Quỷ Bí Chi Chủ - Q6: Người Theo Đuổi Ánh Sáng
Chương 37: Thay đổi
Quỷ Bí Chi Chủ - Q6: Người Theo Đuổi Ánh Sáng thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nghe thấy thuyền trưởng dặn dò, Nina bĩu môi, chỉ ra ngoài cửa sổ nói:
"Thí nghiệm của Frank có cái nào mà không kỳ quặc chứ?"
Cattleya nhất thời không tìm ra cách nào để phản bác, đành phải thở dài nói:
"Nếu có dấu hiệu nguy hiểm, lập tức gửi thư cho tôi."
Là một "Nhà Thần Bí Học", cô cũng có tín sứ riêng.
"Được rồi." Nina ưỡn ngực nói: "Ai bảo tôi là người chín chắn nhất trên "Tàu Tương Lai" chứ?"
Nói tới đây, cô cảm thấy hơi tò mò hỏi:
"Thuyền trưởng, cô tới Loen làm gì? Nhận nhiệm vụ gì? Muốn phá hoại phía sau chiến tuyến địch à?"
Nina có huyết thống Feysac, Cattleya được tính là nửa người Intis. Trong cuộc chiến tranh gần đây, đương nhiên sẽ có một vài xu hướng, cho nên Nina mới suy đoán có phải thuyền trưởng đã thiết lập liên hệ với ngành tình báo Intis hay không.
"... Cứ xem là vậy đi." "Thượng Tướng Ánh Sao" Cattleya rất kín tiếng, đáp lại.
Trên một ý nghĩa nào đó, suy đoán của Nina không sai. Cattleya quả thực là đi nhận nhiệm vụ, muốn tới thủ đô Backlund của Loen để gây rối, chẳng qua mục tiêu không phải là thế lực chính phủ mà là tín đồ tà giáo.
'Hơn nữa, còn có cơ hội gặp Nữ Vương, người hẳn là vẫn chưa rời khỏi Backlund, sớm nhất cũng phải qua năm mới...' Nghĩ đến đây, Cattleya chợt hơi kích động.
Từ sau khi rời khỏi "Tàu Bình Minh", cô vẫn chưa thực sự gặp mặt "Nữ Vương Thần Bí", chỉ gửi thư qua lại, hoặc là cùng ở trên một con thuyền, nhưng vì đủ loại nguyên do mà không thể nói chuyện.
Nina không dám gặng hỏi, chỉ ra cửa nói:
"Thuyền trưởng, còn có việc gì không? Nếu không thì chúng tôi ra ngoài đây."
"Thượng Tướng Ánh Sao" Cattleya gật đầu, ý bảo thủy thủ trưởng "Tàu Tương Lai" này có thể dẫn theo cấp dưới của cô ấy rời đi.
Đúng lúc Nina cầm vào tay nắm cửa, khẽ xoay nhẹ một vòng, thì Cattleya đột nhiên nhớ tới một chuyện, vội vàng gọi lại:
"Nina."
"Hử?" Nina có mái tóc vàng cột đuôi ngựa quay đầu lại, vẻ mặt "ngơ ngác".
"Đừng say rượu!" "Thượng Tướng Ánh Sao" Cattleya nghiêm túc nhấn mạnh một câu: "Khi tôi về thuyền, tôi sẽ pha cho cô một ly đồ uống thật ngon."
Nina nhất thời nở nụ cười quyến rũ:
"Giao dịch hoàn thành!"
Cattleya ngẫm nghĩ, lại dặn dò thêm:
"Ngoại trừ Frank, các cô còn phải để mắt đến tình trạng của Heath, đừng để cậu ta tò mò về những âm thanh lạ, đừng để cậu ta mệt mỏi quá. Hơn nữa, thường xuyên kéo Ottolov ra khỏi phòng hắn, kiểm soát số lần và mức độ tiếp xúc của cậu ta với kiến thức thần bí. Với cả..."
"Biết rồi, biết rồi. Tôi còn lạ gì bọn họ nữa chứ?" Nina xua tay, đồng ý.
