63. Chương 63: Kalvetua nổi điên

Quỷ Bí Chi Chủ - Q3: Nhà Lữ Hành

Chương 63: Kalvetua nổi điên

Quỷ Bí Chi Chủ - Q3: Nhà Lữ Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 63 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Danitz nghẹn họng không nói nên lời, ấm ức đứng sang một bên nhìn Gehrman Sparrow đốt nến và bột phấn, nhỏ nước cất.
Ngửi thấy mùi hương tràn ngập trong không khí, gã không khỏi nâng giọng the thé:
"Vật liệu đang dùng... sai rồi kìa?"
Gã nhớ rõ rằng, trong lúc tế lễ "Hải Thần", Quân Phản Kháng không hề dùng mấy thứ như tinh dầu Trăng Tròn, hoa Say Ngủ và quất Tay Vàng.
Đây đâu phải ngươi đang cầu nguyện Nữ Thần Đêm Tối đâu chứ!
Klein nghiêng đầu nhìn gã một cái, lại dời mắt về phía tế đàn:
"Chẳng có vấn đề gì."
Với tư cách một người chuyên nghiệp thường xuyên tiến hành và tiếp nhận hiến tế, hắn biết rất rõ rằng đốt nước cất, tinh dầu và bột thảo dược có hai tác dụng chính. Một là giúp người chủ trì nghi thức điều chỉnh linh tính, đạt trạng thái tốt nhất, hai là để lấy lòng đối tượng được hiến tế, tăng khả năng được đáp lại. Ở phương diện này, mỗi vị thần linh đều có những vật phẩm ưa thích và thiên vị riêng.
Mà lần hiến tế này chủ yếu dựa vào trạng thái tinh thần bất thường của Kalvetua. Hai điều không thể thiếu chính là nó đã hoàn toàn điên loạn và cực kỳ khát khao mùi sương xám, còn những thứ khác thì không quan trọng.
Chỉ cần thỏa mãn đủ hai điều kiện ấy, có lấy lòng hay không cũng chẳng ảnh hưởng đến nghi thức. Nó vừa không nâng cao xác suất thành công, cũng chẳng giảm tỉ lệ thất bại, chỉ cần làm qua loa là được.
Nếu Kalvetua còn lý trí, dù ta có tuân thủ đúng nghi thức yêu cầu, ngươi nghĩ nó sẽ đáp lại ta sao? Klein thầm giễu cợt một câu, lùi về sau một bước, chuẩn bị bắt đầu khâu quan trọng nhất.
Nghĩ một lát, hắn không quay đầu lại, nói thẳng:
"Cách xa chút."
Ta á? Danitz không những chẳng giận mà còn mừng rỡ, vội vàng gật đầu:
"Được, làm ngay!"
Gã chạy bình bịch về phía cửa nhà kho, định bụng sẽ bỏ chạy ngay khi có chuyện không ổn.
Klein khép hờ mắt, tưởng tượng vô số quả cầu ánh sáng chồng chất lên nhau, nhanh chóng nhập định.
Bằng tiếng Tinh Linh, hắn trầm giọng tụng niệm:
"Bề tôi của biển rộng và Linh giới, người bảo hộ Quần đảo Rorsted, kẻ chi phối sinh vật dưới đáy biển, người khống chế sóng thần và gió bão, Kalvetua vĩ đại.
Tôi tớ trung thực của ngài khẩn cầu ngài chú ý;
Khẩn cầu ngài nhận lấy vật kính dâng;
Khẩn cầu ngài mở ra cánh cửa quốc gia."
Khi hắn đọc từng câu từ tối nghĩa và khó hiểu kia ra, tiếng gió bỗng vang lên trong bức tường linh tính, dần mạnh hơn như thể muốn lật tung tất cả.
Vạt áo Klein bay phần phật, hắn lấy ra một chai kim loại nhỏ khác đã chuẩn bị từ trước, đổ khoảng 5ml máu còn lại của Thợ Săn Nghìn Mặt ra không trung.
Đây là một vật liệu giàu linh tính!
Cơn lốc hút lấy từng giọt máu, gào thét và chui vào trong ngọn nến tượng trưng cho "Hải Thần" Kalvetua.
Không một tiếng động, ánh nến bùng nở, hình thành một cánh cửa hư ảo, bề mặt phủ đầy ký hiệu tượng trưng và tiêu thức ma pháp, bên trong lờ mờ vang lên tiếng sóng biển rì rào.
