68. Chương 68: Tác dụng phụ của Vật Phong Ấn

Quỷ Bí Chi Chủ - Q3: Nhà Lữ Hành

Chương 68: Tác dụng phụ của Vật Phong Ấn

Quỷ Bí Chi Chủ - Q3: Nhà Lữ Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 68 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau một thời gian tìm hiểu kỹ lưỡng, Klein đã nắm được những năng lực cơ bản của Quyền Trượng Hải Thần:
Nó có thể tạo ra sóng thần, gây ra gió lốc, tạo mưa rào và giáng sét. Nó có thể giúp người sử dụng bay lượn trên trời, dạo bước dưới đáy biển, dường như không có bất kỳ giới hạn nào.
Nó gần như không thể bị phá hủy, có thể trực tiếp đập nát đầu kẻ địch. Nếu không bị ảnh hưởng bởi các yếu tố mạnh mẽ khác, nó có thể giúp người cầm không bao giờ bị lạc lối. Nó cung cấp khả năng giữ thăng bằng phi thường, điều khiển nhiều loại sinh vật dưới biển, đáp lại lời cầu nguyện của tín đồ, và ban cho người cầm sức mạnh tựa như của một quái vật biển, tương đương với chúa tể biển cả.
Đối với Klein, đây thực sự đã đạt đến cấp độ thần linh. Dù ở Trái Đất, hắn cũng có thể chống lại cả một đội hình tàu sân bay!
Đừng tưởng hiện giờ hắn là một Danh sách 6 với khá nhiều năng lực phi phàm hữu dụng. Dù trong mắt người bình thường, hắn vẫn được coi là cường giả thực thụ, thuộc loại nhân vật chỉ có trong truyền thuyết, nhưng bản chất hắn vẫn yếu ớt, vẫn còn thiên về "Người" hơn. Trong tình huống phù hợp, hắn vẫn có thể bị tiêu diệt chỉ bằng một khẩu súng lục ổ quay. Đương nhiên, chuyện sống lại sau khi chết đi, lật nắp quan tài chui lên lại là một chuyện khác.
Trong khi đó, Quyền Trượng Hải Thần lại sở hữu những sức mạnh siêu việt, vượt xa toàn bộ cấp độ "Người". Trong truyền thuyết dân gian, trong suy nghĩ của dân thường, không nghi ngờ gì nữa, nó thực sự chính là sức mạnh của thần linh hoặc ác ma.
Thảo nào từ Danh sách 4 trở lên được gọi là Bán Thần. Đây quả thực là càng giống thần hơn giống người... Klein lặng lẽ thở dài, rồi cười nhạo chính mình:
Nếu có thể sử dụng Quyền Trượng Hải Thần trong hoàn cảnh bình thường, mình đã đảm nhận chức vụ Chấp sự cấp cao của Kẻ Gác Đêm, trở thành một trong khoảng hai mươi người sở hữu quyền lực cao nhất của Giáo hội rồi... Nếu Ince Zangwill không có 0-08, lại đang trên biển, mình có thể lập tức tìm gã báo thù, thậm chí có hy vọng thành công không hề nhỏ.
Nhưng mình có thể sử dụng Quyền Trượng Hải Thần một cách bình thường được không?
Không...
Vừa rồi Klein đã phát hiện ra, tác dụng phụ của Quyền Trượng Hải Thần khủng khiếp đến mức kinh ngạc. Trong nội bộ Giáo hội Đêm Tối, chắc chắn nó sẽ dễ dàng được đánh giá là một Vật Phong Ấn cấp 1. Đồng thời, không biết cần bao nhiêu nhân viên nghiên cứu mới có thể tìm ra phương thức tốt nhất để phong ấn và sử dụng.
Quyền Trượng Hải Thần có tổng cộng ba tác dụng phụ:
Một là, khiến người cầm trở nên nóng nảy, rất dễ nổi giận, rất dễ hành động liều lĩnh.
