208. Chương 208: Tiểu thư đưa tin

Quỷ Bí Chi Chủ - Q3: Nhà Lữ Hành

Chương 208: Tiểu thư đưa tin

Quỷ Bí Chi Chủ - Q3: Nhà Lữ Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 208 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dưới ánh mặt trời sáng chói, Tàu Mộng Tưởng Hoàng Kim tỏa ra lớp hào quang vàng óng hệt như một kho báu di động.
Trong phòng thuyền trưởng, Danitz cứ đi đi lại lại. Gã cố nhớ lại mọi sự kiện đã diễn ra vài ngày gần đây để có thể tìm ra manh mối.
Ba ngày trước, thuyền trưởng của gã, 'Trung Tướng Núi Băng' Edwina đã tuyên bố muốn nghiên cứu một hạng mục nào đó, có khi phải mất đến mười, hai mươi tiếng đồng hồ mới xong. Do đó, toàn bộ các tiết học tương ứng đều bị hủy bỏ. Vì chuyện này thường xuyên diễn ra nên đám thủy thủ, kể cả Danitz, không hề ngạc nhiên.
Không phải lên lớp, họ mừng như trẩy hội, thậm chí còn tổ chức uống rượu, ca hát và mở tiệc đốt lửa trại trên tàu, chỉ thiếu nước đốt luôn cả Tàu Mộng Tưởng Hoàng Kim. Họ đã có một khoảng thời gian rất vui vẻ.
Nhưng sau một khoảng thời gian, tất cả thủy thủ – bao gồm cả Danitz vốn không nhạy bén bằng những người khác – cũng nhận ra có gì đó không ổn. Vị thuyền trưởng luôn kết thúc quá trình nghiên cứu trong chưa đầy hai mươi bốn giờ của họ đã không xuất hiện vào hôm sau. Hơn nữa cô cũng không dặn dò ai mang thức ăn hay bia nhẹ – loại đồ uống thay nước ngọt – đến cho mình!
Sau khi kiên nhẫn chờ đợi nửa ngày nữa mà vẫn không thấy 'Trung Tướng Núi Băng' Edwina xuất hiện, đám thủy thủ bắt đầu dám gõ cửa phòng cô. Và rồi họ kinh hoàng nhận ra không có ai đáp lại.
Dưới sự chỉ huy của lái chính Bru Walls, đám hải tặc liền mở toang phòng thuyền trưởng ra, và thấy rõ ràng bên trong không có một bóng người!
Họ kéo nhau vào phòng sưu tập và những nơi khác, nhưng tìm mãi cũng không thấy 'Trung Tướng Núi Băng' Edwina.
Dựa trên kinh nghiệm trong quá khứ, họ sơ bộ nghi ngờ rằng thuyền trưởng chợt nghĩ ra điều gì đó nên đột ngột rời khỏi Tàu Mộng Tưởng Hoàng Kim bằng một vật phẩm thần kỳ nào đó, hoặc dùng bí thuật mô phỏng năng lực phi phàm của người khác, vội đến mức không để lại ghi chú gì.
Sau đó, Danitz cùng những người khác cố thử nghiệm nhiều loại phương pháp liên lạc như "Nghi thức hàng linh" nhưng đều không nhận được hồi đáp. Họ đành phải quay lại điều tra phòng thuyền trưởng và các nơi khác, vừa tìm manh mối, vừa thuyết phục bản thân hãy kiên nhẫn chờ đợi.
Tới ngày thứ ba, thấy vẫn chưa có dấu hiệu xuất hiện hay hồi đáp của 'Trung Tướng Núi Băng' Edwina, các thuyền viên bắt đầu hoảng loạn.
"Cứt chó, ngươi đã có kết quả bói toán chưa? Rõ ràng ngươi tự nhận là chuyên gia về lĩnh vực này mà!" Danitz giận dữ hỏi 'Nơ Hoa' Jodeson.
Jodeson với mái tóc đen pha vàng khẽ xoa thái dương và đáp bằng giọng điệu êm ái:
"Tất cả đều thất bại, những phương pháp bói toán ta dùng đều không cho ra kết quả gì.
