197. Chương 197: Diễn biến hợp lý

Quỷ Bí Chi Chủ - Q5: Tư Tế Đỏ

Chương 197: Diễn biến hợp lý

Quỷ Bí Chi Chủ - Q5: Tư Tế Đỏ thuộc thể loại Linh Dị, chương 197 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Chỉ duy trì được hơn một phút... Thời gian quá ít..." Klein chợt nảy ra một ý nghĩ, không suy nghĩ nhiều, anh bước hai bước đến trước bàn.
Anh bỏ "Groselle Du Ký" xuống, cầm "0-08", nhanh chóng viết xuống một tờ giấy trắng:
[George III định lợi dụng buổi diễn thuyết lần này, dụ toàn bộ những kẻ muốn phá hỏng nghi thức của mình ra mặt, nhưng nếu mọi chuyện đều thuận lợi thì sẽ không xảy ra sự cố gì. Ông ta cũng sẽ nhân cơ hội uống ma dược, lật con át chủ bài, tiến vào cấp bậc thần linh. Dù sao tương lai cũng còn quá nhiều ẩn số, cũng không có gì bảo đảm, hơn nữa, hiện giờ ông ta đã chuẩn bị rất ổn thỏa và chu đáo.
Đây là một diễn biến cực kỳ hợp lý.]
Khi viết xong câu cuối cùng, Klein còn chưa kịp kiểm tra xem nội dung có sai sót gì không, thì cây bút lông chim hơi ảm đạm trong tay anh đã lặng lẽ biến mất, như chưa từng xuất hiện, chưa từng tồn tại.
Chỉ viết vài câu ngắn ngủi như vậy mà dường như đã rút cạn sức lực của Klein, khiến đầu anh hơi choáng váng, phải lùi lại vài bước, ngồi phịch xuống ghế.
"Không thể nào... Lúc trước Ince Zangwill đâu có tốn nhiều sức lực đến thế này... À, chắc là do mình ép buộc triệu hồi, lại không dám để "0-08" tự mình viết câu chuyện, khi viết buộc phải dựa hoàn toàn vào linh tính của bản thân để chống đỡ. Còn Ince Zangwill thì được "0-08" phối hợp, nên không mệt đến mức này..." Klein nhắm mắt lại, minh tưởng một lúc, cuối cùng mới bình phục.
Trong tình huống bình thường, chưa từng tiếp xúc trực tiếp với "0-08", chỉ từng thấy nó một lần, căn bản không thể nào triệu hồi được vật phong ấn cấp "0" như thế này. Nhưng một mặt, anh có may mắn do "Rắn Vận Mệnh" tự thêm vào; mặt khác, anh có được "Groselle Du Ký", đây là vật phẩm do "Rồng Không Tưởng" Ankewelt để lại, bên trong cất giấu "Tòa thành kỳ tích" Liveseyd. Vì vậy, nó có một mối liên hệ sâu sắc nào đó với sự tồn tại của "0-08", nếu không phải có người có địa vị cao nào đó quấy nhiễu, thì hai thứ này đã sớm gặp lại rồi.
Klein không rõ mối liên quan giữa vận mệnh và tính chất đặc biệt này có làm tăng xác suất triệu hồi thành công hay không, chỉ nghĩ rằng thử một lần cũng không mất mát gì, kết quả là anh thực sự đã thành công.
Cũng chính vì thế mà anh không dám dùng "Groselle Du Ký" để chứa đựng nội dung do hình chiếu của "0-08" viết ra, thậm chí không dám để chúng ở gần nhau, sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn mà bản thân không thể ngăn cản nổi.
Đây là Backlund, mật độ dân số rất cao!
"Ừm, xét về mặt logic, chắc sẽ không có gì bất trắc xảy ra. Dù sao "0-08" này cũng chỉ là hình ảnh từ lỗ hổng lịch sử, là giả. "Groselle Du Ký" do "Rồng Không Tưởng" cụ thể hóa ra, cũng là giả. Giả kết hợp với giả, làm sao mà trở thành hiện thực được, thiếu đi cơ sở vật chất của đặc tính phi phàm... Lúc khác có thể đến đảo Đá Ngầm không người để thí nghiệm một chút..." Klein xoa thái dương, đứng dậy quay lại bàn, xem kỹ đoạn văn vừa viết.
Anh không trực tiếp viết rằng George III tấn thăng thất bại, ngã xuống ngay tại trận, vì cho rằng "0-08" này can thiệp vào Thiên sứ danh sách 1 chỉ là một hình chiếu, không thể nào làm trực tiếp đến vậy, phải khéo léo hơn một chút.
Hơn nữa, đối diện còn có Hội Tâm Lý Luyện Kim, và cả anh trai của Amon. Nếu ảnh hưởng quá rõ ràng thì nhất định sẽ bị phát hiện, dễ bị lợi dụng. Klein đành phải quanh co một chút, để giảm bớt các ẩn số.
