Quỷ Bí Chi Chủ - Q3: Nhà Lữ Hành
Chương 67: Tinh Linh cấp cao
Quỷ Bí Chi Chủ - Q3: Nhà Lữ Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 67 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi vô vàn tiếng cầu nguyện hư ảo dồn dập vọng vào tai, Klein cảm giác như mình đang có một cơ thể bằng xương bằng thịt. Sâu trong tâm trí hắn, một cơn co thắt đau nhức dữ dội nổi lên, khiến hắn chỉ muốn đập đầu vào tường để lấy đau đè đau.
Những hình ảnh về đủ loại người đang cầu nguyện khiến hắn choáng váng đến mức không thể kiểm soát, một cảm giác đáng sợ lạ thường, như thể đang đi trên bờ Vực Sâu, có thể ngã xuống bất cứ lúc nào.
Chính nhờ có Thẻ bài 'Hắc Hoàng Đế' và chiếc còi đồng gia cố linh thể, cộng thêm việc đã quen với cảm giác bị người khác cầu nguyện thường xuyên, một Người Phi Phàm chưa đạt đến cấp Bán Thần như hắn mới không trực tiếp mất kiểm soát, đau đớn gục ngã, biến thành quái vật hoặc một bãi máu thịt.
Nhờ chiếc răng nanh kia, tất cả đặc tính phi phàm nơi đây đã kết hợp lại thành một Vật Phong Ấn, với mức độ nguy hiểm và tác dụng phụ vượt xa Cấp 2. Klein không liều lĩnh tiến tới, mà ngược lại còn lùi lại vài bước, rời khỏi khu vực tiếng cầu nguyện tập trung dày đặc, làm dịu đi cơn đau và cảm giác choáng váng có thể nghiền nát linh thể.
Hắn đứng cạnh cơ thể nhũn như bùn của Kalvetua, nhìn chằm chằm vào chiếc quyền trượng trắng ngà cắm trên cây cột sắp đổ, tự hỏi làm sao để mang nó đi.
Đồng thời, hắn cũng tự nhiên đặt tên cho Vật Phong Ấn kia là:
Quyền Trượng Hải Thần!
Ừm, từ cảm giác và phản ứng vừa rồi, mình có thể miễn cưỡng lại gần và rút nó ra, nhưng chỉ chịu đựng được vài giây chứ không thể mang theo hay sử dụng lâu dài. Nhưng cũng không sao. Chỉ cần chạm vào nó, mình sẽ kết thúc triệu hồi, trở về phía trên màn sương xám. Nơi đó có thể che chắn hiệu quả hàng ngàn vạn lời cầu nguyện và bất kỳ tác dụng phụ nào mình chưa biết, để mình có thể yên ổn nghiên cứu... Klein nhanh chóng nảy ra ý nghĩ.
Trong trạng thái linh hồn, không cần tung đồng xu, hắn cũng có thể giao tiếp với Linh giới một cách bản năng, nhận được gợi ý.
Trực giác linh tính mách bảo hắn rằng điều này không mang lại nguy hiểm quá lớn.
Quyết định xong, Klein bắt đầu thu dọn tàn tích, nhân tiện xem xét có thể tìm thấy gì trong di tích Tinh Linh cổ hay không.
Đầu tiên, hắn đi vào trong góc, nhặt Bình Độc Tố Sinh Học trong suốt lên, vặn nắp, nhét vào trong mình. Sau đó, trong lúc quay đầu lại, hắn phát hiện ra chiếc hộp thuốc lá sắt bị giấu phân nửa dưới thân thể nhũn như bùn của Kalvetua.
Đây... Mình cứ tưởng nó đã bị Kalvetua nuốt vào bụng, bị ăn mòn thành cặn bã rồi chứ... Klein tặc lưỡi nghi hoặc, bước nhanh tới.
Vì vẫn còn hơi tê do bị tia điện đánh trúng khi bơi trong dòng nước biển, hắn khẽ giơ tay phải lên, khiến chiếc hộp thuốc lá sắt của mình từ từ trôi lơ lửng lên không trung, rơi vào lòng bàn tay hắn.