Bỗng nhiên, tất cả động tĩnh đều biến mất, chỉ còn tiếng thở dốc truyền ra từ sau cánh cửa hư ảo khổng lồ, tựa như phía sau nó là một con quái vật khổng lồ đang vô cùng khó nhọc kiềm chế cơn đói khát.
Hộc. Hộc. Hộc...
Tiếng thở dốc càng lúc càng lớn, càng ngày càng rõ, đến nỗi Danitz đứng gần cửa nhà kho vẫn nghe thấy, khiến da đầu gã tê rần.
Uỳnh! Cánh cửa hư ảo đột ngột bật mở, một thứ gì đó trông gần giống cơn gió lốc tuôn ra.
Trong tiếng ù ù sắc bén, Danitz cảm thấy bức tường linh tính vô hình đã vỡ tan, gã phát hiện mình trực tiếp bị hất bay lên như một con thuyền nhỏ giữa cơn bão, va mạnh vào cửa, phát ra tiếng "bịch" trầm đục.
Gã bị hất thẳng ra ngoài nhà kho, lưng bị vô số dằm gỗ đâm trầy xước.
Quả cầu lửa đỏ thẫm được ngưng tụ trong lòng bàn tay gã theo bản năng lập tức bị gió bão thổi tắt ngúm, hệt như ngọn nến đã cháy tới gốc.
Mà trong lúc bay lên giữa không trung, gã trông thấy một cái miệng đỏ lòm đang há lớn xuất hiện phía sau cánh cửa hư ảo. Nó lộ ra hai chiếc răng nanh sắc nhọn màu trắng ngà, hơi cong vào, dài hơn bàn tay người, đang điên cuồng va đập vào cánh cửa hư ảo hòng trực tiếp tiến vào thế giới hiện thực. Tiếng tru như dã thú vang vọng khắp nhà kho, khiến tai và mũi Danitz chảy máu.
Klein cũng bị gió lốc quật bay, tầm nhìn hắn tức thì bị lấp đầy bởi một cái lưỡi chẻ đôi tanh mùi máu, phát ra tia chớp cháy xẹt xẹt.
Trong nháy mắt, cơ thể cứng ngắc giữa không trung của hắn bị cái lưỡi rắn xuyên qua, cháy đen rồi lập tức hóa thành một trang giấy bùng cháy, chỉ còn lại tro tàn.
Bóng dáng Klein xuất hiện ở một vị trí khác, mũ rơi xuống, quần áo xộc xệch, trông khá chật vật.
May mà hắn đã biết trước sẽ có nguy hiểm nên luôn đề cao cảnh giác, không hề lơ là, mới kịp dùng "Người giấy thế thân".
Bấy giờ, bị kẹt sau cánh cửa hư ảo kiên cố, cuối cùng Kalvetua đã nhận ra những cú đụng điên cuồng kia không có tác dụng gì và ngừng lại.
Nó bỗng hít một hơi, khiến nước biển xanh thẳm từ bốn phương tám hướng vọt tới, từ sâu trong cổ họng nó hình thành một vòng xoáy có sức hút khủng khiếp, vòng xoáy có thể nuốt chửng cả một con tàu chở hàng!
Hộp thuốc lá sắt trên tế đàn bay lên rồi văng thẳng vào vòng xoáy.
Chiếc nồi đồng nhỏ chứa mấy loại bột thảo dược bay lên rồi văng thẳng vào vòng xoáy.
Bao nhiêu đồ vật linh tinh trong nhà kho lẫn bùn đất cũng bay lên rồi văng thẳng vào vòng xoáy.
Klein cũng bị hất bay lên, khó mà kháng cự khi bị ném về phía vòng xoáy!
Hắn định búng tay để nhen lửa, nhảy vọt ra ngoài phạm vi ảnh hưởng của vòng xoáy, nhưng gió xoáy và lực hút đã phá hỏng kế hoạch.
Cơ thể hắn chợt hóa mỏng, biến thành một người giấy.
Khi người giấy kia rơi vào vòng xoáy, Klein một lần nữa xuất hiện ở một vị trí khác, lại bị quăng lên không trung, vẫn không thể thoát khỏi lực hút kinh khủng nọ!
Vào thời khắc mấu chốt này, hắn không còn do dự nữa, khiến bàn tay trái đeo "găng tay màu đen" trở nên nhợt nhạt, nhuốm một chút sắc xanh lục.