Nhưng ít nhất thì hiện giờ vẫn xác nhận được thuyền trưởng còn sống, chẳng qua là không biết cô ấy đang ở đâu thôi."
Lái chính Bru Walls với mái tóc xoăn muối tiêu khẽ đẩy chiếc kính độc nhãn, đưa ra ý kiến:
"Chúng ta phải tìm sự trợ giúp thôi. Phòng sưu tập của thuyền trưởng không mất món đồ nào, cô ấy thậm chí còn không mang bất kỳ vật phẩm thần kỳ cần thiết nào khi rời đi. Chứng tỏ là tình huống xảy ra khi đó chắc chắn rất đột ngột."
"Tìm trợ giúp từ ai giờ?" Một thủy thủ trưởng khác với vòng eo to lớn, 'Thùng Phuy' Daniels lo lắng hỏi.
Bru Walls giơ con dao khắc bạc lên ngang mũi, ngửi vài cái rồi nói:
"Quay về bờ biển tây."
Ý của ông ta là tìm Giáo hội Thần Tri Thức Và Trí Tuệ đứng sau 'Trung Tướng Núi Băng' Edwina.
"Không được. Từ sân chơi của bọn hải tặc đến bờ biển tây phải băng qua Biển Sonia, Biển Bắc và Biển Cuồng Bạo. Sau đó còn phải đi qua Biển Sương Mù trong một thời gian rất dài. Thuyền trưởng không thể chờ lâu như vậy được đâu! Bất cứ chuyện gì cũng có thể xảy ra với cô ấy bất cứ lúc nào!" 'Nơ Hoa' Jodeson phản đối, "Chúng ta phải lập tức tìm ai đó có thể liên lạc ngay lập tức và hỗ trợ trong thời gian ngắn nhất."
Danitz đang định chửi "Cứt chó" một lần nữa, bỗng chợt lóe lên một ý.
Người duy nhất gã có thể liên lạc ngay lập tức chính là Gehrman Sparrow. Mà nhà thám hiểm điên cuồng này chưa bao giờ che giấu việc hắn giỏi bói toán cũng như sở hữu xuất thân thần bí!
Chắc chắn tên điên đó có thể tìm được thuyền trưởng nhỉ, hắn lúc nào chẳng làm được những việc bất khả thi... Danitz kéo cổ áo, cảm thấy nỗi lo trong lòng vơi đi phần nào.
Gã ưỡn thẳng ngực, quét mắt nhìn quanh một lượt rồi hắng giọng:
"Ta có một ứng cử viên, ta có thể liên lạc ngay với hắn. Vả lại hắn còn rất giỏi bói toán..."
Gã còn chưa dứt lời, những người như 'Nhà Ẩm Thực' Bru Walls, 'Nơ Hoa' Jodeson, 'Thùng Phuy', 'Da Sắt' đều đồng loạt quay lại nhìn chằm chằm vào gã, đồng thanh quát lên:
"Thế ngươi còn đứng đấy làm gì?!"
"..." Danitz lặng lẽ rời phòng thuyền trưởng, quay về phòng mình.
Gã lấy giấy ra và cầm bút máy lên. Nhờ vào lời dạy của thuyền trưởng, gã mở đầu bằng lời hỏi thăm, sau đó viết đôi ba câu xã giao.
Bỗng nhiên gã dừng tay, cảm thấy mấy lời sáo rỗng và quanh co này không hề phù hợp với mục đích xin giúp đỡ chút nào.
"Cứt chó!" Danitz lại chửi một tiếng rồi xé nát tờ giấy.
Ngay sau đó, gã viết lên trang mới:
[Cứu!
Thuyền trưởng mất tích rồi!]
"Ừm... Dù Gehrman Sparrow là một tên điên và không thể dùng lẽ thường mà suy đoán hắn, nhưng với nội dung như này thì ngay cả hắn cũng sẽ chẳng hiểu gì mất thôi... Cứt chó!" Danitz lại tự chửi mình, xé nát tờ giấy thứ hai.
Gã bình tĩnh lại, suy nghĩ vài giây rồi mới bắt đầu viết lần thứ ba.
