188. Chương 188: Gặp Gỡ Ngài Cửa

Quỷ Bí Chi Chủ - Q5: Tư Tế Đỏ

Chương 188: Gặp Gỡ Ngài Cửa

Quỷ Bí Chi Chủ - Q5: Tư Tế Đỏ thuộc thể loại Linh Dị, chương 188 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi Trissy tụng niệm, những viên đá quý quanh cô lần lượt nứt vỡ thành bột phấn, bay lơ lửng trong không trung.
Chúng lấp lánh ánh sáng đỏ, lam, xanh nhạt, rồi nhanh chóng hội tụ như dòng lũ đổ về ngọn nến trên tế đàn.
Cùng lúc đó, sợi tóc đang cháy trong chiếc nồi lớn cũng hòa vào dòng chảy này.
Ngọn lửa bỗng bùng lên, đan xen vào nhau, trở nên u ám hơn, tựa như một “Cánh cửa hư ảo” nối liền với thế giới khác.
Trissy lập tức cảm thấy nhiệt độ xung quanh giảm xuống chóng mặt, cứ như vô số hiểm nguy đang ùa ra từ trong ánh lửa.
Trong đầu cô chợt hiện lên lời nhắc nhở của Gehrman Sparrow: “Cẩn thận ngài “Cửa”.”
’Quả không hổ là người có tín sứ cấp bậc ấy... Anh ta rất hiểu về ngài “Cửa”, nắm chắc mọi tính toán của mình, có lẽ còn thấu triệt và chính xác hơn cả mình tưởng tượng...’ Trissy hít một hơi thật sâu, kiên nhẫn chờ đợi diễn biến tiếp theo.
Chỉ trong chớp mắt, cô cảm thấy không gian trong phòng trở nên “mỏng” đi rất nhiều, nhiều đồ vật trở nên lờ mờ, cứ như có vô số sinh vật nguy hiểm, kỳ dị không thể tả bằng lời đang ẩn nấp đằng sau.
Ngọn lửa u ám mở rộng, nhanh chóng di chuyển, hóa thành một cơn lốc xoáy sâu hun hút ẩn chứa sắc đỏ rực.
Khi cơn lốc xoáy chuyển động, một âm thanh như ẩn như hiện có thể đâm xuyên linh thể cuối cùng cũng vọng ra từ đáy cơn lốc: “... Cheek?”
Vừa nghe thấy giọng nói này, mạch máu trên thái dương Trissy chợt nảy lên, đầu cô như bị vô số kim thép đâm vào, điên cuồng khuấy đảo.
Mái tóc đen của cô tự bay lên dù không có gió, mỗi sợi tóc đều phình to, làn da trên mặt cô trở nên trong suốt, để lộ ra mạch máu chằng chịt bên dưới, giống hệt mạng nhện.
Trissy phải tốn rất nhiều công sức mới kiểm soát được bản thân, nghe giọng nói đủ khiến phần lớn người phi phàm mất khống chế, cô khẽ bật cười: “Xem ra là bề tôi của Cheek...”
“Trước kia cùng nhau xem “Phiến đá Khinh Nhờn” thứ hai... Có thể vượt qua danh sách 1... Sống đến bây giờ... Hẳn chỉ còn lại “Thợ Thủ Công”, Cheek và ta...”
Trissy không để ý đến lời cảm thán của ngài “Cửa”, vẻ mặt không khỏi nhăn nhó, lên tiếng: “Ngài “Cửa” tôn kính, tôi có chuyện muốn xin ngài chỉ bảo.”
“Nói đi... Bị lạc trong bóng đêm, kẹt trong những năm tháng chìm trong gió bão quả là buồn tẻ... Hiếm có ai nói chuyện cùng ta...” Giọng nói đáng sợ trong cơn lốc xoáy chậm chạp, sâu thẳm kia đáp lại, không thay đổi gì nhiều.