Hắn đã kích hoạt Đói Khát Ngọ Nguậy, trực tiếp sai khiến linh hồn của 'Sắt Thép' Mavity!
Cơ thể Klein đột ngột trở nặng, hắn đẩy bàn tay trái về phía trước.
Một bức tường băng không quá dày ngưng kết ngay phía trước hắn, giúp ngăn cách hắn với vòng xoáy của "Hải Thần" trong thời gian ngắn ngủi.
Crắc!
Tường băng chỉ duy trì được một giây rồi bị lực hút vô biên xé toạc thành vô vàn mảnh nhỏ, bay vào trong cổ họng con rắn biển khổng lồ.
Nhân cơ hội đó, Klein hạ cánh, hai chân đập mạnh xuống rồi chôn sâu vào đất.
Dựa vào sức mạnh của "Xác Sống", Klein dùng cả hai chân đứng tấn để cố định cơ thể, không còn bay lên nữa. Song, hắn vẫn không thể khống chế bản thân, đang trượt dần về phía cánh cửa hư ảo nơi Kalvetua đang ngoác cái mồm đầy máu ra, vạch trên nền đất hai cái rãnh sâu hoắm.
Bên ngoài nhà kho, Danitz không bị ảnh hưởng bởi lực hút từ vòng xoáy, đang muốn ngưng tụ cầu lửa để ném sang một bên giúp Gehrman Sparrow nhảy tới, nhưng cứ liên tục bị gió lốc hoành hành thổi tắt.
Klein càng lúc càng bị kéo tới gần cánh cửa hư ảo, đến nỗi có thể ngửi thấy mùi máu tanh nồng lẫn với mùi hôi thối rữa nát. Ngay trước mặt hắn là hàm răng trắng ngà dính đầy vết bẩn, đang phát ra khí lạnh.
Suy nghĩ xoay mòng mòng, hắn nhanh chóng nảy ra một biện pháp.
Rất đơn giản, chính là ném Con Mắt Đen Kịt bắt nguồn từ 'Bậc Thầy Múa Rối' Rosago ra!
Nếu Kalvetua nhà ngươi đã muốn tạo ra một vòng xoáy nước biển để nuốt chửng tất cả, vậy ta sẽ cho ngươi ăn luôn một bình ma dược không có vật liệu phụ trợ, còn khuyến mại thêm ô nhiễm tinh thần từ Chúa Sáng Thế Chân Thực! Cứ thế, ta không tin một kẻ đang trên bờ vực sụp đổ như ngươi có thể chống đỡ được! Klein nghiến răng, thò tay vào túi áo.
Có lẽ đã phát hiện ra ác ý theo bản năng, hoặc cũng có thể giờ khắc này Kalvetua điên cuồng đã mất hết kiên nhẫn, nó bỗng ngửa đầu hú một tiếng dài, khiến vòng xoáy nước biển nơi yết hầu tan rã sụp đổ, hóa thành vô số giọt nước, phun về phía ngoài cánh cửa hư ảo.
Ào ào!
Một cơn mưa rào đổ xuống ngay trong nhà kho, nơi yết hầu Kalvetua ngưng tụ ra một quả cầu sét, xung quanh lấp lóe chập chờn các tia điện bạc trắng chói mắt.
Oành một tiếng, nó phun cầu sét ra.
Trong cơn "mưa rào", cầu sét hóa thành từng tia chớp bắt mắt, cấp tốc bành trướng ra ngoài, phá hủy hoàn toàn tế đàn sơ sài, oanh tạc toàn bộ nhà kho.
Xẹt xẹt xẹt, xẹt xẹt xẹt. Trong đại dương sấm chớp, bóng dáng Klein cứ liên tục xuất hiện, không ngừng cháy đen, biến thành mảnh giấy. Danitz bên ngoài cũng chịu ảnh hưởng tương tự, tóc dựng đứng cả lên, cơ thể run rẩy lảo đảo.
Sau khi liên tiếp sử dụng "Người giấy thế thân" đến gần ngưỡng cực hạn, cuối cùng Klein cũng chống đỡ được cho đến khi chớp sét dừng lại.
Cánh cửa hư ảo đã hoàn toàn bị nghi thức phá hoại, nhanh chóng khép lại mà không gì ngăn cản được.
Ầm!
