn. Giọt nước mắt từ mặt Molsona trượt xuống cổ.
Vài tên vệ sĩ phát hiện ra, vừa định hỏi có phải sếp mình quá phấn khích vì trận đánh kia không thì bắt gặp Molsona đã gập người xuống. Gã xoa mặt, nhặt điếu xì gà lên.
"Trận này hay tuyệt! Thưởng thêm tiền cho kẻ thắng cuộc!" Molsona búng xì gà, kéo cổ áo lên, đắc ý nở một nụ cười rộng.
Vì Klein không hiểu rõ tình hình, hắn đành phải để Molsona đưa ra bình luận mơ hồ.
Phải, Molsona của Tân Đảng tại Loen đã hoàn toàn biến thành con rối của hắn!
Tên trùm này chỉ là người bình thường, thậm chí linh thể của gã còn yếu hơn hẳn so với những người khỏe mạnh bình thường. Klein chỉ cần đúng hai phút mười lăm giây!
Nếu thời gian cần thiết lâu hơn, hắn sẽ dùng ảo thuật để tạo ra hỗn loạn nhằm thu hút sự chú ý, khiến đám vệ sĩ phải tập trung bảo vệ Molsona và không kịp phát hiện ra điểm bất thường của gã.
"Giết nó!"
"Xử nó!"
...
Đến khi trận đối kháng trên võ đài dần đi đến hồi kết, tiếng khán giả hò hét khản cổ bỗng trở nên đồng nhất, Molsona cũng ra hiệu cho mấy tên vệ sĩ tiếp tục theo dõi cuộc đọ sức.
Khoảnh khắc một võ sĩ quyền anh đổ gục xuống sàn bất tỉnh, Molsona cũng hít một hơi xì gà, rồi lên tiếng:
"Về phòng.
Ta muốn nghỉ ngơi một lát."
"Vâng, thưa ông chủ." Đám vệ sĩ và cấp dưới lập tức đứng vây quanh rồi hộ tống gã xuống hành lang tầng hai, giúp gã mở cửa phòng nghỉ.
Sau khi chỉ đạo chúng đừng làm phiền mình mà hãy đi canh gác các khu vực trọng yếu khác, Molsona chầm chậm bước đến mở két sắt. Gã tìm thấy một xấp tài liệu liên quan đến đủ loại ma túy mới, chọn ra mấy thứ quan trọng nhất.
Ngay sau đó, gã xếp chồng tài liệu đó cùng một mẩu địa chỉ cắt từ báo và tổng cộng 758 bảng tiền mặt vào một chiếc cặp táp.
Két, gã mở cửa, gọi một tên cấp dưới đến:
"Ném chiếc cặp này xuống chiếc đèn đường thứ ba ở chỗ rẽ vào hẻm."
"Vâng, thưa ông chủ." Tên cấp dưới không hỏi nguyên nhân.
Đây là luật!
Sau khi đóng cửa lại một lần nữa, Molsona tìm ba cây nến và mấy vật phẩm linh tính, dùng bút vẽ cẩn thận biểu tượng tương ứng với "Kẻ Khờ" — con mắt không tròng tượng trưng cho bí ẩn và sợi dây vặn vẹo tượng trưng cho sự thay đổi.
Thế rồi, tên trùm băng đảng đã trở thành con rối này nhen lửa, dùng nước hoa thay cho tinh dầu và tinh chất, nghiêm trang cử hành một nghi thức ban thưởng.
Gã trầm giọng đọc tụng tôn danh của "Kẻ Khờ", dùng thứ tiếng Hermes cổ mình vốn không biết để đọc thần chú tương ứng. Sau đó, gã cầm các vật phẩm linh tính lên, để chúng hòa vào trong gió, cộng với sự biến đổi của ánh nến tạo thành một cánh cửa trong suốt. Nếu không thể tìm thấy bất cứ vật phẩm linh tính nào, Klein định sẽ dùng máu của Molsona. Vốn dĩ máu tươi của nhân loại đã là một vật liệu linh tính rồi!
Trong nhà vệ sinh dưới lầu một, Klein nhân cơ hội đi bốn bước ngược chiều kim đồng hồ, tiến vào không gian phía trên sương xám.
Hắn không sử dụng Lá bài "Hắc Hoàng Đế" mà trực tiếp khuấy động sức mạnh từ mảnh không gian thần bí, thấm nhuần nó vào người giấy rồi ném qua cánh cửa ban thưởng.
Người giấy tức khắc hóa thành một Thiên Sứ mười hai cánh bay qua cánh cổng kỳ ảo và thần bí, xuyên qua màn đêm đen kịt sâu thẳm hư không, bay đến chỗ Molsona.
Việc này là để quấy nhiễu bất cứ sự điều tra về sau thông qua bói toán, tiên tri hay các năng lực phi phàm khác!
Chỉ một tích tắc sau, Klein cầm Đói Khát Ngọ Nguậy lên, ném vào trong cánh cửa nghi thức!
Nhờ nghi thức ban thưởng, Đói Khát Ngọ Nguậy xuất hiện giữa thế giới hiện thực, hiện diện ngay trước Molsona. Chưa được ăn gì suốt một khoảng thời gian dài, nó lập tức động đậy.
Lúc này, Klein đã quay về phòng vệ sinh ở thế giới hiện thực, thao túng Molsona đã cứng đờ từ khoảng cách mấy chục mét, để gã ngậm miệng lại và nhặt chiếc găng tay trên tế đàn lên.
