94. Chương 94: Căn phòng trưng bày của 'Trung Tướng Băng Sơn'

Quỷ Bí Chi Chủ - Q3: Nhà Lữ Hành

Chương 94: Căn phòng trưng bày của 'Trung Tướng Băng Sơn'

Quỷ Bí Chi Chủ - Q3: Nhà Lữ Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 94 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cô ta đang... nghi ngờ điều gì? Klein nhìn thẳng vào mắt Edwina, không hề tránh né, cũng chẳng chớp mắt.
Sau khi biết Danitz đã tiết lộ chuyện mình từng hiến tế cho Kalvetua trước khi con quái vật đó chết, Klein đã có sự chuẩn bị. Nếu lúc này không phải đang đứng bên mạn thuyền mà ngồi trên ghế sofa, chắc chắn hắn sẽ gác chéo chân, hơi ngả người về sau, thong dong tự tại đáp lời.
Hắn mỉm cười, giơ tay trái lên, đáp bằng giọng nhẹ nhàng:
"Chiếc găng tay này của tôi gọi là Đói Khát Ngọ Nguậy."
Klein tin chắc rằng, sau khi chứng kiến trận chiến của hắn, Danitz sẽ báo cáo chi tiết cho thuyền trưởng của gã. Vì vậy, một 'Trung Tướng Băng Sơn' Edwina, người ngang hàng với 'Trung Tướng Gió Lốc' Qilangos, hẳn sẽ dễ dàng đoán ra hắn đã đoạt được Đói Khát Ngọ Nguậy. Hơn nữa, nếu đã vậy, chủ động tiết lộ sẽ giúp hắn giành được lợi thế tâm lý hơn là bị đối phương vạch trần.
Việc hắn đột ngột đề cập đến chuyện đó bao hàm hai ý nghĩa. Thứ nhất, ngụ ý cho đối phương biết rằng sau lưng hắn có một tổ chức, có người có thể tiêu diệt 'Trung Tướng Gió Lốc', dàn xếp cái chết của Kalvetua, đồng thời thay nó đáp lại tín đồ. Thứ hai, để cảnh cáo Edwina đừng có ý định điều tra, đừng tìm hiểu sâu thêm, nếu không, cái kết bị tiêu diệt ngay lập tức của 'Trung Tướng Gió Lốc' sẽ là một bài học.
Vào thời điểm này, Klein vẫn tiếp tục duy trì nhân cách Gehrman Sparrow. Hắn không trực tiếp mở lời uy hiếp, cũng không phủ nhận bất cứ điều gì, chỉ đơn giản dùng một giọng điệu trần thuật bình thản nhưng ẩn chứa sự điên cuồng để đáp lại.
Edwina Edwards khẽ gật đầu, bất chợt chuyển chủ đề:
"Tôi định cung cấp một chút viện trợ cho Quân Phản Kháng ở Quần đảo Rorsted, chủ yếu là lương thực và vải vóc."
Viện trợ? Thế lực sau lưng cô ta đối địch với Loen à, hay chỉ đơn giản là chán ghét Giáo hội Bão Táp? Klein thu lại nụ cười, bình thản đáp:
"Chuyện này chẳng liên quan gì đến tôi."
Mình sẽ không để lại bất kỳ điểm yếu nào đâu... Klein thầm nhủ.
Edwina nghiêng đầu, giơ tay chỉ về phía 'Liệt Diễm' Danitz, người đang vừa uống rượu vừa lén nhìn sang đây:
"Tôi sẽ ủy thác cho anh ấy toàn quyền xử lý, bao gồm cả việc liên lạc với Quân Phản Kháng, xác định thời gian, sắp xếp một bến cảng riêng. Tôi hy vọng anh có thể cung cấp sự bảo vệ nhất định."
Phụt... Danitz phun ra một ngụm rượu màu vàng kim.
Á há há, phụt! Bịch! Cốp! Rầm! Hai tên hải tặc ngồi cạnh gã cười đến nỗi co quắp cả người, đập lưng vào boong tàu, phun sạch chỗ bia vừa uống ra.
Một trong hai người có làn da sẫm màu như thể được phủ một lớp da sắt. Kẻ còn lại có phần eo khá thô, dù không quá béo, song cũng chẳng thể nói là có đường cong.
Edwina dời mắt đi, thong thả bổ sung thêm một câu trước khi Klein kịp lên tiếng:
"Anh là một nhà thám hiểm, tôi tin anh sẽ không từ chối một công việc lương cao."