Bị cánh cửa ngăn cách, "Hải Thần" Kalvetua rít lên đầy căm phẫn.
Chẳng bao lâu sau, cánh cửa hư ảo hoàn toàn biến mất, xung quanh là một mớ hỗn độn, trên tế đàn chỉ còn lại một ngọn nến với ánh lửa lay lắt chờ tàn.
Uỳnh! Danitz đổ người về phía vách tường nhà kho, khó khăn lắm mới đứng thẳng lên được ở lối cửa ra.
Gã muốn cất tiếng nhưng không thể ngừng run rẩy, chỉ có thể dùng ánh mắt biểu đạt sự uất ức:
Gehrman Sparrow đúng là một kẻ điên!
Mình vẫn còn nhớ rõ cảm giác kinh khủng khi ở Cảng Bansy, đến giờ vẫn còn mơ thấy ác mộng về nó... Trước đó, khi hắn chọn vật phẩm ở chỗ Quân Phản Kháng, thế quái nào lại rước phải nguyền rủa từ "Hải Thần", trên đường về còn dọa mình sợ đến mức suýt chạy trốn... L-Lần này lại làm cái loại hiến tế quỷ quái gì mà suýt nữa đã triệu hồi Kalvetua tới. Vừa rồi đúng là nguy hiểm cùng cực... S-Sao hắn cứ thích mạo hiểm, cứ thích làm mấy chuyện động trời thế chứ? Cứ hết lần này đến lần khác tìm kiếm sự kích thích trên bờ vực cái chết! Đây là biểu hiện cho cơn điên của hắn à, hay còn nguyên nhân nào khác?
"Hải Thần" Kalvetua này vẫn mạnh thật đấy. Ngay cả khi đã gần tử vong, dù đã có "Cánh cửa hiến tế" ngăn cách, chỉ lộ ra một phần sức mạnh, thế mà đã suýt nữa giải quyết được mình rồi... Không hổ là Bán Thần có thể chống lại "Hải Vương"... Klein rút hai chân ra khỏi mặt đất, trông thấy đôi ủng da đã rách tả tơi.
Cùng lúc, hắn phát hiện ra, dù là may mắn hay vốn dĩ đã là điều hiển nhiên, Kalvetua cũng đã chấp nhận "hiến tế" của hắn theo nghĩa đen rồi. Bởi vì con rắn biển khổng lồ kia đã nuốt chửng hộp thuốc lá sắt nhiễm mùi sương xám và vô số thứ khác vào vòng xoáy nó tạo ra.
Nói cách khác, mình có thể thử định vị nơi nó ẩn náu trong Linh giới, nhưng phải chờ tới khi nó tử vong thì nó mới không thể quấy nhiễu và đối kháng với bói toán của mình... Loại tìm kiếm này nhất định phải vào Linh giới, không thể liên tục lợi dụng sương xám mãi được... Klein vừa lặng lẽ thở hắt ra, bỗng cảm nhận được cơn đói khát và điên cuồng khó tả đang tràn ra từ chiếc găng tay trái, như thể chờ mãi không thấy đồ ăn đâu nên bắt đầu muốn cắn nuốt luôn người đeo.
Quanh đây không có tên nào mang tội ác sâu nặng cả... Klein nghiêng đầu nhìn về phía Danitz đang đứng ở cửa ra.
Tinh thần Danitz đột ngột căng thẳng, gã chợt cảm thấy mình đã bị một con quái vật nào để mắt tới, chuẩn bị biến thành đồ ăn của đối phương.
Cơn đói bụng cảm nhận được thông qua trực giác linh tính khiến gã hơi run lên, chỉ hận không thể lập tức quay đầu bỏ chạy.
Thế rồi, gã nghe thấy tiếng nói thờ ơ của Gehrman Sparrow:
"Ra đóng cửa từ bên ngoài."
"...Vâng!" Cố nén cơn đau do điện giật vừa nãy, Danitz kéo cánh cửa đã bị bật tung ra, miễn cưỡng lắm mới đóng lại được.
Klein nắm chặt thời gian, cử hành nghi thức hiến tế, cầu nguyện chính mình, đáp lại chính mình, ném Đói Khát Ngọ Nguậy sắp mất khống chế lên phía trên sương xám.
Vật phẩm thần kỳ dọa Danitz sợ tới nỗi không dám phản kháng này lập tức trở nên an phận, lành tính và khuất phục.