Quỷ Bí Chi Chủ - Q3: Nhà Lữ Hành
Chương 76: Tìm kiếm dấu hiệu bất thường
Quỷ Bí Chi Chủ - Q3: Nhà Lữ Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 76 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Klein không trả lời “có” hay “không”, bước chân đang hướng tới phòng ngủ của hắn dừng lại, bình thản nói:
“Đó là câu hỏi.”
“Đúng vậy, hoàn toàn đúng! Là câu hỏi! Chỉ đơn thuần là mấy lời nói xấu vô căn cứ thôi! Hơn nữa tôi cũng đã trả lời phủ định rồi.” Danitz mừng rỡ đáp lại, đồng thời nhấn mạnh là bản thân chưa hề thừa nhận.
Klein khẽ gật đầu:
“Ta sẽ nói rõ chuyện này với thuyền trưởng của ngươi.”
Nói rõ… Danitz sững sờ một lát, rồi nửa há miệng, vẻ mặt nhăn nhó.
Cũng được coi là người có hiểu biết, gã không còn giải thích hay phản bác gì nữa, cố nặn ra một nụ cười:
“Tôi có thể làm gì cho ngài không?”
Klein lặng lẽ hít một hơi, dùng năng lực “Tên Hề” kiểm soát biểu cảm trên gương mặt:
“Nghe lén cho tốt.”
“Vâng, ngay lập tức ạ!” Danitz vội vàng đồng ý.
Thấy Gehrman Sparrow đã quay người lại bước tới phòng ngủ, gã không kìm được mà hỏi:
“Ngài sẽ không tìm đến thuyền trưởng để nói rõ chuyện này đâu, phải không?”
Klein nắm tay nắm cửa, đáp với vẻ mặt không cảm xúc:
“Nghe lén cho tốt.”
Nói xong, hắn đẩy cửa bước vào. Trước khi khóe miệng hơi cong lên, hắn khép cửa phòng lại.
...
Sáng hôm sau, dùng bữa sáng xong, Klein mặc một chiếc quần ống rộng và áo khoác dày màu cà phê, đội mũ lưỡi trai. Hắn thay đổi diện mạo và ra ngoài, để lại Danitz một mình trong phòng với chiếc máy thu phát vô tuyến.
Dọc đường, Klein thay đổi dung mạo một lần nữa, khiến mình trông giống người bản địa hơn.
Hắn tìm tới một cửa hàng chuyên dụng, mua một đôi găng tay làm từ sợi đay, tấm vải liệm và túi đựng xác. Rồi, dựa vào đặc điểm cảnh vật xung quanh từ hình ảnh cầu nguyện mà hắn đã xem, hắn đi thẳng đến dưới chân cây cầu nọ, tìm ra cô gái đã chết trong một góc khuất, chết trong vũng bùn lầy kia.
Vì vẫn đang là mùa đông, thời tiết không quá nóng bức, thi thể chưa có dấu hiệu phân hủy, nhưng làn da thối rữa và mùi hôi thối vẫn khiến Klein bản năng cảm thấy buồn nôn.
Hắn không chôn cất cô gái khao khát được sống như một con người này ngay tối hôm qua, là vì bị sự kiện gần đây ảnh hưởng. Bayam có lệnh giới nghiêm rất nghiêm ngặt vào ban đêm, hơn nữa phải đến hừng đông nghĩa trang mới mở cửa.
Lấy một bình kim loại nhỏ ra, Klein đổ chút Dầu Quelagg vào tay, bôi lên chóp mũi.
Cảm giác nghẹt thở tràn ngập tâm trí hắn. Mùi bạc hà trộn lẫn với thuốc khử trùng lấp đầy khứu giác, khiến hắn tỉnh táo như vừa rơi vào một đại dương đầy những khối băng trôi lơ lửng, không còn bị ảnh hưởng bởi những mùi khác nữa.
Cất bình kim loại nhỏ đi, Klein đeo găng tay vào, tiến thêm vài bước, ngồi xổm xuống bên cạnh thi thể người phụ nữ kia.
Hắn trải tấm vải liệm ra, cuốn cô gái vào rồi nhẹ nhàng đưa thi thể cô vào trong túi đựng xác.
Mang chiếc túi trên vai, hắn cố ý đi qua những khu phố sầm uất nhất Bayam, mãi cho tới khi ra ngoại thành, đi theo con đường hẹp mà xe ngựa không thể qua, leo lên giữa đỉnh núi bên bờ biển.