Hai là, đóng băng suy nghĩ của toàn bộ sinh vật trong một phạm vi nhất định theo chu kỳ, đồng thời hút cạn máu của họ, bao gồm cả người cầm. Về việc phạm vi này rộng đến đâu, chu kỳ cụ thể là bao nhiêu, Klein không phải nhân viên nghiên cứu chuyên nghiệp nên cũng không thể mô tả chính xác được. Hắn chỉ ước tính sơ bộ, phạm vi khoảng 600m đến 1km, chu kỳ khoảng 20 phút đến 35 phút.
Ba là, tập hợp và hiển thị cả âm thanh lẫn hình ảnh của tín đồ cầu nguyện. Điều này rất dễ khiến người cầm không phải cấp Bán Thần, sở hữu linh hồn không đủ mạnh sẽ trực tiếp bị suy sụp, mất kiểm soát.
Điểm đầu tiên còn chấp nhận được, nếu chỉ dùng trong thời gian ngắn thì còn chịu đựng được sự nóng nảy và giận dữ. Đơn giản mà nói, mình đã cầm một Vật Phong Ấn mạnh mẽ như thế rồi thì cứ liều lĩnh giải quyết dứt điểm mọi chuyện đi...
Điểm thứ ba, thực ra cũng có cách tránh được. Hẳn lời đáp lại của "Hải Thần" đối với tín đồ sẽ có giới hạn về khoảng cách, nói cách khác, chỉ cần rời khỏi Quần đảo Rorsted và vùng biển lân cận, chắc sẽ không nhận được "tín hiệu", cũng sẽ không bị ảnh hưởng nữa. Ừm... Nếu luôn để nó trên sương xám, chắc sẽ phá vỡ được giới hạn về khoảng cách. Chỉ là âm thanh và hình ảnh cầu nguyện của tín đồ sẽ bị che khuất, biến thành điểm sáng, không ảnh hưởng đến mình chút nào. Mình có thể tự do chọn đáp lại hay không, đáp lại ai, đáp lại bằng cách nào...
Mà vào thời điểm đáp lại, mình có thể sử dụng sức mạnh của Quyền Trượng Hải Thần...
Vấn đề lớn nhất là điểm thứ hai, bản thân mình thì không sao. Lúc hóa thân thành "Hắc Hoàng Đế", mình được coi là oan hồn, không có máu thịt, không sợ bị hút cạn, nhưng các sinh vật xung quanh thì thảm hại rồi. Thứ này hoàn toàn không phân biệt địch ta, hơn nữa cũng khó nắm bắt được chu kỳ... Chẳng lẽ gặp tình huống nguy hiểm, mình lại có thể thương lượng với kẻ thù kiểu như 'Hay chúng ta đổi thời gian và địa điểm rồi hẹn nhau sau?' được sao?
Klein cẩn thận suy nghĩ về một số kịch bản mình phải sử dụng Quyền Trượng Hải Thần, nhưng toàn bộ đều phụ thuộc vào hoàn cảnh và phán đoán chính xác từ trước, không có tính khả thi cao.
Phù... Chẳng lẽ số phận của nó chính là phải luôn nằm trên sương xám? Khi nào những kẻ cùng loại với Amon định mò lên, mình sẽ cho chúng một đòn, không, một tia sét...
Phải rồi, còn một cách dùng khác nữa. Khi nhóm người như tiểu thư 'Chính Nghĩa' và ngài 'Người Treo Ngược' cầu nguyện sự trợ giúp, mình sẽ không còn bị giới hạn bởi mỗi Thiên Sứ người giấy nữa, còn có thể gọi mưa, gọi gió... Đương nhiên, nó cũng có thể dùng giống năng lực thanh tẩy của Trâm Ngực Thái Dương, lấy Thiên Sứ người giấy làm vật trung gian...
Nghĩ kỹ lại thì, có Quyền Trượng Hải Thần, ở phía trên sương xám, mình có thể thể hiện như một Bán Thần chân chính...
Tâm trạng Klein dần trở nên tốt hơn vì hắn nhận ra hiện giờ Quyền Trượng Hải Thần không phải hoàn toàn không sử dụng được. Thứ này có thể mở ra khá nhiều cơ hội cho hắn.