Đợi đến khi thủy thủ trưởng cùng cấp dưới của cô rời khỏi phòng thuyền trưởng, tiện tay khép cửa phòng lại, Cattleya mới chuyển ánh mắt ra ngoài cửa sổ, nhìn về phía Backlund xa xa vẫn còn chưa nhìn thấy.
Qua vài phút, cô rút một lá bài Tarot.
Trên đó vẽ một ông lão chống gậy, tay xách đèn lồng thủy tinh, cô độc dò dẫm.
Lá bài "Ẩn Sĩ".
...
Đêm khuya tại biệt thự xa hoa của Bá tước Hall, thuộc khu Hoàng Hậu, Backlund.
Audrey mặc váy ngủ bằng lụa trắng bỗng mở mắt, lấy một chiếc áo choàng màu xanh lam, khoác lên người.
Cô lập tức rời giường, đi tới trước gương lớn toàn thân, dùng ánh trăng đỏ rực xuyên qua rèm cửa chiếu vào phòng, cẩn thận soi mình.
Đôi mắt xanh biếc tựa đá quý của cô dường như đang tự phát sáng, trong suốt và lấp lánh, có thể nhìn rõ từng chi tiết nhỏ.
Audrey nhắm mắt lại, khi mở ra, nét bất thường đã biến mất.
Cô khẽ cong môi, hai má chợt xuất hiện lúm đồng tiền mờ nhạt, mày cong cong, ánh mắt khẽ lướt, thầm thì tự khen mình một câu trong lòng:
"Audrey, cuối cùng mình cũng đã đạt được bước này!"
Cô đã hoàn toàn tiêu hóa ma dược "Hành Giả Giấc Mơ".
Dựa theo sự nắm bắt và dự đoán của Audrey, cô cảm thấy mình phải mất 2 tháng nữa mới tiêu hóa hoàn toàn ma dược, không ngờ trong khoảng thời gian này cô lại liên tục gặp phải những giấc mơ kỳ lạ, hoàn toàn khác biệt.
Trong đó bao gồm cả những giấc mơ đa tầng, giấc mơ do bệnh tâm thần gây ra, giấc mơ tỉnh táo, giấc mơ do tà linh và oán hồn ảnh hưởng, cùng giấc mơ của một số Bán Thần.
Trong tình huống bình thường, là một "Hành Giả Giấc Mơ", Audrey có thể mơ hồ đoán được mình sắp tiến vào giấc mơ của sinh vật cấp bậc nào để tránh nguy hiểm, nhưng một số Bán Thần che giấu rất tốt, đến tận khi tiến vào giấc mơ của họ, Audrey mới phát hiện ra manh mối, giật mình kinh hãi.
May là mấy lần đó cô đều không bị phát hiện, ngược lại còn tích lũy được kinh nghiệm, cẩn thận du hành qua các giấc mơ của Bán Thần để quan sát, phân tích, nhờ đó tiêu hóa được lượng lớn ma dược.
Mặt khác, những giấc mơ đặc biệt khác cũng mang lại cho cô những trải nghiệm đa dạng. Sau đó, cô thử tự mình xây dựng giấc mơ đa tầng, thử đóng vai người đứng sau màn trong giấc mơ, khéo léo dẫn dắt để khám phá giấc mơ đó, can thiệp vào tiềm thức, điều trị bệnh tâm thần cho chủ nhân giấc mơ hoặc loại trừ sự ô nhiễm do tà linh, oán hồn gây ra.
Ở một mức độ nào đó cô đã vi phạm yêu cầu chỉ quan sát và ghi chép, không can thiệp vào giấc mơ, nhưng điều lạ là làm như vậy lại đẩy nhanh quá trình tiêu hóa ma dược.
Điều này khiến cô đúc kết ra quy luật mới:
"... Nếu thực sự muốn can thiệp, phải trở thành người đứng sau màn, người dẫn lối, sao cho dù đạt được mục đích cũng không ai phát hiện."
Điểm này Audrey đã làm rất tốt, một số bệnh nhân tâm lý nghiêm trọng, sau năm sáu lần mơ những giấc mơ kỳ lạ, bệnh tình của họ bất giác khỏi hẳn.