"Hy vọng là sẽ hữu dụng..." Đọc chăm chú một lúc, Klein gấp tờ giấy lại, nhét nó vào túi áo.
Sau đó, anh hiến tế "Groselle Du Ký" trở lại không gian phía trên sương mù xám.
Làm xong việc, Klein bắt đầu suy nghĩ đến một vấn đề khác: khi nào thì sẽ ra ngoài mua kem cho Will Auceptin.
"Backlund có Zaratul, rất có khả năng còn có Amon. Ra ngoài nhiều chưa biết chừng sẽ đụng phải hai người này, khá nguy hiểm... Hay là triệu hồi kem từ lỗ hổng lịch sử cho Will? Khi ăn sẽ có cảm giác rất chân thực, sau 15 phút sẽ biến mất, không lo bị béo phì, quả thực là một chuyện rất tốt..." Klein không nhịn được lẩm bẩm vài câu trong bụng.
Cuối cùng anh vẫn quyết định thay quần áo ra ngoài, bởi vì đã là người thì phải giữ lời hứa!
...
Sáng thứ Bảy, bầu trời âm u, sương mù mờ mịt, khiến lòng người vô cớ sinh ra cảm giác áp lực.
Đây là cảnh tượng thường thấy vào mùa đông ở Backlund. Tuy sương mù không còn dày đặc và khó chịu như năm trước, nhưng do hoàn cảnh địa lý và đặc điểm khí hậu quyết định, kiểu thời tiết này sẽ còn tồn tại trong thời gian dài. Hơn nữa, vấn đề khắc phục ô nhiễm môi trường chưa bao giờ là chuyện có thể giải quyết thành công trong vòng một hai năm.
Melissa khoác thêm một chiếc áo nỉ màu đen dài quá đầu gối ra ngoài chiếc váy dài, đội chiếc mũ voan đen có mạng che mặt, bước nhanh về phía cửa.
Benson cầm chiếc mũ dạ của mình, thấy vậy thì lắc đầu nói:
"Thiếu nữ chưa đến 20 tuổi thì phải ăn mặc như tuổi 20. Ăn mặc thế này trông rất trưởng thành và có chút già dặn, biết không? Già dặn đấy."
Melissa liếc nhìn anh trai một cái, đáp gọn lỏn một câu:
"Mỗi cân bánh mì lại tăng thêm 1/4 penny rồi."
"Giá cả này..." Benson chép miệng cảm thán một câu.
Sau đó anh lấy ra một chiếc đồng hồ bỏ túi bằng bạc có hoa văn nhỏ giăng kín bên trên, bấm mở nắp, liếc nhìn:
"Đi thôi, đến quảng trường thị chính còn một đoạn đường rất dài."
Melissa "ừm" một tiếng, cùng anh trai đi qua cửa, ra đường.
"Chào buổi sáng, bà Daniel." Bước được vài bước, Benson nhìn thấy một người hàng xóm đi ra ngoài, bèn mỉm cười lên tiếng chào hỏi.
Anh rất giỏi giao tiếp, đã tạo dựng mối quan hệ khá thân thiết với những hàng xóm xung quanh.
Người phụ nữ được gọi là bà Daniel kia mặc một bộ quần áo đen tuyền, khoảng hơn 40 tuổi, gương mặt gầy gò, trên đầu đội chiếc mũ voan đen có mạng che mặt. Nghe vậy, bà chỉ gật đầu, đáp lại ngắn gọn:
"Chào buổi sáng."
Bà không hàn huyên, lạnh nhạt bỏ đi.
Benson nhìn theo bóng lưng bà, cố ý đi chậm lại. Đợi đến khi hai người đã cách một khoảng, anh mới nghiêng đầu hỏi em gái:
"Bà Daniel xảy ra chuyện gì vậy?"
"Thời gian vừa rồi anh bận quá, lâu lắm rồi không gặp mấy người hàng xóm."
Melissa mím môi, nói:
"Con trai cả Larry của bà Daniel đã được xác nhận là bỏ mạng ở tiền tuyến dãy núi Amantha, tin tức từ ngày hôm qua."
"Là thằng nhóc rất cao, tính tình rụt rè nhưng rất tinh tế, lương thiện và chân thành đó sao? Lần trước cậu ấy trở về còn nói là đã được thăng cấp trong quân đội, trở thành sĩ quan cấp úy..." Benson hơi kinh ngạc hỏi lại.
Melissa gật đầu lia lịa:
"Em cũng không thể tưởng tượng được Larry cứ thế mà chết..."
Giống như cô không thể tưởng tượng được các bạn học trong trường cứ thế chết thảm ngay trước mặt mình vậy.
Chỉ vài giây ngắn ngủi, có người sẽ không bao giờ còn được nói chuyện, giao lưu, học tập nữa.
Benson im lặng một lát rồi thở dài:
"Thời gian này anh bận, thật ra là đang xử lý vấn đề cứu trợ, nhưng danh sách mà anh nhận được lại không có Larry, cho nên anh không rõ lắm."