Đúng là một cái cớ tuyệt vời... Klein mỉm cười đáp:
"Đương nhiên."
Hắn không hỏi thù lao cụ thể là bao nhiêu, mà dường như Edwina cũng quên không đề cập đến.
Vị thuyền trưởng thông minh xinh đẹp này im lặng một lúc, rồi mới nói:
"Senor sai người truyền tin đến, nói y đồng ý mua chiếc chìa khóa Cự Nhân mà tôi tìm thấy trước đây với giá 5000 bảng."
Đó chính là chiếc chìa khóa sắt đen khổng lồ từng được tuyên bố là Chìa Khóa Tử Thần, suýt chút nữa đã khiến Danitz mất mạng ở Bayam. Klein nghi ngờ nó không chỉ có nguồn gốc từ Kỷ thứ Hai Hắc Ám, mà còn có mối quan hệ nhất định với Vương đình Cự Nhân.
Ý là đang hỏi mình có muốn ra giá không à? Klein thoạt sững sờ, chợt bừng tỉnh, không khỏi thầm nhủ trong đầu vài câu:
5000 bảng? Mình cũng chẳng biết chiếc chìa khóa kia có tác dụng gì hay có thực sự liên quan đến Vương đình Cự Nhân không! Nếu đúng là không dùng được, vậy có được trả hàng không?
Hơn nữa, việc này vốn chẳng có đầy đủ thông tin, dù có mang lên sương xám để bói toán cũng không nhận được gợi ý hữu hiệu nào.
Ừm, một suy luận đơn giản là, nếu nó chẳng dính dáng gì tới Vương đình Cự Nhân, mà là một kho báu nào đó mình không biết, thì mình có mua cũng vô dụng. Lợi ích duy nhất chính là phá hủy được mưu đồ của 'Thượng Tướng Đẫm Máu', hại người chứ không lợi mình. Còn nếu nó có quan hệ với Vương đình Cự Nhân, thì 'Thượng Tướng Đẫm Máu' dù có mua cũng khó mà tìm được đến mục tiêu, vì địa điểm nằm ở "Vùng đất bị Thần bỏ rơi" cơ mà. Thêm vào đó, mình còn đang lên kế hoạch săn gã. Đến khi ấy, chẳng cần tốn tiền cũng lấy được chìa khóa, đồng nghĩa với việc gã mua giúp mình, cũng bảo quản hộ một thời gian luôn.
Dòng suy nghĩ này đúng là rất lý tưởng hóa, nhưng cũng đâu phải bất khả thi...
Klein trầm ngâm vài giây rồi đáp:
"Nó có khả năng cất giấu bí mật rất lớn."
Hắn cố tình nhắc một câu như vậy, khiến 'Trung Tướng Băng Sơn' không nỡ bán chiếc chìa khóa sắt đen khổng lồ đó cho 'Thượng Tướng Đẫm Máu', ngăn ngừa trường hợp thứ nhất xảy ra, tránh cho kẻ kia vì muốn tìm ra kho báu mà nhanh chóng tăng cường thực lực, bước chân vào lĩnh vực Bán Thần. Điều đó sẽ mang đến tai họa rất nghiêm trọng cho Klein.
Edwina im lặng nghe xong, không tiếp tục đề tài này nữa, nửa xoay người, chỉ vào cửa khoang tàu và nói:
"Bữa sáng cho anh đã được chuẩn bị rồi."
"Cảm ơn." Klein bỏ mũ xuống, cúi chào một cách lịch sự.
Trên đường đi vào khoang tàu của 'Trung Tướng Băng Sơn', hắn nhanh chóng nghĩ lại đoạn hội thoại vừa rồi, tìm kiếm động cơ thực sự đằng sau lời mời của Edwina.
Từ vấn đề về thân phận của Gehrman Sparrow đến món vật phẩm thần kỳ được nghi là Đói Khát Ngọ Nguậy, rồi đến chuyện hiến tế cho Kalvetua và "Hải Thần" vẫn tiếp tục đáp lại tín đồ sau khi đã chết, tất cả đều nối liền với nhau, đúng là rất dễ khiến người khác liên tưởng rằng mình có một tổ chức bí ẩn chống lưng, không rõ mục đích.
Mà thế lực đằng sau 'Trung Tướng Băng Sơn' lại rất đề phòng cảnh giác, đồng thời cũng rất hứng thú, nên mới muốn để cô ta đối mặt với mình thăm dò một chút, xem có thể thu hoạch được gì chăng?
