Quỷ Bí Chi Chủ - Q3: Nhà Lữ Hành
Chương 65: Tư Tế
Quỷ Bí Chi Chủ - Q3: Nhà Lữ Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 65 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Con mắt khổng lồ trắng đen rõ ràng xuất hiện với trạng thái nửa trong suốt, lẳng lặng lơ lửng giữa những khối màu sắc chồng chất, dày đặc. Không thể nhận ra địch ý, cũng chẳng thấy được sự thân thiện từ nó.
Chỉ trong khoảnh khắc ấy thôi, Klein bỗng nhớ tới một đoạn văn trong cuốn bút ký “Kiến Thức Về Linh Giới”, tổ tiên gia tộc Abraham từng nói rằng:
[Cố gắng hết sức đừng đối mặt với bất kỳ sinh vật Linh giới nào lâu hơn ba giây, trừ khi chúng đã cố tình thể hiện hứng thú giao tiếp với ngươi, nếu không, đây sẽ được coi là hành động khiêu khích; cũng đừng để lộ vẻ hoảng hốt hay nôn nóng, điều này sẽ làm tăng khả năng bị một số kẻ săn mồi tấn công.]
Khi những dòng chữ lướt qua tâm trí, Klein rút ánh mắt lại, tiếp tục "đuổi theo" chiếc gậy batoong gỗ cứng phía trước với tốc độ vừa phải.
Hình bóng một người mặc bộ giáp toàn thân đen tuyền, đội vương miện đen bóng và khoác áo choàng dài cùng màu, lọt vào tầm nhìn của con mắt tròn trịa. Nhưng nó chỉ nhanh chóng lướt qua, biến mất xa khuất, chẳng hề gây ra chút biến động nào.
Thực chất, Linh giới là một nơi cực kỳ nguy hiểm. Nếu không cẩn thận, sẽ đụng độ phải một tồn tại đáng sợ ở cấp bậc thần linh... Klein tiếp tục đi xuyên qua, nhận ra nơi đây quả thật hỗn loạn. Dù hắn có thể dùng bảy ánh sáng rực rỡ, trong vắt luôn ở trên cao và "bao trùm" bầu trời kia để đánh dấu vị trí, nhưng vẫn có thể thường xuyên nhìn thấy các vị Thần ở dưới chân, hai bên trái phải, đằng trước và phía sau.
Nếu không nhờ chiếc gậy batoong đen, Klein đã chẳng biết phải định hướng thế nào.
Đột nhiên, xuyên qua làn sương mù hư ảo mờ nhạt, hắn trông thấy bên trái mình – theo khái niệm bên trái của một người bình thường – là một tòa lâu đài đang trôi nổi. Toàn thân nó đen kịt, mọc đầy dây leo, mang đậm phong cách Gothic.
Trên đỉnh lâu đài là một người phụ nữ trong suốt, cao gần bằng cả pháo đài. Nàng mặc một chiếc váy đen phức tạp, lộng lẫy nhưng u tối và ảm đạm. Nàng không có đầu, trên cổ chỉ có một vết cắt gọn gàng. Hai cánh tay rủ xuống, xách bốn cái đầu với mái tóc vàng và đôi mắt đỏ, dung mạo xinh đẹp. Nếu nhìn kỹ, sẽ phát hiện cả bốn cái đầu đều giống nhau như đúc.
Khi Klein – trong vai "Hắc Hoàng Đế" – lướt qua, bốn cái đầu đồng thời chớp mắt.
Klein không phản ứng, bay lượn về phía trước như không hề nhìn thấy gì.
Người phụ nữ kia chậm rãi xoay lưng, khiến mấy cái đầu trong tay dõi mắt nhìn theo hắn khuất dần.
Quái vật gì thế này... Ý nghĩ vừa lóe lên trong đầu, Klein bỗng thấy cây gậy batoong đen nhanh chóng "rơi" xuống.
Hắn vội vàng đuổi theo, một lần nữa trải nghiệm cảm giác rơi tự do.
Khoảng tám giây sau, một tòa kiến trúc đổ nát như ẩn như hiện xuất hiện trước mặt hắn.