Quét mắt qua, Klein nhìn thấy bề ngoài chiếc hộp thuốc lá sắt này phủ đầy dấu vết ăn mòn, nhưng vẫn tạm dùng được. Về phần những vật phẩm khác cũng bị hút vào xoáy nước, không còn sót lại cái nào.
Là mùi của màn sương xám khiến Kalvetua khó chịu nên nôn ra ngay lập tức, hay chiếc hộp thuốc lá sắt này đã có dị biến nhất định, kéo dài thời gian bị ăn mòn, để nó tồn tại cho đến khi Kalvetua chết? Trong cơn nghi hoặc, Klein đặt nó vào trong người, định sẽ nghiên cứu sau khi rời đi.
Trong tình hình hiện tại, nhất định phải tranh thủ từng giây, không thể chậm trễ dù chỉ một chút, vì Klein không biết lúc nào Giáo hội Bão Táp và quân đội Vương quốc sẽ tìm ra nơi này.
Hắn đi vòng qua cây cột đá gần sụp đổ từ một khoảng cách xa, tiến vào đại sảnh gần như hoàn toàn đổ nát từ phía sau.
Chắc hẳn ban đầu nơi đây có rất nhiều bích họa, nhưng vì bức tường đã bị phá hủy, chúng đã vỡ vụn và biến mất. Klein bay thẳng tới cuối mới nhìn thấy rõ một ngai vàng tinh xảo tuyệt đẹp bị chôn vùi trong đống đá tảng và cột chống, chỉ lộ ra khoảng một phần ba.
Bên trái ngai vàng còn lại nửa bức bích họa, với nội dung mô tả cuộc giằng co giữa hai bóng người:
Từ trên cao nhìn xuống kẻ thù là một người đàn ông giẫm chân trên sóng biển, mây đen bao phủ đỉnh đầu. Ông ta trông khá hiền lành, có vài đường nét phương Đông giống như Klein ở kiếp trước, cầm trong tay một thanh trường mâu được tạo thành từ tia chớp điện thuần túy. Phông nền là một đại dương nhấn chìm mọi thứ.
Phía dưới người đàn ông này là một người mặc áo choàng trắng đơn giản, mặt mũi mơ hồ, khó phân biệt tuổi tác, chỉ có thể miễn cưỡng nhận ra là nam giới.
Sau đầu người mặc áo choàng trắng mang khí chất cổ xưa có một vầng hào quang lặng lẽ tỏa sáng, giống như một vầng thái dương.
Dưới chân người này là một hình tròn hư ảo chia thành mười hai ô, mỗi ô đều chứa ký hiệu đại diện cho một khoảng thời gian khác nhau.
Sau lưng người này ẩn giấu một cái bóng giống như tấm màn che, trong bóng tối ấy lại như thể có một con mắt đang thầm lặng dòm ngó ra bên ngoài.
Với nền tảng thần bí học vững chắc và kiến thức phong phú từ nhiều nguồn khác nhau, Klein nhanh chóng giải mã:
Sóng biển, gió bão, mây đen, tia chớp... Đây chính là Cổ Thần Tinh Linh Vương Soniathrym... Quả nhiên giống như trong truyền thuyết, có ngũ quan khá mềm mại của một Tinh Linh. Vị Chúa Tể Bão Táp cổ đại này không hề mang cảm giác nóng nảy, mà lại có tướng mạo đẹp đến bất ngờ. Haha, đây là một bích họa trong di tích Tinh Linh, việc tô điểm cho thần linh của mình đẹp hơn cũng là điều rất bình thường...
Vầng hào quang như mặt trời, mười hai ô trong hình tròn tượng trưng cho thời gian. Đây... Đây chẳng phải chính là vị Chúa Sáng Thế mà thế giới bên ngoài biết đến với tên Thần Mặt Trời Cổ Đại, cha của Amon và Adam, được Thành Bạch Ngân tôn kính xưng là Thần Toàn Tri Toàn Năng đó sao? Có một bức màn bóng tối sau lưng Thần, sau màn còn ẩn giấu một con mắt... Phải rồi, hình tượng của Chúa Sáng Thế Chân Thực chính là 'Con mắt sau tấm màn u tối (*)'!
Quả nhiên, đây chính là Chúa Sáng Thế, vị Cổ Thần đã thu hồi lại quyền năng, có tám vị Vua Thiên Sứ đi theo sao?