Hắn rút lại sự chú ý, một lần nữa nhìn về phía chiếc đoản trượng xương trắng khảm những viên "đá quý" xanh lam trên đỉnh, nghĩ tới một vấn đề khác. Đó là có nên đáp lại lời cầu nguyện của tín đồ "Hải Thần" không:
Kalvetua đã chết, không cần phải cung cấp một đối tượng tín ngưỡng cho những người kia nữa...
Thế nhưng, kể cả những tư tế còn sống và các cấp cao của Quân Phản Kháng đã nhận ra điều bất thường, không còn nhận được lời đáp lại nữa, họ vẫn sẽ không thực sự chấp nhận kết quả xấu nhất suốt một thời gian dài. Con người luôn ôm hy vọng may mắn, có thói quen tự an ủi bản thân, tự huyễn hoặc bản thân. Càng ở trong hoàn cảnh nguy hiểm, không nhìn thấy ánh sáng bình minh, họ sẽ càng chìm đắm vào đó, tựa như Thành Bạch Ngân vậy. Dù đã hơn hai ngàn năm trôi qua, họ vẫn thờ phụng vị Chúa Sáng Thế kia, tin rằng họ chỉ bị chán ghét và vứt bỏ thôi, một ngày nào đó sẽ lại nhận được lời đáp...
Nói cách khác, nếu không nhận được lời đáp lại, các tín đồ cuồng nhiệt của "Hải Thần" chẳng những không tin Kalvetua đã vẫn lạc rồi ngừng tế sống, mà có khi còn tăng cường mức độ lên, hy vọng lại được thần linh phù hộ... Nếu không tuyên truyền và tác động trong suốt mấy năm, mấy chục năm, bọn họ rất khó thức tỉnh được.
Không được vị thần linh bản địa như Kalvetua che chở, e rằng Quân Phản Kháng sẽ hoàn toàn ngả theo Feysac hoặc Intis. Khi ấy, rất có thể những kẻ mang tín ngưỡng cực đoan như họ sẽ bị điều khiển làm những việc tàn nhẫn. Chẳng hạn như tấn công vào nơi tụ tập đông dân cư, hay bắt những đứa trẻ với ánh mắt hồn nhiên phải làm khiên thịt...
Mình cần dẫn dắt họ một chút, cần nói cho họ biết phương thức tín ngưỡng chính xác là gì, nhưng mình không nên tạo thêm gánh nặng cho bản thân, chỉ trợ giúp họ trong khả năng và phạm vi cho phép là được rồi... Mình cũng chẳng chịu trách nhiệm cứu vớt số phận của họ...
Klein khẽ gõ ngón tay lên mép bàn đồng dài loang lổ, bật cười:
"Chẳng phải mình đang muốn đóng vai một cách chân thực sao? 'Hải Thần' Kalvetua chính là một đối tượng khá tốt.
Cũng không biết bị sương xám ngăn cách thế này, mình có nhận được phản hồi nào không.
Haha, rốt cuộc thì vẫn phải thử một lần mới biết rõ được."
Klein nhanh chóng quyết định, vô thức cảm thấy sảng khoái một cách lạ thường.
Hắn đắn đo một lúc, trước hết cụ thể hóa một khung cảnh cần thiết, sau đó mới nắm vào Quyền Trượng Hải Thần, phóng linh tính ra, tiếp xúc với một trong các điểm sáng.
...
Khu rừng trên Đảo Lam Sơn, trong một hang động ẩn trên núi.
Kalat Đầu Trọc thuộc Quân Phản Kháng ngã khỏi xe lăn của mình, ánh mắt chìm trong tuyệt vọng và hoang mang khi ông ta bò về phía tượng thần Kalvetua đã vỡ vụn.
Ông ta đã lờ mờ nhận ra điều gì đó, nhưng lại không muốn tin. Bởi vì nó đồng nghĩa với việc tất cả lòng kiên trì, tất cả sự hy sinh, tất cả mọi đau đớn đều sẽ trở nên vô nghĩa.
Không... Ông ta thầm gào thét, liên tục niệm danh hiệu của "Hải Thần" Kalvetua, chỉ mong nhận được lời đáp lại của thần linh.