Và việc mơ một giấc mộng kỳ lạ, khó giải thích là điều vô cùng bình thường.
"Có thể tiêu hóa ma dược "Hành Giả Giấc Mơ" nhanh như vậy, yếu tố chính là vận may. Nếu không có nhiều trải nghiệm độc đáo như thế, có lẽ mình còn phải chờ thêm một hai tháng nữa. Ừm, chưa kể có thể bị Bán Thần bắt được, tống vào nhà giam dành cho người phi phàm, hoặc thậm chí bị giết chết... Vận may của mình tốt lên như vậy từ khi nào nhỉ? Từ lúc bắt đầu hiến tế kem cho bề tôi của vị Thiên sứ thuộc lĩnh vực vận mệnh kia... Ồ..." Audrey nhìn bản thân trong gương, chớp chớp mắt khẽ cười.
Cô nhanh chóng thu lại ánh mắt, lướt nhìn khắp phòng ngủ một lượt, bước tới trước bàn trang điểm.
Nơi đó đặt một bộ bài Tarot.
Trong căn phòng của một cô gái thích thần bí học, có một bộ bài Tarot là điều khá bình thường.
Audrey đưa tay phải, dùng đầu ngón tay đẩy lá bài trên cùng ra, thong thả hít một hơi thật sâu, khẽ lẩm bẩm không thành tiếng:
"Trận chiến trên dãy núi Amantha ngày càng ác liệt..."
"Quận Gian Hải đã có một cảng thất thủ..."
"Phòng tuyến dãy núi Hornacis thuộc quận Sivellaus nghe nói cũng không thể chống chọi đến mùa xuân..."
"Nếu không phải chiến tranh trên biển đang chiếm ưu thế nhất định, thì sự liên hệ với Đông Balam ở lục địa phía Nam hẳn đã bị cắt đứt..."
"Alfred vẫn còn ở đó..."
"Cuộc chiến tranh này không biết còn sẽ diễn biến đến mức nào nữa."
"May mắn thay mình sắp trở thành Bán Thần rồi. Ngài "Thế Giới" đã đưa phối phương ma dược "Bậc Thầy Thao Túng" và tài liệu chính cho mình... Những cảm xúc mãnh liệt sinh ra từ nước mắt của những người khác nhau trong suốt khoảng thời gian này cũng đã được thu thập đủ thông qua trải nghiệm giấc mơ rồi..."
"Lá cây vàng của Đạo sư Người Cây cũng đã giao dịch được từ chỗ "Mặt Trời" nhỏ, chỉ còn thiếu máu của cự long tâm linh lâu năm..."
"Phù, thử trao đổi ở Hội Tâm Lý Luyện Kim xem sao. Trước khi Hvin Rambis chết, mình cũng từng là người phụ trách tổ thảo luận và nghiên cứu tâm lý... Nhưng liệu việc này có làm lộ ra cái chết của Hvin Rambis có liên quan đến mình không?"
"Hay là nhờ Ngài "Thế Giới" triệu hồi máu của cự long tâm linh từ dòng chảy lịch sử? Nó có thể duy trì ít nhất 15 phút. Đợi đến khi mình tấn thăng thành công, thu lại linh tính, hoàn thành ám chỉ của bản thân, nó biến mất cũng sẽ không tạo ra ảnh hưởng gì, dù sao cũng chỉ là một tài liệu phụ..."
"Audrey, không ngờ mình cũng học được cách giả mạo, hơn nữa lại là giả mạo trong chuyện như thế này!"
Sau khi tự trào phúng một câu, Audrey bắt đầu nghĩ xem nên tận dụng hoàn cảnh nào để hoàn thành nghi thức tấn thăng "Bậc Thầy Thao Túng".
Cần một trường hợp tập hợp ít nhất 10.000 người, dùng ma dược trong lúc cộng hưởng với cảm xúc mãnh liệt của họ.
Trong lúc suy nghĩ, Audrey đã bước đầu nảy ra ý tưởng:
"Ngày lễ mùa đông của Nữ thần?"