Bức bích họa này mô tả Tinh Linh Vương Sonithrym đối kháng với Chúa Sáng Thế sao?
Klein dời ánh mắt, tìm kiếm những vật có giá trị khác.
Dựa vào trực giác linh tính, hắn đến bên ngai vàng, thò tay xuống đáy đống đá và cột chống đổ nát, móc ra một vật phẩm.
Đó là một chiếc ly rượu bằng vàng bị ép méo.
Bề ngoài nó khắc những họa tiết tinh xảo và phức tạp, chân ly cao bị uốn cong, dưới đáy có một hàng chữ tiếng Tinh Linh:
[Thiên Tai, Cohinem.]
Chủ nhân ban đầu của di tích này là một Tinh Linh cấp cao tên Cohinem? Ông ta, hay đúng hơn là Thần, tự xưng danh hiệu là 'Thiên Tai'? Ừm... Nó ăn khớp với Cuốn Sách Thiên Tai mà Leticia và đồng bọn tìm thấy. Hẳn cả hai di tích đều thuộc về vị Tinh Linh cấp cao Cohinem này, cả hai có mối liên hệ khá kỳ diệu với nhau... Xui thay, chiếc ly rượu bằng vàng này chỉ là một chiếc ly thông thường, được khắc rõ tên thật của vị Tinh Linh cấp cao nên chứa một chút linh tính... Nếu Cohinem chưa vẫn lạc, thì dù chỉ là một cái tên thật cũng có thể khiến chiếc ly này chứa đựng năng lực không bình thường rồi. Tiếc quá... Klein phán đoán sơ bộ rằng Cohinem đã chết hẳn, bởi vì 'Hải Thần' Kalvetua chính là người thừa kế của Thần.
Song, Klein cũng không thể khẳng định chắc chắn. Vì hàng trăm ngàn năm đã trôi qua, Sách Thiên Tai vẫn còn chứa đặc điểm khiến một Người Phi Phàm cấp bậc không thấp như Leticia nổi điên và mất kiểm soát.
Hơn nữa, đấy cũng không giống điều 'Hải Thần' Kalvetua có thể làm được... Có khi nào vị Tinh Linh cấp cao Cohinem sở hữu bí thuật chia tách đặc tính phi phàm của mình ra, rồi Kalvetua chỉ thừa kế một phần trong số đó không? Phần lớn còn lại chính là nguồn gốc của tính chất đặc thù trên Sách Thiên Tai?
Cohinem vẫn chưa chết hẳn?
Đương nhiên, khi nuốt đặc tính phi phàm của Cohinem, Kalvetua mới chỉ là một dã thú không có trí tuệ. Chẳng ai rõ chuyện gì đã xảy ra vào thời điểm đó. Có lẽ một phần đặc tính đã bị xói mòn, ngưng tụ thành Vật Phong Ấn. Sau khi Kalvetua bị đánh bại, chúng rơi vào tay của Giáo hội Bão Táp...
Ừm, mình sẽ hỏi nhóc 'Mặt Trời' thông qua 'Thế Giới' vào buổi tụ hội Tarot tuần sau. Chắc cậu ta sẽ biết rốt cuộc Cohinem là ai. Thực ra mình cũng không cần hỏi, hôm nay cậu ta đã dâng hiến hai trang thần thoại cổ đại rồi, chắc lần sau sẽ có mô tả chi tiết về các vị Tinh Linh cấp cao thôi...
Suy nghĩ xong, Klein nhét chiếc ly rượu kia vào người, dù sao thứ này cũng được làm bằng vàng. Kể cả Tinh Linh cấp cao Cohinem chưa chết, vẫn tồn tại liên hệ nhất định với chiếc ly rượu này, màn sương xám cũng có thể che đậy và ngăn cách.
Xem xét qua lại không thấy thu hoạch gì thêm, Klein nhanh chóng bay ra ngoài, nhặt cây gậy batoong bằng gỗ cứng màu đen lên, xử lý mấy dấu vết còn sót lại từ trận chiến vừa rồi.
Tiếp đó, hắn rút một người giấy ra, tiện tay giũ rồi ném xuống nước, khiến nó nhanh chóng ngấm nước rồi hóa thành bột phấn.