Hiện giờ họ vẫn tương đối có thiện ý, việc cung cấp viện trợ cho Quân Phản Kháng chính là bằng chứng. Dường như họ càng có khuynh hướng muốn hợp tác với tổ chức chống lưng cho mình hơn. Đương nhiên, một thứ không xác định thì luôn khiến người khác sợ hãi. Chưa nắm chắc được tình hình, khả năng 'Trung Tướng Băng Sơn' và đồng bọn tấn công mình là rất thấp.
Haha, nếu họ mà biết, tổ chức bí ẩn sau lưng mình kia chỉ mới thành lập được hơn nửa năm một chút, tính cả 'Thế Giới' và tiểu thư Xio đã thiết lập liên hệ nhưng chưa kéo vào, số thành viên còn không vượt quá mười người, thì họ có tức giận đến mức mất kiểm soát luôn không nhỉ...
Giữa dòng suy nghĩ miên man, Klein tiến vào khoang tàu, đi dọc theo tia sáng lờ mờ trên hành lang, xuyên qua từng cánh cửa gỗ.
Hắn theo chân Edwina bước lên vài bậc thang, đi tới tầng hai có ánh sáng chói hơn.
Trước khi vào phòng ăn của hải tặc, họ đi ngang qua một căn phòng hé mở.
Klein tùy ý liếc vào trong một chút, phát hiện ra chiếc chìa khóa sắt đen to lớn kia nằm trên một chiếc bàn gỗ.
"Đây là những minh chứng cho nhiều lần thám hiểm săn tìm kho báu của chúng tôi. Phần lớn chỉ có giá trị kỷ niệm, phần còn lại vẫn chưa lộ rõ giá trị, còn cần nghiên cứu thêm." Edwina trông thì lãnh đạm nhưng giải thích rất chi tiết, như thể cô sợ rằng hắn sẽ không hiểu lời mình, không rõ chuyện gì đang diễn ra.
Khi đề cập tới từ "nghiên cứu" này, đôi mắt màu xanh da trời như nước suối thanh khiết kia rõ ràng sáng lên một chút.
Minh chứng cho nhiều lần thám hiểm săn tìm kho báu ư? Klein không khỏi nhìn vào trong, cẩn thận đánh giá lại.
Bấy giờ, Edwina chủ động đẩy cửa bước vào, tiện miệng giới thiệu:
"Đây là xu vàng của Đế quốc Solomon ở Kỷ thứ Tư."
Tầm mắt Klein chuyển qua, nhìn thấy một đồng tiền được đặt trong khung ảnh.
Toàn bộ bề ngoài nó ánh lên một màu vàng tối, giống như được ghép từ hai hình bán nguyệt không cùng kích thước. Mặt ngoài nó khắc một chiếc vương miện đỉnh nhọn, trông rất giống với chiếc trên đỉnh đầu 'Ngũ Hải Vương' Nast.
Edwina tựa như một người chủ sở hữu rất thích khoe khoang về bộ sưu tập của mình, lần lượt giới thiệu từng vật phẩm bên trong căn phòng. Điều này khiến Klein nhớ tới một người quen, chính là quý ngài 'Con Mắt Trí Tuệ' kiêm thám tử lừng danh Isengard Stanton.
Về điểm thích khoe đồ sưu tập này, họ giống nhau thật... Những người sở hữu bộ sưu tập phong phú đều có đam mê này ư? Khoan đã, ngài Stanton từng du học ở Lenburg bốn năm, trong mô tả về 'Trung Tướng Băng Sơn' cũng có câu "Edwina Edwards... đến từ Lenburg". Đây... Thủ đô của Lenburg chính là tổng bộ của Thần Tri Thức và Trí Tuệ. Ngài Stanton cũng thừa nhận rằng trong khi du học tại đó đã đổi đức tin sang Thần Tri Thức và Trí Tuệ... Lẽ nào thế lực sau lưng 'Trung Tướng Băng Sơn' chính là họ? Klein trầm ngâm lắng nghe, cho tới khi Edwina dừng chân trước chiếc chìa khóa sắt đen khổng lồ kia.
Vẫn giống như cái hắn thấy trong mơ, chiếc chìa khóa to bằng kích cỡ đàn lia, một người bình thường phải ôm vào mới nhấc lên được. Trông nó mờ đục, hình dạng và cấu trúc cực kỳ cổ xưa.