Các cơ trên mặt Trissy bất giác co rúm lại, cô vẫn chưa thể thích ứng được với âm thanh có thể sánh với lời vô nghĩa của Tà Thần này.
Cô phải mất vài giây để bình tĩnh lại mới nói: “... Tôi muốn biết có cách thức bất bình thường nào để tiến vào chín khu lăng tẩm bí mật mà trước kia “Huyết Hoàng Đế” Alista Tudor đã xây dựng để tấn thăng “Hắc Hoàng Đế” hay không.”
Ngài “Cửa” không biết đang ở nơi nào, giọng nói xuyên qua hư không vô tận truyền đến, còn loáng thoáng có tiếng cười: “Thì ra là vì chuyện này...”
“Việc này cũng không khó lắm... Ta cho cô một phù hiệu... Cô sưu tầm máu của những người phi phàm khác nhau, trộn chúng lại với nhau... Dùng linh tính kết dính, đứng trước lăng tẩm, miêu tả phù hiệu kia trong hư không, có thể mở ra lối đi bí mật thông vào bên trong...”
Khi sự tồn tại này nói chuyện, cơn lốc xoáy u ám nở ra một đóa hoa lửa, tập hợp thành một phù hiệu phức tạp giữa không trung.
Nó giống như rất nhiều cánh cửa dựa theo trình tự từ lớn đến nhỏ, chồng chất lộn xộn lên nhau, không có điểm cuối.
Trissy cố nén nỗi đau đớn như xé rách linh thể, ghi nhớ phù hiệu đó, sau đó tìm sự xác nhận: “Phải có đủ 22 con đường phi phàm?”
“Mỗi con đường chỉ cần máu của một người phi phàm, bất kể là danh sách mấy?”
“Mỗi con đường cần khoảng bao nhiêu máu?”
Ngài “Cửa” vẫn trả lời với trạng thái giống như lời vô nghĩa vừa rồi: “Đúng vậy... Không cần nhiều lắm... Một ống nhỏ là được... Bảo đảm miêu tả hoàn chỉnh phù hiệu kia...”
Trissy tuy phải nhăn nhó mặt mày vì đau đớn, nhưng khi nhận được tin tức mấu chốt, giờ phút này vẫn không nhịn được nhếch khóe miệng, nở một nụ cười.
Nụ cười này kết hợp với cả gương mặt cô trông rất quái dị, khiến cô giống hệt một người điên.
Sau khi hoàn thành mục đích chính, Trissy muốn sau này tiếp tục hợp tác thuận lợi với Gehrman Sparrow, lại lên tiếng hỏi tiếp: “Gia tộc Abraham muốn biết làm thế nào để thoát khỏi lời nguyền rủa xa xưa trên người.”
Cơn lốc xoáy u ám lặng lẽ vài giây, rồi thở dài nói: “Bố trí một nghi thức... Dùng Bán Thần của các con đường “Nhà Bói”, “Người Học Việc”, “Kẻ Trộm” làm tế phẩm... Đợi ta thoát khỏi gió bão, xuyên qua bóng tối... Thì lời nguyền kia sẽ không còn tồn tại nữa...”
Trissy cũng không hứng thú lắm với chuyện gia tộc Abraham làm thế nào để thoát khỏi lời nguyền xa xưa, sau khi nhận được đáp án, cuối cùng không thể chịu nổi nữa, vừa cảm ơn ngài “Cửa”, vừa bắt đầu ngừng nghi thức.
Mà ngài “Cửa” vẫn chưa hề thử mê hoặc, uy hiếp hay ô nhiễm.
Đợi đến khi cơn lốc xoáy với ánh lửa u ám kia tan rã, nghi thức kết thúc, Trissy bắt đầu minh tưởng, mất gần một tiếng đồng hồ mới loại bỏ hoàn toàn ảnh hưởng từ lời vô nghĩa của Ngài “Cửa”.
