Bán Thần Đánh Giá

Quỷ Bí Chi Chủ - Q4: Kẻ Bất Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 151 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong thế giới trong sách, Klein vừa xuất hiện ở một nơi hẻo lánh ngoại thành, liền lấy ra số bùn đất đỏ sậm còn lại từ trước, nhặt một cành cây khô lên, rồi sử dụng "Bói Gậy" để tìm kiếm xác ướp Tutanssess II.
Anh lo lắng xác ướp được mệnh danh là hóa thân của lời nguyền rủa kia sẽ gây nguy hiểm cho cư dân nơi đây. Mặc dù thế giới trong sách không thiếu những Phi Phàm giả Cấp 5, và xác ướp Tutanssess II vẫn ở trong trạng thái hỗn loạn và "đần độn" sau khi mất đi sự kích thích từ tiếng còi đồng của Azik, thiếu đi khả năng tự hành động, nhưng khi còn sống nó đã là một cường giả Bán Thần chân chính. Sau khi chết, thi thể của nó đã diễn hóa thành một lời nguyền rủa chắc chắn không hề tầm thường. Ngay cả bản thân Klein, nếu không có hạt châu hoàng kim kháng nguyền rủa mà tiểu thư Sharron đã đưa, cũng không dám đến quá gần.
Đương nhiên, Klein cũng đã cân nhắc kỹ lưỡng trước khi quyết định lợi dụng "Groselle Du Ký" để đánh cắp xác ướp Tutanssess II. Những lần trải nghiệm trước đó của anh và những người khác đều chứng minh một điều: những người từ bên ngoài khi tiến vào thế giới trong sách sẽ không trực tiếp xuất hiện trước mặt cư dân bản địa, mà phải thăm dò mới có thể gặp, đặc biệt là trong lần đầu tiên!
Cho nên, Klein tin tưởng xác ướp Tutanssess II chắc hẳn sẽ được đưa đến một nơi không người, và với trạng thái xác sống như vậy, nó có khả năng chỉ quanh quẩn ở một khu vực nhất định, rất khó có thể tự chủ đi thăm dò các hướng khác nhau như nhân loại, Tinh Linh hay Cự Nhân.
Nói cách khác, chỉ cần thời gian không quá lâu, chắc chắn sẽ không gây ra tổn thất gì, mà tính từ khi Klein bôi bùn đất chứa máu lên bìa cuốn sách, mới chỉ trôi qua hai ba phút.
Theo chỉ dẫn của "Bói Gậy", Klein trong trạng thái linh thể, bay về phía một ngọn núi gần đó, rất nhanh đã thấy một thung lũng.
Đúng lúc này, xác ướp Tutanssess II quấn băng vải nâu vàng, dính đầy chất lỏng đỏ sậm, đeo chiếc mặt nạ hoàng kim với những hoa văn dày đặc đã xuất hiện!
Từ cổ họng nó phát ra âm thanh không giống với loài người, lao đến với những bước chân dài, không khí xung quanh theo đó cũng trở nên ảm đạm.
Cùng lúc đó, bên trong toàn bộ thung lũng, những xác chết động vật không còn nguyên vẹn cũng lật tung lớp bùn đất đang che phủ mình, rồi khó nhọc bước đi về phía Klein.
Klein, được tiếng còi đồng của Azik gia cố linh thể, nhất thời "a" lên một tiếng:
"Thật là nhiệt tình..."
Anh không chút hoang mang vứt bỏ cành cây khô kia, cầm lấy một vật thể màu đen sâu thẳm.
Đây là đặc tính phi phàm "An Hồn Sư" mà trước đó anh đã phóng thích từ "Đói Khát Ngọ Ngoạy" phiên bản biến dị, phần trung tâm của nó có một điểm sáng thuần túy, lấp lánh tựa như màn đêm đầy sao.
Dao động vô hình lan tràn ra, bốn phía bỗng trở nên tối sầm, giống như màn đêm đang dần dần buông xuống.