Giữa lòng bàn tay chiếc găng tách ra một khe hở, để lộ một hàm răng trắng hếu ghê rợn!
Các giác quan của con rối mà Klein điều khiển nhanh chóng biến mất, hắn lập tức quyết định hủy bỏ sự khống chế.
Phản ứng cắn nuốt ngược nhẹ nhàng khiến tâm trí hắn quay cuồng song chỉ giây lát đã khôi phục.
Rồi, như thể chưa từng có gì xảy ra, hắn rời nhà vệ sinh và trở lại quầy bar, tiếp tục uống nốt cốc bia lúa mạch còn dang dở.
Cùng lúc ấy, hắn tìm ra một con chuột chạy trên tầng hai nhờ "Sợi dây linh thể" và biến nó thành con rối của mình chỉ trong hai phút.
Con chuột bắt đầu tìm kiếm đường hầm và các lối đi một cách gượng gạo và thiếu thành thạo. Phải tốn khá nhiều thời gian nó mới vào được phòng nghỉ của Molsona thông qua một cái lỗ nhỏ trên kệ sách của gã.
Bấy giờ, chiếc găng mỏng dính trông như được làm từ da người đã lẳng lặng nằm dưới đất, chẳng để lại dù chỉ một dấu vết nào của Molsona, kể cả quần áo gã.
Con chuột trèo lên bàn sách, ngậm lấy tờ giấy vẽ ký hiệu tượng trưng cho "Kẻ Khờ", mang nó đến gần ngọn nến đang cháy.
Mẩu giấy nhanh chóng bắt lửa, bị đốt thành tro tàn.
Sau khi dập tắt ba ngọn nến rồi trả chúng về chỗ cũ, con chuột đến gần và ngậm lấy Đói Khát Ngọ Nguậy.
Rồi, nó rời khỏi phòng nghỉ của Molsona bằng lối cũ.
Nó vừa chạy vừa ẩn nấp suốt quãng ban công ngoài trời ở tầng hai để lặng lẽ trèo xuống.
Tầng một, chỗ quầy bar.
Klein uống nốt hớp bia cuối cùng, đặt cốc xuống, thong thả đứng dậy.
Hắn ấn chặt mũ phớt lụa, đút hai tay vào trong bộ lễ phục cài hai hàng cúc đen, từ tốn bước qua đám người say xỉn cùng mấy tên cá cược, trở ra phố.
Dưới ánh sáng nhập nhoạng của đèn đường, hắn bước vào con hẻm với tốc độ bình thường. Rút một người giấy ra và giũ tay đốt cháy nó xong, hắn cúi xuống nhặt chiếc cặp tài liệu bị bỏ dưới chân chiếc đèn khí gas thứ ba.
Lúc này, từ trong bóng tối, một con chuột chạy ra với chiếc găng tay da người ngậm trong miệng.
Klein khom người xuống cầm Đói Khát Ngọ Nguậy với vẻ mặt lạnh tanh.
Xong việc, con chuột tự chạy mất. Nó trèo lên một cái thùng rác và nằm yên tại đó cho đến khi trút hơi thở cuối cùng.
Màn đêm dần buông xuống, ánh sáng từ đèn khí gas trên con phố chiếu rọi bóng hình Klein. Hắn đứng đó duỗi các ngón tay, thong dong đeo Đói Khát Ngọ Nguậy vào bàn tay trái.
Thử cử động các khớp ngón tay để thích ứng trở lại với chiếc găng xong, hắn cầm cặp táp, băng qua quán bar Cây Sồi vẫn náo nhiệt và sống động như trước, rồi biến mất giữa giao lộ khu phố.
...
Sau khi lấy tem và mẩu giấy in địa chỉ ra dán lên chiếc cặp táp chỉ còn chứa các tài liệu quan trọng, Klein đặt nó vào hòm thư ở góc phố. Cuối cùng, hắn biến trở về hình dạng Gehrman Sparrow, ngồi xe ngựa thuê đi thẳng đến một quán bar khác gần bến cảng.
Đây cũng là một trong các quán bar quen thuộc của hải tặc mà Anderson đã cung cấp thông tin!
Ngay khi bước chân vào cửa, Klein đã liếc mắt bao quát toàn cảnh bên trong.
Đột nhiên, hắn trông thấy một bóng hình quen thuộc.
Dáng người trung bình, bờ môi thâm tím, đôi mắt nâu ẩn chứa ác ý mãnh liệt khiến người khác phải e sợ. Gã chính là phó nhì của 'Bất Tử Vương' Agalito với số tiền truy nã 9500 bảng, 'Kẻ Đồ Sát' Kircheis!
Hiển nhiên sau khi trốn thoát khỏi vùng biển nguy hiểm nọ, Tàu Báo Tử đã cập bến gần Đảo Toscarter nhất để bổ sung đồ tiếp tế!
Hóa ra ngươi cũng ở đây à... Klein nhếch khóe miệng, nhận ra đây là cơ hội không thể tốt hơn để đi săn một "Ác Ma"!
Trong đầu hắn vừa nảy ra ý nghĩ đó, Kircheis đã nhận ra ngay. Gã nghiêng đầu nhìn về phía lối vào quán bar.
Không hề do dự, Klein lập tức cầm cốc bia ở bàn bên ném về phía gã.
Chỉ tích tắc sau, hắn rút súng lục ra, lạnh lùng ngắm bắn.
Pằng!