Làm xong mọi việc, Trissy tìm giấy bút, vẽ lại phù hiệu mà ngài “Cửa” vừa cung cấp, miêu tả chi tiết đáp án của hai câu hỏi.
Cô biết mình đang bị “Thánh Nữ Trắng” Katarina theo dấu, hơn nữa đằng sau còn có kẻ đi săn khủng khiếp hơn đang đợi, rất khó có cơ hội nhanh chóng thu thập máu của người phi phàm từ các con đường khác nhau, cho nên định giao việc này cho Gehrman Sparrow làm.
Ngoài ra, cô cho rằng dù đám người George III tin rằng lăng tẩm bí mật không có vấn đề gì, rất an toàn, không để lại quá nhiều người trông coi, thì bên trong chắc chắn vẫn sẽ tồn tại lớp phòng ngự tất yếu, không phải là nơi mà một người phi phàm mới danh sách 4 như mình có thể nhanh chóng đột phá và phá hủy. Nếu làm vậy thì sẽ bị quân cứu viện chặn đường, mất đi thời cơ tốt nhất.
Mà Gehrman Sparrow còn có cả tín sứ cấp bậc Thiên sứ, thực lực của tổ chức đứng đằng sau cũng có thể đoán được, họ đủ năng lực để phá vỡ lăng tẩm vào thời khắc mấu chốt, khiến nghi thức “Hắc Hoàng Đế” thất bại.
Mình không thể nào hoàn thành, đương nhiên phải tìm người có năng lực để hỗ trợ!
Sau khi bỏ lá thư này vào hòm thư ở khu phố gần đó, Trissy mặc váy đen áo khoác đen, xõa mái tóc đen óng ả sau lưng, chậm rãi đi trên con đường vắng lặng, lạnh lẽo, tối tăm, nhìn ánh sáng của đèn đường khí gas, nở nụ cười tự giễu: “Vì một chút không cam lòng mà đi từng bước đến nông nỗi này...”
“Người thật may mắn, ít nhất tôi còn có thể báo thù cho người...”
“Còn nếu tôi chết đi, ngoại trừ người căm hận tôi, sẽ không ai nhớ đến tôi nữa...”
...
Sau khi nhận thư của Trissy từ chỗ tiểu thư tín sứ, Klein ngồi trên ghế, đọc đi đọc lại mấy lần.
Trước khi đi lên phía trên sương mù xám để bói toán tính chân thật của cách thức mà ngài “Cửa” cung cấp, anh theo bản năng ngẫm nghĩ xem mình cần mất bao lâu để thu thập đủ máu của người phi phàm từ 22 con đường:
“Phù hiệu này rất giống với phù hiệu đằng sau ghế dựa của tiểu thư “Ma Thuật Sư”... “Thầy Bói” có thể dùng của mình... “Người Học Việc” tìm tiểu thư “Ma Thuật Sư”, tiện thể còn có thể tạo cho cô ấy chút áp lực để viết bản thảo... Con đường “Kẻ Trộm” có ba lựa chọn: rối hóa một con muỗi đi đốt Hazel, lấy từ chỗ thuyền phó ba “Nơ Hoa” từ chỗ “Trung Tướng Núi Băng”, nhờ ông già của Leonard giúp...”
“Con đường “Khán Giả”, tiểu thư “Chính Nghĩa”... Con đường “Người Ca Tụng”, “Mặt Trời”... Con đường “Thủy Thủ”, ngài “Người Treo Ngược”... Con đường “Độc Giả”, “Trung Tướng Núi Băng” hoặc là Bán Thần Lucca kia... “Người Cầu Nguyện Bí Ẩn”, tìm thuyền phó nhì của quý cô “Ẩn Sĩ”, “Kẻ Không Máu” Heath Doyle...”
“Con đường “Người Nhặt Xác”, Patrick Bryan của Linh Giáo Đoàn... Con đường “Kẻ Không Ngủ”, anh bạn thi sĩ... Con đường “Chiến Sĩ”, phần lớn dân chúng ở thành Bạch Ngân hoặc là cha xứ Utravsky...”