Cảm giác yên tĩnh, thanh thản cùng với những ánh sao rơi xuống, mấy xác chết động vật không còn nguyên vẹn kia đầu tiên ngây dại, rồi chợt ngã xuống, trở về giấc ngủ vĩnh hằng.
Xác ướp Tutanssess II cũng chậm lại, động tác của nó càng ngày càng chậm chạp, nhưng từ đầu đến cuối đều không hề gục xuống.
Trực tiếp dùng đặc tính phi phàm quả nhiên không phát huy được hiệu quả quá tốt lắm, hơn nữa, tác dụng phụ cũng không hề nhỏ... Klein không nhịn được nâng tay trái lên che miệng, ngáp một cái.
Anh lập tức khiến "Đói Khát Ngọ Ngoạy" trở nên tái nhợt, nhuốm lên một chút màu lục ảm đạm, rồi trực tiếp dùng năng lực "Xác Sống" thao túng xác chết đối diện.
Hai loại hiệu quả phi phàm chồng chất lên nhau cuối cùng cũng khiến cho xác ướp Tutanssess II yên tĩnh trở lại.
Với hốc mắt được khảm hai viên bảo thạch màu đen, nó chậm rãi đi tới bên cạnh Klein, đứng im lìm ở đó, giống như một người hầu nam chuyên nghiệp nhất.
Đáng tiếc là có nguyền rủa... Klein lúc này lấy ra từ bên trong linh thể một hạt châu hoàng kim mang phong cách của vương quốc Cao Địa cổ đại, bề mặt được khắc những hoa văn màu xanh lam.
Cái này đến từ Sharron, đặc biệt chuẩn bị cho xác ướp Tutanssess II, có tác dụng áp chế và trừ khử lời nguyền rủa. Nếu không, tiểu thư "Oan Hồn" này làm sao dám nhắm vào xác ướp Pharaoh?
Thưởng thức vẻ ngoài hạt châu hoàng kim, Klein khiến xác ướp Tutanssess II chủ động há miệng ra, sau đó nhét vật phẩm kia vào từ lỗ miệng trên chiếc mặt nạ.
Chỉ hai ba giây sau, sự u ám xung quanh đã hoàn toàn biến mất.
Làm xong tất cả những chuyện này, anh tiến tới một bước, dùng trạng thái linh thể nhập vào bên trong xác ướp Tutanssess II, tiếp đó không chút do dự chấm dứt triệu hồi, quay trở về phía trên màn sương mù xám.
Xác ướp này đã trở thành một xác sống thuộc về anh, có thể giống như con rối Senor trước đó, dùng cách này để mang ra ngoài, không cần phải mạnh mẽ dung nạp vào trong cơ thể.
Trải qua nghi thức ban tặng, xác ướp Tutanssess II, vật liệu giàu linh tính này, đã trở về thế giới hiện thực, về tới phòng khách sạn giá rẻ.
Klein dọn sạch những dấu vết liên quan, đưa tay phải ra, định nắm lấy bả vai xác ướp, định mang theo nó "Truyền Tống" về căn phòng nơi Sharron và Maric đang chờ bên ngoài.
Nhưng sau khi nhìn vào băng vải nâu vàng dính vết dầu và chất lỏng đỏ sậm, Klein lặng lẽ rút tay phải về, chuyển sang dùng tay trái đã đeo găng tay.
Tay trái anh sau khi nắm lấy bả vai xác ướp, lập tức trở nên trong suốt, và nhanh chóng lan tràn ra toàn bộ thân thể anh.
Chỉ lóe lên một cái chớp mắt, Klein và xác ướp đã về tới căn phòng trước đó.
Anh không vội vã mở cửa để cho tiểu thư Sharron và Maric thấy kết quả, ngược lại, anh lấy đồng hồ bỏ túi vỏ vàng ra, mở nắp và nhìn thoáng qua.