Nơi đây có một nghĩa trang được Giáo hội Bão Táp và Dinh Thống đốc đặc biệt chuẩn bị cho người bản địa.
Còn đối với những người nước ngoài tới đây, thương gia, nhà thám hiểm, người Loen, người Intis, người Feynapotter đến định cư thì có một nghĩa trang khác tọa lạc ở phía đối diện Bayam, lưng tựa vào rừng cây, bằng phẳng và yên tĩnh.
Klein leo từng bước một lên cao, bước vào trong nghĩa trang vô danh, tìm đến người gác mộ đang ngủ gật.
“Cậu muốn chôn cất người này thế nào?” Người gác mộ chỉ vào túi đựng xác, nói, “Nếu muốn miễn phí thì phải đợi mấy ngày nữa, chờ tới khi nhà xác tập hợp được một số lượng thi thể nhất định, họ sẽ hỏa táng hết cùng một lúc rồi chôn chung một ngôi mộ. Đương nhiên, sẽ có mục sư trấn an linh hồn người chết trước. Với 5 saule, người đó sẽ nhận được một hộp tro cốt và một ngăn chứa. 2 bảng thì sẽ có một hộp tro cốt, một huyệt mộ và một bia đá. Nếu muốn chôn cất nguyên vẹn thì cần phải có quan tài. Cậu có thể qua chỗ kia chọn, giá cả tùy thuộc vào các loại vật liệu gỗ khác nhau.”
Klein suy nghĩ một hồi, rút 5 saule tiền giấy, đưa ra.
“Tên là gì?” Người gác mộ đếm tiền mặt cẩn thận, cầm bút chấm mực, hỏi với thái độ rất tốt.
Thực ra ông ta cũng chẳng biết viết chữ, chẳng qua chỉ muốn vẽ vài biểu tượng để gợi nhớ.
Klein dừng một giây, đáp:
“Bourdy.”
“Bourdy…” Người gác mộ lầm bầm lặp lại, vẽ một ký hiệu lên.
Ông ta không ngẩng đầu, tiếp tục nói:
“Cô ấy có thể có một câu trên bia mộ trong ngăn chứa của mình.”
Bourdy là một cái tên nữ điển hình trên Quần đảo Rorsted, vì thế người gác mộ không còn nhầm lẫn giới tính của cô ấy nữa.
Klein trầm mặc vài giây, thì thầm:
“Cô ấy là một con người.”
“Cô ấy là một con người? Đúng là dòng chữ trên bia mộ thật kỳ lạ…” Người gác mộ lẩm bẩm, “Cậu có ảnh chụp không? Tôi biết là cậu không có rồi.”
Chưa dứt lời, ông ta đã thấy đối phương đưa ra một tấm “ảnh chụp”.
Đó là một bức tranh chân dung do Klein vẽ ra nhờ vào nghi thức. Nó tái hiện hoàn hảo vẻ ngoài của cô gái trước khi bị bệnh. Để không bị nghi ngờ, hắn đã sử dụng loại giấy phù hợp và vài kỹ thuật để khiến bức chân dung trông giống hệt một tấm ảnh chụp.
Người gác mộ cảm thấy kinh ngạc nhưng cũng không nói gì. Ông ta nhanh chóng cầm thông tin và cùng Klein mang chiếc túi đựng xác đến căn chòi của vị mục sư.
Sau khi an hồn, hỏa táng, đựng tro cốt, dán ảnh chụp và khắc dòng chữ trên bia mộ xong, mọi chuyện hoàn toàn kết thúc, Klein nhìn thật sâu một cái, quay người rời khỏi nghĩa trang.
Dọc đường xuống núi, hắn nhìn thấy toàn bộ thành phố Bayam.
Nước biển màu xanh lam nhạt gần với màu lục, mênh mông vô tận. Những cánh buồm trùng điệp trên bến cảng, ống khói cao ngất. Đường phố chằng chịt khắp nơi, người đến người đi. Những trang viên tứ phía dày đặc, trồng rất nhiều cây cối. Đường cái ở phía xa rộng lớn, đường ray thẳng tắp… Chúng giống như một bức tranh sơn dầu tuyệt đẹp được nhào nặn bởi bàn tay của một bậc thầy, ngập tràn sức sống và tinh thần phấn chấn, khó miêu tả thành lời.
...