Lần này, Danitz viết những chuyện đã xảy ra sau khi thuyền trưởng biến mất một cách đơn giản và ghi rõ vị trí hiện tại của Tàu Mộng Tưởng Hoàng Kim. Sau đó gã khéo léo hỏi rằng ngài Gehrman Sparrow có thể cung cấp sự trợ giúp nhất định cho đối tác của mình hay không.
"Hình như bói toán cần một vật phẩm đặc biệt..." Vừa gấp thư lại, Danitz chợt nhớ ra mình quên mất một thứ quan trọng. Gã vội quay lại phòng thuyền trưởng lấy một chiếc khuyên tai ngọc trai mà 'Trung Tướng Núi Băng' Edwina thường đeo.
Sau khi hoàn tất, Danitz lấy ra cuốn sổ ghi chép đầy đủ các tri thức thần bí học, lật đến trang cần thiết. Dựa vào kinh nghiệm, gã tiến hành một nghi thức triệu hồi người đưa tin.
Sau khi đặt một xu vàng lên tế đàn, gã lùi lại hai bước, tụng niệm bằng tiếng Hermes cổ:
"Tôi!
Tôi nhân danh tôi triệu hồi:
Linh hồn quanh quẩn trong hư ảo, sinh vật thân thiện bằng lòng chịu sai khiến, người đưa tin thuộc về riêng Gehrman Sparrow."
Khi tiếng gió lốc xoay tròn hú lên vun vút, ngọn lửa trên cây nến đặt ở tế đàn cũng phồng to và nhuốm màu nhợt nhạt.
Reinette Tinekerr từ từ bước ra. Cô vẫn mặc bộ váy đen phức tạp và u ám, cầm bốn cái đầu xinh đẹp y hệt nhau.
Danitz cứ tưởng người đưa tin sẽ ngậm lấy đồng xu vàng và phong bì chứa thư cùng khuyên tai ngay như mọi khi. Nhưng gã ngạc nhiên nhận ra cả bốn cái đầu trong tay Reinette Tinekerr đều tự động xoay tròn quan sát một lượt, cuối cùng nhìn về phía phòng thuyền trưởng của gã.
Vài giây sau, hai cái đầu trong tay Reinette Tinekerr mới cắn lấy đồng xu vàng và phong thư.
Sau khi người đưa tin biến mất, Danitz mới dám thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi trên trán, cảm giác như vừa rồi mình phải chịu một áp lực vô hình.
...
Đảo Oravi, bên trong căn phòng của một nhà trọ khác.
Thấy Anderson thắng được khá nhiều tiền, Klein đang định bảo anh đi mua hai tấm vé tàu đến Thành Khảng Khái – Bayam thì hắn chợt có linh cảm.
Hắn nhanh chóng kích hoạt linh thị, và thấy người đưa tin không đầu Reinette Tinekerr đã lơ lửng xuất hiện ngay bên cạnh mình tự lúc nào không hay. Trong tay cô vẫn là bốn cái đầu xinh đẹp.
Đối với người đưa tin xương trắng, chỉ cần nó vừa hiện hình là hắn đã nhận ra ngay. Còn cô ta thì khác, hoàn toàn tiến vào thế giới hiện thực rồi, hắn mới có linh cảm... Klein trầm tư, nhận lấy lá thư do một cái đầu cắn đưa.
Cùng lúc, hắn nhận thấy linh giác của Anderson không hề yếu hơn hắn là bao vì anh cũng có phản ứng.
"Đây là... người đưa tin à?" Anderson lưỡng lự hỏi, như thể anh đã từng nghe nói về nhưng chưa bao giờ gặp mặt trực tiếp.
Klein gật đầu, mặt không đổi sắc, tiện tay mở thư ra.
Hở, khuyên tai làm từ ngọc trai à? Klein ngạc nhiên mở thư.
Bên cạnh hắn, Anderson rón rén lại gần Reinette Tinekerr, vừa tò mò vừa chậc lưỡi:
"Quả là một kiểu thẩm mỹ đẫm máu không thể diễn tả bằng ngôn từ..."