Còn 36 giây nữa là đủ 5 phút... Klein khiến xác ướp Tutanssess II kéo ra một cái ghế, bản thân thì nhàn nhã ngồi xuống.
Đợi một hồi, anh cuối cùng cũng nghe thấy tiếng đập cửa.
"Mời vào." Klein vừa mỉm cười đáp lại, vừa thao túng xác ướp Tutanssess II ra đón.
Cửa phòng kẽo kẹt một tiếng mở ra, trong mắt Sharron và Maric đồng thời hiện ra bóng dáng gầy gò đeo chiếc mặt nạ hoàng kim, quấn đầy băng vải nâu vàng.
Hai viên bảo thạch màu đen nơi hốc mắt của bóng người đó lóe lên một chút, sau đó nằm xuống trên đất, chuẩn bị sẵn sàng tư thế.
... Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Sharron và Maric ngây người, không biết nên nói gì.
Klein sớm đã dùng bức tường linh tính cách ly tiếng còi đồng của Azik, giải trừ sự khống chế đối với xác sống, chỉ vào xác ướp đã nằm đó, cười nói:
"Tiếp theo là chuyện của hai người."
Vở kịch do mình đạo diễn đã kết thúc viên mãn... Klein trong lòng cảm khái một câu, lẳng lặng cảm nhận trực giác "nhìn thấy" ma dược tiêu hóa rất nhanh.
Điều này làm cho anh cảm thấy, có lẽ không cần đến cuối năm, mà sớm hơn hai tháng, thậm chí ba tháng, mình có thể cân nhắc đến việc tấn thăng Bán Thần.
Hơn nữa, mượn lần tiêu hóa này, số con rối mà anh có thể thao túng cuối cùng đã tăng lên hai, khoảng cách cực hạn có thể đạt đến 200m. Khi đối mặt với kẻ địch có cường độ linh thể cùng cấp bậc, thời gian bước đầu khống chế mục tiêu và thời gian hoàn toàn chuyển hóa đối phương thành con rối, lần lượt giảm xuống còn 10 giây và hai phút rưỡi, phạm vi cũng được mở rộng lên 10 mét.
"Thật sự, thành công..." Ánh mắt Maric nhìn đăm đăm xác ướp Tutanssess II, khó có thể ngăn mình lẩm bẩm.
Hắn hoàn toàn không thể tưởng tượng, chuyện này lại có thể thành công như vậy!
Sherlock Moriarty thế mà lại ở trước mặt bốn Bán Thần, tính cả hai vật phong ấn đáng sợ, thành công đánh cắp vật phẩm mà bọn họ đang tranh đoạt!
Hơn nữa, người này vừa rồi còn chưa hề ra tay!
Chẳng lẽ xác ướp này tự mình chạy tới đây?
Trong đôi mắt xanh thẳm của Sharron, cảm xúc ẩn sâu, nhưng hoàn toàn bình tĩnh, chuyên chú đánh giá "mục tiêu" lần này.
Sau khi xác nhận đó quả thật là xác ướp Pharaoh, quả thật là Tutanssess II, tầm mắt của cô chuyển về phía Sherlock Moriarty đang ngồi vắt chéo chân.
Môi khẽ mở ra rồi lại đóng vào, Sharron mở miệng nói:
"Cảm ơn.
Thù lao tương ứng tôi sẽ gửi qua thư cho anh."
"Chúc cô, ừm, hai người mọi sự thuận lợi." Klein đáp lại từ tận đáy lòng.
Anh bỗng nhiên im lặng cảm khái vài câu:
Nếu tiểu thư Sharron có thể thành công tấn thăng Cấp 4, vậy nghĩa là mình có thêm một trợ thủ cấp Bán Thần! Tục ngữ có câu: "Ở nhà nhờ cha mẹ, ra ngoài nhờ bạn bè", bạn bè cấp Bán Thần đương nhiên là càng nhiều càng tốt! Hội Tarot chúng ta phải phát triển thêm thật nhiều những người bạn như vậy, khiến cho kẻ địch trở nên ít lại... Có điều, kẻ địch của mình hình như lại không ngừng nhiều lên...