Bên ngoài tòa kiến trúc, một sinh vật Linh giới có hình dạng giống con sứa khổng lồ đang trôi nổi. Nó vươn dài những xúc tu trong suốt, nhớp nháp ra, bao trùm khu vực xung quanh vào "lãnh địa" của mình.
Phần đỉnh mỗi xúc tu đều có một cái đầu lâu trắng hếu với hốc mắt sâu hoắm, chậm rãi lắc lư, đung đưa.
Gậy batoong đen xuyên qua sinh vật Linh giới kỳ quái này, lơ lửng phía trước tòa kiến trúc đổ nát hư ảo.
Ở đây sao? Klein thoạt vui mừng, chợt nghiêm mặt nhìn con "sứa" khổng lồ đang vung vẩy những cái đầu lâu.
Hắn chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu, nhưng không ra tay ngay lập tức. Thay vào đó, hắn chỉ thử phát ra cảm giác uy nghiêm sâu sắc từ cấp độ cao của Thẻ bài "Hắc Hoàng Đế". Đôi mắt thờ ơ của hắn nhìn chằm chằm vào từng hốc mắt sâu hoắm kia.
Không khí đóng băng trong hai đến ba giây. Dùng tiếng Hermes cổ, Klein trầm giọng nói:
"Biến đi!"
Mấy chiếc xúc tu nâng đỡ đầu lâu giật giật hai cái, con "sứa" khổng lồ kia từ từ nổi lên, biến mất vào nơi sâu thẳm của Linh giới.
Thẻ bài "Hắc Hoàng Đế" này vẫn hữu dụng thật... Mình còn cân nhắc có nên ném chiếc còi đồng của thầy Azik ra không đây. Chắc hậu duệ của Tử Thần vẫn khá có tiếng nói ở Linh giới chứ nhỉ... Klein thở phào một tiếng, vừa hạ xuống, vừa nắm chặt lấy chiếc gậy gỗ cứng màu đen.
Rồi, hắn rơi xuống di tích kiến trúc đổ nát với cảm giác mong đợi.
Đối với hắn, kể cả Giáo hội Bão Táp hay quân đội Vương quốc đã tìm thấy địa điểm này trước, mang hết tất cả những vật phẩm có giá trị nhất đi chăng nữa, thì chỉ cần còn lại ít đồ thừa, hắn cũng đã thỏa mãn rồi.
Mà kể cả không còn gì, mình cũng có thể nghiên cứu di tích Tinh Linh một chút, xem thông tin họ để lại là gì, thế cũng đã đủ rồi... Khi Klein xuyên qua "rào chắn" hư vô giống như một tấm màn che, hắn chợt cảm thấy không khí xung quanh trở nên đặc quánh và nặng nề hơn.
Một làn sóng ánh sáng lung linh xuất hiện xung quanh hắn, đến từ nước biển xanh thẳm lấp đầy khu vực này.
Dưới đáy biển là một di tích cổ xưa, tối tăm, tất cả kiến trúc đều đã sụp đổ hoặc sụp đổ một nửa.
Một cột chống khổng lồ khắc đầy hoa văn kỳ dị và ký hiệu xuyên qua từ trung tâm. Nó vươn thẳng lên tầng cao nhất, như thể từng chống đỡ cả nơi này trong quá khứ, nhưng giờ đã bị bẻ gãy, đổ dựa vào đỉnh kiến trúc gần đó.
Klein nhận ra nơi đây, cũng nhận ra cây cột chống kia. Đây chính là nơi ẩn náu của "Hải Thần" Kalvetua, một chỗ ẩn nấp giao thoa giữa thế giới hiện thực và Linh giới.
Giờ này, khắc này, một tiếng thét không cam lòng, đau đớn, giận dữ và điên cuồng vang vọng khắp không gian, không hề yếu đi dù chỉ một li. Đó chính là tiếng gầm rú tràn ngập oán niệm mà Kalvetua phát ra trước khi chết.
Nó thực sự đã chết rồi... Cầm cây gậy batoong đen, Klein hạ xuống phiến đá lát đường màu xám tro trước di tích cổ xưa.