Anh vừa dứt lời, hai tay bỗng giơ lên tóm chặt lấy cổ họng mình. Sức bóp mạnh đến nỗi lưỡi Anderson thè dài ra, miệng bắt đầu sùi bọt mép. Ngược lại, Reinette Tinekerr với phần cổ trở lên trống rỗng vẫn hiện nguyên hình tại đó, không hề phản ứng gì.
Klein quay đầu lại nghiêm túc quan sát tình hình. Rồi hắn nhìn người đưa tin của mình, thầm nhủ:
Giống năng lực của tiểu thư Sharron quá... Tiểu thư người đưa tin thuộc con đường 'Tù Nhân' à? Không, không có gì chắc chắn cả. Cô ta là sinh vật Linh giới mà, giỏi mấy chuyện như vậy cũng là lẽ thường tình...
Nhận ra Anderson sắp tắt thở, Klein mới chậm rãi cất tiếng:
"Được rồi, hắn còn phải dẫn đường cho tôi nữa."
Một cái đầu của Reinette Tinekerr quay sang nhìn Anderson bằng đôi mắt đỏ tươi như máu.
Kế đó, mỗi cái đầu mở miệng ra lần lượt đáp:
"Biến thành..." "Xác sống..." "Rồi..." "Vẫn..." "Có thể..." "Dẫn đường..."
Lúc cô nói, cuối cùng bàn tay của Anderson cũng buông thõng khỏi cổ họng – nơi để lại những vết ngón tay hằn sâu và rõ ràng.
Hộc... Hộc... Vị 'Thợ Săn Mạnh Nhất' há mồm thở dốc, khom lưng nôn khan.
Klein lướt nhanh qua lá thư và biết chủ nhân của nó là Danitz. Vị "hải tặc vĩ đại nổi tiếng" này nói rằng 'Trung Tướng Núi Băng' đã mất tích một cách bí ẩn nên cần sự hỗ trợ khẩn cấp.
Rời mắt khỏi lá thư, Klein sửng sốt khi trông thấy Reinette Tinekerr vẫn đứng nguyên tại chỗ cũ.
Thế này thì thật không đúng với thần bí học chút nào... Chẳng phải người đưa tin sẽ biến mất ngay sau khi đưa thư và chỉ xuất hiện khi được triệu hồi thôi sao? Klein cân nhắc, tò mò hỏi:
"Cô còn việc gì nữa à?"
"Chờ..." "Anh..." "Hồi..." "âm..." Bốn cái đầu của Reinette lần lượt trả lời.
"Sao cô biết tôi sẽ hồi âm ngay?" Klein liếc nhìn Anderson và thấy anh vẫn chưa hồi phục, mới chắc chắn 'Thợ Săn Mạnh Nhất' còn chẳng có sức mà để ý lời nói này không phù hợp với hình tượng nhân cách của Gehrman Sparrow.
Từng cái đầu trong tay Reinette lại mở miệng:
"Cách..." "Cô ta..." "Biến mất..." "Rất..." "Kỳ lạ..."
"Sao cô biết?" Trong nháy mắt, Klein cứ tưởng tiểu thư người đưa tin đã lén đọc thư Danitz viết.
Những cái đầu với mái tóc vàng nhạt bồng bềnh nói ra từng từ theo thứ tự để hợp thành một câu hoàn chỉnh:
"Tôi..." "Điều tra..." "Tình hình..." "Trên thuyền..."
Người đưa tin của mình còn kiêm cả thám tử bán thời gian sao? Tiểu thư Reinette Tinekerr à, sau này cô có kiêm luôn nghề bảo kê không? Liệu có phải trả thêm khoản phí ngoài không đây... Vừa thầm cười nhạo, Klein đáp:
"Không phải vội, lát nữa tôi mới hồi âm."
Hắn định tiến lên không gian phía trên sương xám, dùng khuyên tai của 'Trung Tướng Núi Băng' Edwina để xem bói trước.
Reinette Tinekerr không nói nhiều lời, lẳng lặng biến mất.
"E hèm..." Cuối cùng Anderson cũng tỉnh táo trở lại. Anh đứng thẳng dậy, nhìn Gehrman Sparrow bằng ánh mắt đầy khó tin, "Người đưa tin của anh... người đưa tin của anh ở cấp độ Bán Thần hả?"