Nghĩ đến đây, Klein lại dặn dò một câu:
"Cẩn thận bị truy đuổi."
Xác ướp Tutanssess II có nhiều vật phẩm lưu lại chỗ quân đội Loen, rất dễ dàng bị những thủ đoạn phi phàm khóa chặt, mà sự quấy nhiễu đến từ "Người Giấy Thiên Sứ" của Klein chỉ có thể duy trì trong một khoảng thời gian giới hạn.
Đương nhiên, anh tin tưởng tiểu thư Sharron và Maric chắc chắn đã có sự chuẩn bị, nếu không cũng sẽ không nghĩ đến việc trộm xác ướp Pharaoh. Tương tự, anh cũng tin tưởng đối phương có thể xử lý tốt vấn đề về lai lịch chiếc mặt nạ kim loại và pháo hoa đặc chế.
Nếu là Danitz, chắc chắn sẽ nói với mình, tôi không nghĩ đến việc này... Klein lấy tên thợ săn thất bại kia làm đối tượng so sánh.
Sharron gật đầu, tỏ vẻ sẽ chú ý đến phương diện này, sau đó biến xác ướp Tutanssess II thành xác sống của mình, mang theo nó tiến vào Linh Giới.
"Cảm tạ trợ giúp của anh." Maric ở lại trong phòng, thở hắt ra, thu lại các loại cảm xúc, cúi chào Sherlock Moriarty.
Ngay sau đó, hắn rời khỏi phòng, cởi bỏ ngụy trang, hòa mình vào trong đám đông ở khu Đông.
Trong quá trình này, Klein mặc vest đen, đội mũ dạ nửa cao vẫn ngồi trên ghế, lẳng lặng nhìn bọn họ rời đi.
Không biết từ lúc nào, bóng dáng của anh cũng đã biến mất không còn dấu vết.
...
Trong một căn phòng gần cảng Pritz.
Bán Thần mắt vàng, đeo mặt nạ của quân đội Loen đẩy cửa bước vào, nói với cộng sự của mình, cô gái mặc lễ phục dạ hội:
"Tạm thời không có thu hoạch gì."
"Chuyện này rất bình thường, nếu không nắm chắc phần thắng, người thần bí kia sẽ không dám đến để đánh cắp xác ướp Tutanssess II." Cô gái mặc lễ phục dạ hội trầm giọng nói: "Tuy vậy, chúng ta có thể mở rộng phạm vi điều tra. Pháo hoa, mặt nạ, quần áo trên người, và cả kiểu cúi chào mang tính khiêu khích này, chắc hẳn đều có thể giúp chúng ta tra ra chút gì đó."
Cô xác định xác ướp Tutanssess II biến mất không phải do hai Bán Thần của Học phái Hoa Hồng làm, nếu quả thật là thủ đoạn của bọn họ, căn bản không cần thiết phải kéo dài đến tình cảnh nguy hiểm như vậy mới dùng, thiếu chút nữa là đã không thể thoát thân.
Bán Thần mắt vàng gật đầu nói:
"Tôi lúc ấy đã có dự cảm rằng sẽ xảy ra vấn đề, đáng tiếc, hành động lần này không liên kết với Giáo hội, nhân lực của ta không đủ."
Hắn dừng lại một chút, rồi hỏi ngược lại:
"Đã biết rõ người thần bí kia đã dùng biện pháp gì chưa?"
Cô gái mặc lễ phục dạ hội cầm lấy mũ miện bụi gai trước mặt, để mũi nhọn trên đó đâm vào cổ mình, đồng thời, khi máu tươi chảy ra, cô lắc đầu nói:
"Có lẽ, việc lấy đi bùn đất có trộn lẫn dịch thể của xác ướp Tutanssess II là một nghi thức...
Đây là một kẻ rất giỏi lừa gạt, cực kỳ xảo trá!"