Hai khuỷu tay ông ta chống xuống đất, ngón tay vơ lấy một nắm đất cát khi cả người từng chút một trườn về phía pho tượng đã vỡ nát. Ông ta nâng cái đầu rắn biển khắc từ đá tảng lên, nhận ra ở vị trí con mắt có một vết lõm tạo thành một cái lỗ đen quỷ dị, răng nanh rơi rụng từng chiếc.
Kalat gần như đông cứng lại, dường như ánh sáng trước mắt đã biến mất.
Đúng lúc ấy, ông ta chợt nhìn thấy một bóng người mờ ảo. Đằng sau đối phương là một cơn sóng thần xanh thẳm tràn lên bầu trời cùng những tia chớp bạc trắng phân nhánh như cành cây.
Trong nỗi kinh ngạc, Kalat cúi đầu xuống theo bản năng, lòng dâng trào một niềm vui sướng không thể tin nổi.
Ông ta trông thấy người đó có sóng biển vây quanh bàn chân, gió lốc quay quanh thân thể. Bóng dáng ấy thật uy nghiêm, thần thánh, cao xa và toàn năng.
Rồi, ông ta nghe thấy một giọng nói lãnh đạm và hùng vĩ:
"Ta đã trở về."
Giữa âm thanh vang vọng, Kalat vô thức rơi nước mắt.
...
Bên trong di tích đáy biển đã hòa nhập một nửa với Linh giới, mười phút sau khi Klein rời đi.
Nước biển lấp đầy nơi đây chợt khuấy động dữ dội rồi rút ngược ra. Chỉ hai, ba mươi giây, trong di tích đã khô ráo như thể đang ở trên lục địa.
Một cơn gió lốc trong lành thổi vào, mang theo không khí để thở.
Từng bóng người rơi xuống từ cơn lốc, dẫn đầu là một người đàn ông trung niên cao lớn vạm vỡ. Bề ngoài ông khoảng bốn mươi, đường nét khuôn mặt cứng rắn, hằn sâu. Từng thớ cơ trên cơ thể nổi rõ, căng phồng dưới bộ trang phục giáo sĩ Bão Táp rộng rãi.
Đây chính là Hồng y của Giáo hội Bão Táp, Tổng Giám mục của hải phận Rorsted, Chấp sự cấp cao của Kẻ Trừng Phạt, "Hải Vương" Jahn Kottman.
Ông có một đôi mắt xanh biển thẫm, mái tóc cùng màu dày gấp đôi người bình thường, trông như những con sâu nhỏ hoặc từng cái xúc tu.
Đằng sau Jahn Kottman là một số Kẻ Trừng Phạt và quân nhân. Họ vừa mong đợi vừa thận trọng kiểm tra khu vực xung quanh, dù có vị Bán Thần bảo vệ đằng trước cũng không hề buông lỏng cảnh giác.
Đúng lúc ấy, họ nghe thấy một tiếng hừ lạnh, chợt bị một cơn lốc quét đi, từng người rơi xuống ngưỡng cửa đại sảnh của di tích.
Họ nhìn thấy trong đó là một cơ thể rắn, máu thịt đã hóa thành bùn, xương trắng khổng lồ lộ ra. Ngoài ra chẳng còn gì khác.
"Là ai!" Jahn Kottman kìm nén lửa giận, gầm gừ.
Theo sau tiếng quát của ông ta, một cơn sóng biển ào ào đổ xuống từ trên cao.
Sóng biển vang dội trước đại sảnh đã sụp đổ một nửa, nhanh chóng dịu lại như mặt hồ lặng gió.
Mặt hồ phản chiếu cảnh tượng trước đó:
Một bóng người không thể nhìn rõ rút chiếc đoản trượng màu trắng khảm đá quý xanh lam lên, khiến nước biển khuấy động, di tích rung chuyển.
Jahn Kottman hít một hơi thật sâu, quay lưng về phía đám người:
"Tìm hắn."
...
Lúc này, Klein đã chọn ra khoảng mười vị tín đồ khá quan trọng để đáp lại từng người một, chủ yếu là đưa ra các Điều Răn mới:
"Ta đã trở về, tha thứ quá khứ, cứu vớt các ngươi.
Điều răn 1: Không được tế sống, không được lấy người làm tế phẩm."