““Người Trồng Trọt”, Frank... “Dược Sư”, Emlyn...”
““Trọng Tài”, tiểu thư Xio... “Luật Sư”, con rối Qonas...”
““Thợ Săn”, Danitz hoặc Anderson... “Ma Nữ”, để cho Trissy tự cấp...”
““Tù Nhân”, tiểu thư Sharron hoặc Maric... “Tội Phạm”, con đường này tạm thời chưa có...”
““Kẻ Dòm Ngó Bí Ẩn”, quý cô “Ẩn Sĩ”... “Nhà Thông Thái”, trợ lý thí nghiệm của Frank...”
““Quái Vật”, con rối Enuni...”
“Như vậy xem ra, đại đa số đều có thể lấy được trong thời gian ngắn, những người ở các con đường tương ứng cũng đều tín nhiệm mình, tin rằng mình sẽ không lấy máu để nguyền rủa họ... Ma nữ Trissy hẳn là có cách để giải trừ sự liên hệ giữa máu và bản thể, sẽ không phản đối... Chỉ có “Ác Ma”, tuy mình đã gặp qua mấy kẻ, nhưng hoặc là chết hoặc là bỏ trốn, trước mắt cũng không có đối tượng để lựa chọn...”
“Ừm, thử hỏi “Mặt Trời” trong thành Bạch Ngân có lưu giữ máu thịt của ác ma không, bên chỗ họ thường xuyên gặp phải...”
Không nghĩ thì thôi, vừa nghĩ đến, Klein phát hiện mình xuyên không đến đây còn chưa đầy hai năm, thế mà đã thiết lập được mối liên hệ khá chặt chẽ với các danh sách của gần hết con đường phi phàm.
Anh thu lại những suy nghĩ đang phân tán trong đầu, nghiêm túc suy nghĩ về nghi thức thoát khỏi vây hãm của ngài “Cửa”:
“Phải lần lượt hiến tế một Bán Thần của các con đường “Kẻ Trộm”, “Người Học Việc”, “Thầy Bói”... Đây là ba con đường có thể trao đổi cho nhau... Ngài “Cửa” định thông qua việc ba con đường tạm thời hợp lại, dùng cách thức tài tình mở ra lối thoát để trở về?”
“... Bán Thần của ba con đường này cũng không dễ bắt được. Lúc gia tộc Abraham còn cường thịnh có lẽ có khả năng làm được việc này, nhưng sau khi những người phi phàm danh sách cao chết trong “Trận chiến tứ hoàng” và dư âm của nó thì về cơ bản đều không có hy vọng gì...”
“Nếu ngài “Cửa” kiên nhẫn một chút, cho hậu duệ của gia tộc nhiều thời gian để trưởng thành hơn, thì cũng không phải là không có hy vọng, nhưng vì sao ngài ấy vẫn không ngừng kêu cứu, khiến cho những hậu duệ có tiềm lực đều lần lượt chết đi...”
“Không phải ngài ấy phát điên rồi chứ? Một kẻ điên có vẻ ngoài giống người bình thường?”
Klein suy nghĩ một hồi, đốt giấy viết thư đi, tiến lên phía trên sương mù xám, thực hiện hai lần bói toán.
Gợi ý anh nhận được lần lượt là: cách thức tiến vào lăng tẩm bí mật là thật, và nghi thức để ngài “Cửa” trở về cũng là thật.
Nhìn con lắc trong tay, Klein ngồi trên ghế cao, chìm vào im lặng.
Vài phút sau, tay trái của anh kéo con lắc thạch anh lên, nắm chặt lấy nó, thấp giọng lẩm bẩm: “Cứ đợi đến khi ma dược “Pháp Sư Quỷ Dị” tiêu hóa hết và George III cử hành nghi thức...”