"Danh sách ấy còn kèm theo rất nhiều tư liệu: có người vui tươi nhiệt huyết, có người hài hước dí dỏm, có người là con trai độc nhất, có người kiên cường cứng cỏi, là lãnh đạo của những binh sĩ xung quanh. Có người vừa mới kết hôn còn chưa có con, có người đang chuẩn bị quà cho con gái nhỏ của mình, có người đánh rơi một bức thư tình, định kết thúc trận chiến này sẽ đến bưu cục gửi thư... Họ, đều đã chết rồi."
Melissa và Benson cùng im lặng, rất lâu sau cũng không ai lên tiếng.
Khi đến ngã tư, Melissa mới nhìn mặt đường phía trước, cúi đầu nói:
"Anh nghĩ quốc vương bệ hạ hôm nay sẽ diễn thuyết điều gì?"
"Có lẽ là động viên, có lẽ là truyền đạt lòng tin tất thắng." Benson thuận miệng đáp.
MeliSsa nghiêng đầu liếc nhìn anh trai:
"Không giống anh lắm. Benson, lẽ ra anh phải chế giễu vài câu chứ?"
"Chế giễu thì cũng nên đợi đến khi diễn thuyết xong, biết rõ nội dung cụ thể. Nguyên tắc cơ bản nhất của con người chính là đừng bình luận xằng bậy về chuyện mình thiếu hiểu biết, nếu không thì còn không bằng cả con khỉ đầu chó lông xoăn." Benson cười nói.
Lúc này, anh lại nhìn thấy một người hàng xóm khác.
Người đối diện có mái tóc hoa râm, quấn khăn quàng cổ nhiều vòng, che khuất nửa gương mặt, mặc chiếc áo jacket rất dày, trong tay còn xách theo một cái túi, đi rất nhanh qua hai anh em Benson.
"Ngài Thomas ăn mặc thật kỳ quặc... Ông ấy còn định tiện thể làm chuyện gì sao?" Benson liếc mắt nhìn bóng lưng người kia, cảm thấy hơi nghi ngờ.
Melissa trả lời bằng giọng rất khẽ:
"Bà Thomas bị bệnh, đã tốn khá nhiều tiền tiết kiệm, mà gần đây lương thực tăng giá chóng mặt, thu nhập của ngài Thomas lại không thay đổi. Ông đành phải cách mấy hôm lại tới điểm cứu tế xếp hàng, nhận chút bánh mì. Ông ấy là một quý ngài sĩ diện, có lẽ không muốn bị người khác nhận ra mình."
"Vả lại, lương thực cứu tế có hạn, đi muộn quá thì rất có thể sẽ không còn, phải đến giáo đường, viện tế bần để xin thêm. Buổi viện trợ hôm nay sẽ bắt đầu vào lúc quốc vương bệ hạ kết thúc diễn thuyết. Ngài Thomas hẳn là nghĩ đến lúc ấy sẽ trực tiếp qua luôn."
Benson chậm rãi gật đầu, hỏi với vẻ quan tâm:
"Bà Thomas mắc bệnh gì? Anh quen biết một vài bác sĩ khá giỏi."
"Vì buồn phiền quá mà sinh bệnh." Melissa nói ra tin tức mình nghe được: "Bà Thomas rất lo lắng cho đứa con đang phục vụ trong quân đội."
"Ý em là Thomas nhỏ?" Benson hơi nhíu mày.
Sau khi nhận được câu trả lời xác nhận của em gái, anh chợt im lặng, dường như đang nhớ lại điều gì đó.
Sau một hồi lâu, khi đến gần quảng trường thị chính gần nhất, Benson mới nhìn về phía trước, thấp giọng nói:
"Thomas nhỏ đã hy sinh rồi..."
'...' Melissa không đáp lại, trên mặt thoáng hiện vẻ hoảng hốt.
Họ lại im lặng tiếp tục đi về phía trước, dường như đang dựa vào quán tính.
Phía trước họ ngày càng đông người. Những người này hoặc là mặc lễ phục, cầm gậy chống, ăn vận như quý ngài; hoặc là mặc các loại váy áo lấy màu lục, lam, vàng, đỏ làm chủ đạo; hoặc áo lông, jacket phối với quần dài; hoặc quần áo màu đậm, không bắt mắt.
Họ từ trong nhà của mình đi ra, từ hai bên đường phố đi tới, giống như những hạt nước bắn tung tóe, đang tập hợp lại ở ngã tư, tạo thành dòng suối nhỏ.
Nhiều con suối nhỏ đổ về một chỗ, hòa lẫn vào nhau, tạo thành dòng nước lũ mênh mông chảy ào ạt về phía quảng trường, bao phủ toàn bộ nơi đó.
Hòa mình vào trong dòng người này, Melissa cảm thấy mình cũng nhỏ bé hệt như một giọt nước.