"Nhưng một thánh lễ quy mô lớn cũng không thể tập hợp đến mười nghìn người... Nhà thờ không thể chứa được nhiều người như vậy..."
"Ừm, bình thường thì không thể nào, nhưng lần này có cơ hội. Mình có thể quyên góp một khoản tiền, đề nghị tổ chức một thánh lễ quy mô cực lớn ở những nơi như Quảng trường Ngày Kỷ Niệm, để trấn an những linh hồn đã khuất trong chiến tranh."
"Quan trọng nhất là ở quảng trường đó, mời người thân, bạn bè của những người đã mất. Chỉ cần họ chiếm một tỷ lệ nhất định, thì khi cảm xúc của họ cộng hưởng có thể ảnh hưởng đến những người tham dự thánh lễ khác, từ đó thỏa mãn yêu cầu của nghi thức..."
Sau khi bình tĩnh phân tích xong, Audrey bỗng cúi đầu nhìn vào chiếc gương trên bàn trang điểm. Nụ cười mờ nhạt trên gương mặt xinh đẹp của cô đã sớm biến mất, chỉ còn lại vẻ điềm tĩnh và ánh mắt bi ai.
Cô nhìn chằm chằm bản thân, khóe miệng khẽ nhếch lên, thấp giọng nói:
"Audrey, mình cũng trở nên bỉ ổi rồi..."
Cô nhắm hai mắt lại, rồi khi mở ra, Audrey đã trở lại bình thường.
Cô đưa tay về phía bộ bài Tarot, lật lá bài trên cùng lên.
Trên đó vẽ một Nữ thần đang ngồi trên ghế đá, một tay cầm kiếm, một tay cầm cân, lạnh lùng chăm chú nhìn vào tất cả.
...
Trong một căn nhà có lò sưởi xây tường, thuộc khu Hillston, Backlund.
"Ma dược "Quan Ghi Chép" của cậu đã tiêu hóa xong rồi sao?" Xio vừa thay xong quần áo ở nhà, quay lại phòng khách thì chợt nghe thấy một tin tức khó tin như vậy.
Fors gật đầu, vẻ mặt tiều tụy:
"Ừm."
"Cậu có biết trong khoảng thời gian này tớ sống thế nào không?"
Cô vừa phải liên tục "Lữ hành" đến sáu nơi, ngày đêm trải nghiệm, thưởng thức và ghi chép lại; vừa phải thường xuyên lên phía trên màn sương xám, "Ghi lại" đủ loại năng lực phi phàm cấp cao hoặc kỳ quái.
Ban đầu, "Tia chớp gió bão" và "Triệu hồi hình ảnh lịch sử" đã được thay thế rất nhiều lần, hôm nay mới lấy lại cách sắp xếp ban đầu.
"Không biết..." Xio thành thật trả lời.
"Tớ biết là cậu không biết." Fors hít sâu một hơi nói: "Cậu thì sao? Gần đây sống thế nào?"
"Cũng không tệ lắm. Tớ được sắp xếp vào tòa án để xử lý các vụ án bất thường, có vài ý tưởng nhập vai, và ma dược bắt đầu tiêu hóa nhanh hơn." Xio "ừm" một tiếng.
"Tớ rất khó tưởng tượng cậu trong bộ áo thẩm phán, ngồi trên ghế thẩm phán." Fors từ đáy lòng cảm khái một câu.
"Cậu muốn nói là đám tội phạm và luật sư sẽ không nhìn thấy tớ?" Xio không để ý lắm, bổ sung giúp bạn thân mình một câu.
Fors cười gượng hai tiếng:
"Tớ sẽ nghỉ ngơi một chút rồi chuẩn bị nghi thức tấn thăng "Nhà Lữ Hành"."
"Không phải cần tới nơi sâu thẳm trong Linh giới sao? Cậu đã có cách rồi à?" Xio cảm thấy nghi hoặc hỏi.
Fors gật đầu nói:
"Người đó bảo tớ triệu hồi tín sứ của anh ta."