Cả hai bên đường đều có những cột chống không quá cao và dày, phủ đầy ký hiệu tượng trưng và tiêu thức ma pháp kỳ dị không giống với cái trước.
Dưới chân mỗi cột đá đều có một bóng dáng ngồi tựa. Có người mặc áo choàng cổ xưa, có người mặc áo jacket nâu giống thời trang thịnh hành hiện nay.
Ngay khi cảm thấy có người tới gần, họ bèn giơ trường kiếm, rìu và các loại vũ khí khác lên, động tác cứng ngắc nhưng nhanh nhẹn. Những người này đều nhìn về phía Klein, để lộ khuôn mặt màu xám đen và cơ thể đã khô quắt không còn chút máu thịt nào.
Ánh mắt cuồng nhiệt và trống rỗng của họ cùng lúc đổ dồn về phía Klein, người đang đội một chiếc vương miện đen tuyền, mặc một bộ giáp đen bóng.
Tín đồ thành kính của Kalvetua... Song, điều này cũng đồng nghĩa với việc Giáo hội Bão Táp và quân đội Vương quốc vẫn chưa tìm ra nơi đây... Klein thầm than một tiếng, rót linh tính vào Trâm Ngực Thái Dương, thầm đọc một từ Hermes cổ:
"Thần thánh!"
Hắn kích hoạt "Thệ ước thần thánh" của Trâm Ngực Thái Dương. Thông qua từ Hermes cổ tương ứng, hắn đã tạm thời kèm thêm thuộc tính thần thánh cho sát thương mà mình gây ra.
Phịch!
Klein vẩy cổ tay, vung gậy xuống.
Hắn hơi khom lưng, xông thẳng về phía "Bảo Vệ Hải Thần" đầu tiên đang chạy tới.
Trong lúc chạy với tốc độ cao, Klein chợt quẹo phải, né tránh đòn đánh từ rìu của kẻ địch, thuận thế vung tay về sau, dùng gậy vạch ra một đường nứt trắng xám rõ ràng trên người đối phương.
Trong vết nứt kia, một ngọn lửa màu vàng kim trong vắt lặng lẽ bùng lên bao bọc lấy "Bảo Vệ Hải Thần", thiêu cháy nó đến mức lảo đảo sắp ngã.
Huỵch!
Klein khẽ nhún chân, vượt qua kẻ địch đầu tiên.
Sau lưng hắn, "Bảo Vệ Hải Thần" đã khô quắt cuối cùng cũng gục ngã, hóa thành một đống tro tàn trong ngọn lửa màu vàng.
Bịch bịch bịch! Klein hạ thấp người, nhanh chóng phóng thẳng về trước, thỉnh thoảng nghiêng mình, chốc chốc lại chạy chéo qua từng "Bảo Vệ Hải Thần".
Đồng thời, hắn vung gậy batoong, hoặc quất, hoặc đâm, hoặc đập, hoặc vạch ra những vết nứt khác nhau trên người đám bảo vệ khô héo như thây ma.
Bịch! Bịch! Bịch! Klein băng qua con đường, có mặt trước di tích đã sụp đổ một nửa.
Đằng sau tà áo choàng màu đen khẽ bay lên, đám "Bảo Vệ Hải Thần" biến thành một bó đuốc sống, chiếu sáng các phiến đá màu xanh tro và những cột chống phủ đầy hoa văn.
Trong cơn hỗn loạn, những kẻ bảo vệ lần lượt ngã xuống, không còn cử động.
Klein giẫm lên bậc thang, bước vào tòa kiến trúc nơi những cột chống gần đổ sụp.
Thứ đầu tiên đập vào mắt hắn là một con rắn biển màu xanh lam lớn đến mức khó mà tưởng tượng được. Toàn bộ lớp vảy trên cơ thể nó trơn láng, phủ đầy hoa văn tương tự những ký hiệu bên trong di tích.
Miệng nó mở to cắn vào một cột chống, chiếc răng nanh màu trắng ngà đâm ngập cột đá.