Trên đỉnh tháp đồng hồ của giáo đường Sóng Biển, Hồng y của Giáo hội Bão Táp, Chấp sự cấp cao của Kẻ Trừng Phạt, Jahn Kottman đang đứng ở bên rìa, nhìn ra biển rộng mang lại cảm giác thanh thản và dãy núi trải dài dọc bờ biển cùng khu cảng.
Mức độ ô nhiễm ở Bayam khá thấp vì các ngành công nghiệp khai thác và luyện kim đều được đặt ở những thành phố trên các hòn đảo khác. Thương mại chính ở đây là gia vị, nhà thổ và sòng bạc, đây là nơi tập trung và vận chuyển hàng hóa. Nó không hình thành một nền công nghiệp hoàn chỉnh, mà số ngày đốt than đá để sưởi ấm cũng rất ít vì nhiệt độ không khí ôn hòa.
Ngay khi “Hải Vương” Jahn Kottman rút tầm mắt về, ông ta nhìn thấy một vị Kẻ Trừng Phạt chạy lên cầu thang xoắn ốc.
“Thưa Đức ngài Kottman, có tin tức mới ạ.” Vị Kẻ Trừng Phạt này đấm mạnh tay phải lên ngực trái.
“Là gì?” Jahn Kottman với vóc dáng cường tráng quay lại, hỏi.
Vị Kẻ Trừng Phạt đưa tờ giấy trong tay ra:
“Tin tức đến từ nội bộ Quân Phản Kháng. Họ nhận được lời đáp của Kalvetua, đang tạo hình pho tượng mới.”
“Pho tượng mới?” Jahn Kottman mở tờ giấy ra, lướt mắt nhanh qua.
Ông chợt nghiêng đầu nhìn về phía nội địa trên Đảo Lam Sơn, nơi bị bao phủ bởi khu rừng rậm rạp như biển, trầm ngâm rồi cất tiếng:
“Tìm kiếm những nơi xuất hiện dấu hiệu bất thường trong hải phận quần đảo.”
Từ tình báo này, ông đã xác định được một điều, đó là người thần bí đã lấy đi đặc tính phi phàm của Kalvetua vẫn chưa rời khỏi hải phận Quần đảo Rorsted. Điều này có thể phán đoán chính xác dựa trên việc đối phương giả trang thành Kalvetua để đáp lời tín đồ.
Đồng thời, Jahn Kottman cũng hiểu rõ rằng đặc tính phi phàm được để lại bởi một Kalvetua hoàn toàn điên cuồng trước khi chết, dù có hình thành một vật phẩm thực sự hay không, dĩ nhiên đều sẽ tồn tại những tác dụng phụ cực kỳ nghiêm trọng. Vì thế, chắc chắn nó sẽ dẫn đến những điều bất thường trong các khu vực xung quanh.
Hơn nữa, ông tin chắc người thần bí kia cũng không dễ dàng gì tìm được biện pháp phong ấn chính xác.
Dù có tìm được, cũng không thể khống chế được khi đáp lại lời khẩn cầu, sẽ bộc lộ ra vấn đề.
Đây chính là manh mối!
“Vâng, thưa Đức ngài Jahn Kottman! Bão Táp phù hộ ngài!” Vị Kẻ Trừng Phạt kia lại làm một lễ.
...
Sau khi tiến vào thành phố Bayam, nhân lúc không có ai chú ý, Klein hủy bỏ năng lực “Người Không Mặt”, ngồi xe ngựa trở về quán trọ Azure Breeze.
Vừa mở cửa bước vào, hắn đã thấy ngay Danitz đang ngồi trước chiếc máy thu phát vô tuyến với vẻ mặt kỳ lạ và nghiêm trọng.
“Có gì mới không?” Klein nhỏ giọng.
“Không, không có.” Danitz giơ tay lên, quơ quơ tờ báo, “Tiền truy nã của tôi, tiền truy nã của tôi, đã tăng lên đến 5500 bảng rồi…”
Vậy là sắp đuổi kịp ‘Sắt Thép’ Mavety!
Chỉ vì thế mà gã không dám ra ngoài uống rượu giải sầu, chỉ có thể ngoan ngoãn đợi trong phòng để nghe lén tín hiệu.
Tốc độ gia tăng giá trị này đúng là khiến người ta phải sôi máu lên mà… Klein nhất thời không biết phải thể hiện biểu cảm gì, đành phải nói một cách vô cảm:
“Đây mới chỉ là khởi đầu thôi.