Bộ phận trước còn có thể gây nhiễu, nhưng mình không có thời gian hay cơ hội tác động tới các phần còn lại. May mà hiện giờ mình đang hóa trang thành 'Hắc Hoàng Đế'. Hài cốt và máu thịt của Kalvetua đã không còn giá trị gì, xương lại quá nặng, sẽ ảnh hưởng tới việc mình cầm Quyền Trượng Hải Thần. Nhờ suy tưởng, Klein ổn định lại trạng thái, mau lẹ bay về phía đoản trượng xương trắng cắm trên cây cột gần đổ sụp.
Những tiếng cầu nguyện hư ảo lại một lần nữa chui vào tai hắn. Những con người hoặc thành kính, hoặc sụt sùi, hoặc cuồng nhiệt, hoặc trống rỗng choán kín tầm nhìn hắn. Cơn đau co rút và cảm giác choáng váng ngày càng dữ dội.
Dựa vào kinh nghiệm phong phú và linh thể được gia cố bởi Thẻ bài 'Hắc Hoàng Đế' cùng còi đồng Azik, Klein gắng gượng chống đỡ, cuối cùng cũng tới được bên cạnh Quyền Trượng Hải Thần.
Hắn đưa tay phải ra, nắm lấy phần giữa thân chiếc quyền trượng xương trắng.
Ngay khi hai bên vừa tiếp xúc, cảnh tượng trước mắt Klein trở nên rõ ràng hơn, tiếng vù vù bên tai cũng trở nên chân thực trong nháy mắt.
Hắn trông thấy 'Đầu Trọc' Kalat ngồi xe lăn của Quân Phản Kháng ngã nhào xuống nền đất, cực nhọc bò tới chỗ tượng thần Kalvetua đã tự vỡ vụn, liên tục tụng niệm tôn danh, đôi mắt chìm ngập trong nỗi tuyệt vọng.
Hắn trông thấy Edmonton với hình xăm con rắn biển lục lam phủ phục xuống ngay trước một bức tượng Kalvetua khác đang đổ máu một cách quỷ dị, không ngừng đập đầu xuống đất, đập đến mức máu thịt be bét.
Hắn trông thấy khu ổ chuột, từng tín đồ trốn trong nhà, rơi nước mắt, cầu nguyện một cách vô hồn.
...
Bộ giáp đen bóng bao quanh Klein không thể chống đỡ cho cơ thể hắn thêm nữa, nhanh chóng sụp đổ.
Cùng lúc, 'cơ bắp' được thực thể hóa của hắn căng phồng. Trong vô vàn tiếng cầu nguyện và hình ảnh phong phú đang ngày càng rõ ràng kia, hắn dùng sức tay, bất chợt rút mạnh chiếc đoản trượng tượng trưng cho quyền hành của 'Hải Thần' lên!
Soạt!
Toàn bộ nước biển trong di tích phun trào, hoặc liên tục lắc lư, hoặc sụp đổ thành một vòng xoáy.
Đội vương miện đen huyền, Klein bình tĩnh cầm chiếc Quyền Trượng Hải Thần lên, cả bóng người lập tức tan biến. Hắn đã trực tiếp quay trở về phía trên màn sương xám.
Khi cung điện nguy nga quen thuộc đập vào tầm mắt, tiếng cầu nguyện văng vẳng bên tai và cảnh tượng ảo giác trước mắt hắn cũng biến mất không còn tăm hơi.
Klein ngồi vào chiếc ghế lưng cao thuộc về 'Kẻ Khờ', giơ tay phải dò xét Quyền Trượng Hải Thần được khảm nạm từng viên 'đá quý' xanh lam, nhuộm một chút tối tăm và một chút ánh nắng ban mai.
Vô số điểm sáng lượn lờ quanh Vật Phong Ấn này, dường như mỗi điểm đều tương ứng với một tín đồ đang cầu nguyện. Điều đó khiến cho thân chiếc quyền trượng trắng ngà ánh lên một sắc sáng vừa huyền ảo mê say, vừa linh thiêng thần thánh.
Giờ khắc này, Klein có cảm giác chiếc quyền trượng này chính là bản thể của 'Hải Thần'!
_____
(*) Chương 93 quyển 1.