Họa tiết bên ngoài trông rất giống với phong cách của Thành Bạch Ngân, rõ ràng là có đặc thù của Cự Nhân... Klein gật đầu, đang định dời tầm mắt đi, bỗng nghe thấy tiếng Edwina nói:
"Anh có thể nghiên cứu nó một chút."
Cho tôi nghiên cứu nó một chút sao? Chắc chắn cô chẳng biết tôi đã kích hoạt bao nhiêu vấn đề tiềm ẩn rồi. Tôi mà tha hồ nghiên cứu thứ này, e rằng lát nữa sẽ không còn thấy Tàu Mộng Tưởng Hoàng Kim đâu nữa ấy... Klein mỉa mai bản thân, đưa tay phải ra chạm vào chiếc chìa khóa sắt đen thuộc về Cự Nhân kia.
Một cảm giác lạnh buốt truyền tới tay hắn, và dù có truyền bao nhiêu linh tính vào, hắn cũng chẳng cảm thấy gì khác.
Tiếc quá, không mang nó lên sương xám nghiên cứu được... Klein rút tay phải về, khẽ lắc đầu.
Hắn dời tầm mắt về phía một cuốn sách đóng bằng giấy da dê cùng nằm trên bàn, mặt bìa sách màu nâu sậm in hàng chữ bằng tiếng Feysac cổ:
[Groselle Du Ký]
"Nó đến từ một con thuyền đắm dưới đáy biển, đã bị ngâm 165 năm mà vẫn không hề hư hại." Edwina giới thiệu, "Bên trong ghi chép câu chuyện về một Cự Nhân tên là Groselle quyết định tới Quốc gia Băng Sương để tiêu diệt 'Bắc Vương' – một con Cự Long băng sương hùng mạnh. Dọc đường, ông ta kết thêm bạn đồng hành: một nữ Tinh Linh, một tu sĩ khổ hạnh, một quý tộc Đế quốc Solomon, một binh sĩ Loen. Câu chuyện đang phát triển đến đoạn họ đã đụng độ trực diện 'Bắc Vương', song dù có dùng cách nào thì những trang sau cũng chẳng thể mở ra. Anh có thể thử một lần."
Không phải bút ký ghi chép hành trình mà là tiểu thuyết sao? Cuốn tiểu thuyết này kỳ quái thật, đặt những nhân vật ở các thời đại khác nhau và kỷ nguyên khác nhau vào cùng một chỗ. Hẳn đây là một sản phẩm cận đại rồi... Klein lật cuốn sách, khiến từng trang giấy nâu vàng lướt qua.
Nội dung bên trong khá tương đồng với mô tả của Edwina, song tình tiết của câu chuyện có vẻ rất đột ngột, rời rạc, ngắt quãng, khiến Klein phải nghi ngờ mình có đọc thiếu đoạn nào không. Chẳng hạn như, khi các nhân vật chính gặp nhau, chỉ xa lạ một chút rồi trở nên thân quen ngay.
Chẳng bao lâu sau, hắn đã lật tới vài trang cuối, phát hiện quả nhiên chúng dính vào nhau, làm cách nào cũng không tách ra nổi.
Loại hiệu ứng này, chắc có thể xử lý phía trên sương xám được đây... Không biết sẽ phát sinh tai nạn gì nữa... Klein nghiêng đầu nhìn 'Trung Tướng Băng Sơn'.
Edwina trầm mặc một lát rồi mới nói:
"Nếu anh muốn, tôi có thể bán cho anh. Tôi đã nghiên cứu nó nhiều năm rồi mà chẳng thu hoạch được gì cả.
Dù vậy, tôi có một điều kiện."
"Điều kiện gì?" Klein hỏi ngược lại.
Edwina mím môi, đáp:
"Nếu anh nghiên cứu ra điều gì, làm ơn hãy nói kết quả cho tôi, để tôi không còn băn khoăn nữa.
Miễn là anh đồng ý điều kiện ấy, tôi sẽ bán cho anh với giá rẻ."
Klein đột nhiên hứng thú:
"Bao nhiêu?"
"8000 bảng." Edwina bình thản nói.
"Ừm..." Klein ra vẻ trầm ngâm, lãnh đạm gật đầu, "Tôi sẽ cân nhắc."
Cân nhắc xem nên làm sao để vờ như chuyện này chưa từng xảy ra... Hắn thầm nghĩ.