Ngài Chục Ngàn Bảng.”
…Cứt chó! Danitz chửi thề trong lòng, nhưng trên mặt không hề có bất kỳ dấu hiệu bất kính nào.
Tất cả những chuyện kia đều là do Gehrman Sparrow làm, tại sao tiền treo thưởng của mình lại bị tăng lên chứ? Đám Giáo hội Bão Táp khốn khiếp! Gã gượng cười, lắc đầu, cơ mặt hơi vặn vẹo.
Klein cố nhịn cười, không để ý đến gã, trở lại phòng ngủ để chuẩn bị ngủ bù.
Bấy giờ, hắn bỗng thấy một phong thư đột ngột xuất hiện, bay từ trên không trung xuống, vừa vặn rơi ngay trước mặt mình.
Klein giơ tay phải bắt lấy phong thư.
Người đưa tin lần này đến cả mặt cũng không thèm lộ, cứ thế vứt xuống rồi đi luôn à? Klein tặc lưỡi, tiện tay mở thư ra đọc:
[…Có hai phương thức để đạt được một người đưa tin. Một là suy nghĩ thật kỹ câu mô tả chính xác, cử hành nghi thức, triệu hồi sinh vật Linh giới tương ứng, ký khế ước tử linh với nó. Hai là trực tiếp tiến vào Linh giới để tìm kiếm người đưa tin mà em mong muốn. Sau khi nhận được sự đồng ý của nó thì ký khế ước với nó, đồng thời ghi chép lại ngôn ngữ mô tả chính xác, tiện cho việc sử dụng về sau.
Loại phương pháp thứ nhất tương đối đơn giản, nhưng cũng tiềm ẩn nhiều nguy hiểm. Vì thứ phù hợp với mô tả có thể là một sinh vật Linh giới mạnh mẽ hoặc một Tà Linh quỷ quái. Mỗi lần triệu hồi, em sẽ không thể hoàn toàn xác định rõ mình sẽ triệu hồi thứ gì đến, đây lại là nguy hiểm khó có thể dự đoán trước.
Loại phương pháp thứ hai nguy hiểm ở chỗ em không dễ dàng tìm được người đưa tin phù hợp, hơn nữa luôn tiềm ẩn nguy cơ bị lạc lối trong Linh giới.
Trừ phi em là một “Nhà Lữ Hành”, nếu không thầy không khuyến khích phương pháp thứ hai này. Đối với loại thứ nhất, thầy có thể cung cấp một vài “mô tả” mà thầy từng kiểm tra và xác minh. Chỉ cần quá trình được hoàn thành chính xác, mức độ nguy hiểm sẽ thấp xuống, nhưng chưa chắc đã khiến em hài lòng về người đưa tin đó. Mặt khác, khế ước cần sử dụng sức mạnh trong lĩnh vực tử linh, em có thể dùng chiếc còi đồng của thầy để cung cấp sức mạnh cho nó.
Cách thức bao gồm những câu sau đây…]
[Đương nhiên, nếu em không ngại, thầy có thể chuyển nhượng một người đưa tin cho em làm quà, khiến nó ký khế ước với em…]
Chuyển nhượng cho mình? Thảo nào vừa rồi người đưa tin kia ngay cả mặt cũng không dám lộ… Klein chợt nghĩ.
Cân nhắc việc bản thân từng dùng người đưa tin trước làm hộ vệ, kết quả là nó không may bị ngài A xử lý, khiến cho người đưa tin sau càng ngày càng thiếu lịch sự với mình, hắn khéo léo từ chối ý tốt chuyển nhượng này trong lòng.
Nên dùng loại thứ nhất hay loại thứ hai nhỉ? Loại thứ nhất dễ xảy ra vấn đề, biết đâu ứng viên người đưa tin được triệu hồi ra còn đánh cho mình một trận ấy chứ… Nếu lời mô tả thường dùng không đủ đặc biệt, năng lực của người đưa tin sẽ rất đáng lo. Loại thứ hai thì sao? Mình không sợ lạc lối, có thể trực tiếp trở về không gian phía trên sương xám. Hơn nữa trong trạng thái linh thể, mình có thể sử dụng Quyền Trượng Hải Thần, mà sinh vật Linh giới cũng không sợ bị hút cạn máu. Ừ, phải tiến hành bên ngoài quần đảo, nếu không sẽ bị quấy nhiễu bởi tiếng cầu nguyện. Klein nhanh chóng đưa ra quyết định.