Phần cơ thể dưới bộ phận đầu của nó nằm cuộn tròn dưới đất, chiếm một phần ba diện tích đại sảnh rộng lớn, tựa như một ngọn núi nhỏ màu xanh lam liên tục nhấp nhô. Tuy nhiên, trên bề mặt lại phủ đầy những vết thương, hoặc máu thịt be bét, hoặc lộ rõ xương trắng.
Một ánh sáng bí ẩn màu lục lam tách ra từ trên cơ thể nó, chậm rãi hội tụ lại về một trong số chiếc răng nanh dài hơn lòng bàn tay con người, khiến cho chiếc xương hơi uốn cong này từ từ duỗi thẳng.
Tiếng tru trước khi chết của nó vang vọng kịch liệt trong không trung, khiến linh thể giống với cơ thể thực của Klein xuất hiện dấu hiệu bất ổn nhẹ.
Lúc này, bên cạnh cơ thể của Kalvetua, một lão già đội mũ mềm của giáo sĩ đang nằm sấp.
Mái đầu lão hoa râm, cơ thể giống như đá xám, gương mặt kề sát thân rắn, trong cổ họng phát ra âm thanh gì đó không rõ ràng, cũng không biết đang làm gì.
Xung quanh cái xác khổng lồ của con rắn biển còn có những thây khô khác như bị phong hóa. Chúng giống với đám "Bảo vệ Hải Thần" bên ngoài nhưng càng kỳ dị hơn. Phần bụng phồng lên, thậm chí vỡ nát. Miệng thì dính đầy vết máu đỏ sậm, treo lủng lẳng mấy miếng thịt xanh nhợt nhạt.
Những đốm sáng màu lam cũng thoát ra từ cơ thể chúng, bay vọt về phía chiếc răng nanh đang dần thẳng tắp.
Trước khi Klein kịp hiểu ra cảnh tượng này biểu thị điều gì, lão già đội mũ mềm của giáo sĩ đang nằm sấp trên người Kalvetua đã đứng dậy, dáng người đang lắc lư thẳng lên, rồi quay lại.
Ánh mắt lão ta lấp lóe ánh sáng xanh nhợt nhạt, một mảng máu đỏ nhuộm bên miệng, lão dùng hết sức bình sinh cắn xé khối thịt bằng răng.
Nơi lão vừa dí sát mặt vào, thân rắn của Kalvetua đã bị xé toạc tan tác, thiếu mất rất nhiều phần thịt và máu, thậm chí có thể thấy rõ xương.
Lão đang ăn sống thi thể của "Hải Thần" Kalvetua!
Đây... Klein cau mày, sơ bộ hiểu ra chuyện gì đã xảy ra.
Sau khi Kalvetua chết, tư tế và những kẻ bảo vệ trong đại sảnh đã mất kiểm soát, điên cuồng gặm cắn máu thịt của nó.
Bấy giờ, đặc tính phi phàm vẫn chưa hoàn toàn tách ra, vẫn tồn đọng một bộ phận khá lớn trong cơ thể Kalvetua, khiến cho rất nhiều kẻ bảo vệ xuất hiện vấn đề về lượng "ma dược" bị dư thừa quá nhiều hoặc bị xung đột đặc tính vì khác biệt đường tắt, cuối cùng là sụp đổ, hoàn toàn tử vong.
Song, vẫn luôn có những người đủ may mắn để sống sót qua giai đoạn chết bất đắc kỳ tử, hoặc mất kiểm soát và biến thành quái vật ghê tởm, hoặc trực tiếp bỏ qua vài Danh sách mà trở thành một cường giả, hoặc vì trộn lẫn đặc tính khác đường tắt lại mà biến thành tên điên và sở hữu năng lực vặn vẹo tà dị.
Mà bất kể là loại nào, đều là thứ khá nguy hiểm!
Klein dời tầm mắt khỏi khuôn mặt của vị tư tế còn sống, nhìn về phía phần bụng đang phồng lên như thai phụ của lão ta.
Một sự phình trướng cùng co rút mạnh mẽ và tràn đầy sức sống xuất hiện ở vị trí đó, tựa như một trái tim khổng lồ.