Chương 46: Cỗ Máy Tự Động Hoàn Thành Ước Nguyện

Quỷ Bí Chi Chủ - Q7: Người Treo Ngược

Chương 46: Cỗ Máy Tự Động Hoàn Thành Ước Nguyện

Quỷ Bí Chi Chủ - Q7: Người Treo Ngược thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thành phố Limon, quận Gian Hải.
Jasmine quấn khăn kín mặt, rồi bước ra khỏi cửa nhà trọ.
Cô nghe nói lễ hội mừng năm mới Limon mỗi năm một lần đã bắt đầu, nên muốn đến quảng trường thị chính để xem lễ hội.
Năm ngoái, vì chiến tranh mà lễ hội mừng năm mới không được tổ chức, khiến Jasmine vô cùng thất vọng. Sau đó, cô lại phải chịu cú sốc lớn nhất cuộc đời, từ đó luôn trốn trong nhà, không dám và cũng không muốn ra ngoài.
Có lẽ vì tự nhốt mình quá lâu, hơn nữa luôn ở trong hoàn cảnh chật hẹp trong nhà, gần đây Jasmine luôn khao khát được ra đường, được đi khắp mọi nơi như trước đây.
Khi ánh mắt cô lướt qua bên đường, cô chợt nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình trên ô cửa kính của cửa tiệm đối diện:
Toàn thân cô đen kịt, không một màu sắc nào khác. Chiếc váy dài chấm mắt cá chân, mũ đội có mạng che khuất phần lớn gương mặt, từ mắt đến cổ được quấn nhiều lớp khăn choàng, hai bàn tay đeo găng len.
Hình ảnh đó hoàn toàn khác với Jasmine tươi sáng, hoạt bát trong ký ức của chính cô.
Trong cuộc chiến tranh lúc trước, một quả đại bác đã phá hủy căn nhà của Jasmine và cha mẹ cô, đồng thời gây ra một vụ cháy lớn, thiêu rụi gương mặt và khiến toàn thân cô bị thương nặng.
Nếu không may mắn, có lẽ Jasmine đã sớm bỏ mạng vì những vết thương nghiêm trọng đó. Cô cũng cảm thấy cuộc đời mình dường như đã chấm dứt ngay khoảnh khắc ấy.
Hiện tại, mũi cô đã bị thiêu rụi, chỉ còn lại hai lỗ đen ngòm. Trên mặt, cổ và tay cô chi chít những vết sẹo. Nếu đi trong đêm tối, cô hoàn toàn có thể đóng vai một ác ma.
Jasmine nhớ rất rõ một việc. Buổi tối đầu tiên khi chuyển đến căn nhà trọ này, trước khi ngủ cô đã đến nhà tắm công cộng để tắm. Vừa đi ra khỏi cửa thì thấy một thiếu niên đi tới, mà thiếu niên này cũng nhìn thấy cô.
Dưới ánh trăng đỏ rực, thiếu niên kia lộ ra vẻ mặt vô cùng hoảng sợ, dường như có thể nhảy dựng lên và quay người bỏ chạy bất cứ lúc nào.
Nhưng cuối cùng cậu ấy đã khống chế được bản thân, chỉ đi sang bên cạnh vài bước, không dám nhìn vào mặt Jasmine.
Việc này đã đâm thẳng vào tâm hồn yếu ớt của Jasmine. Từ hôm đó, cô không ra khỏi nhà nữa, thậm chí muốn tắm giặt cũng phải đợi đến đêm khuya vắng người.
Về mặt này, cô vô cùng cảm kích cha mẹ mình. Họ không hề than vãn, cố gắng duy trì cuộc sống, dựa vào số tiền tiết kiệm từ trước và công việc tìm được sau này để gồng gánh gia đình, không bắt Jasmine phải ra ngoài kiếm tiền.
Đi được một đoạn, Jasmine thấy quảng trường thị chính Limon, nơi diễn ra lễ hội mừng năm mới.
Nơi đó đã đông nghịt người, tỏa ra đủ loại cảm xúc, bầu không khí náo nhiệt hừng hực, khiến Jasmine theo bản năng không ngừng bước nhanh hơn.
Nhưng cô không dám đến gần, sợ bị người ta chú ý tới cách ăn mặc kỳ quặc của mình, sợ không cẩn thận làm khăn quàng cổ rơi ra.
Sau khi ngập ngừng vài giây, cô dừng hẳn lại, tìm một chỗ sạch sẽ bên vệ đường ngồi xuống, chăm chú nhìn về phía quảng trường thị chính ở đằng xa.
Không biết qua bao lâu, Jasmine mới nhận ra bên cạnh có thêm một người.
Đó là một người đàn ông trẻ tuổi mặc áo dài đen, đội mũ dạ cao, giống như Ma thuật sư đến từ đoàn xiếc.
'Quảng trường thị chính ở bên kia...' Jasmine vốn định nhắc nhở một câu, nhưng sau khi môi mấp máy vài cái thì vẫn không thể thốt nên lời.
Cô không dám nói chuyện với người khác.
Nhưng người đàn ông trẻ tuổi này lại chủ động tiến đến gần, tháo mũ dạ xuống, hơi cúi người nói:
"Tiểu thư, cô có biết cỗ máy này để làm gì không?"
'Máy?' Jasmine theo bản năng ngẩng đầu, mờ mịt nhìn sang bên cạnh theo ánh mắt của người đàn ông đó.
Dưới đèn đường khí gas, không biết từ bao giờ đã có thêm một cỗ máy giống một cái tủ quần áo nhỏ.
Bên ngoài nó có màu đồng thau, được khảm mấy khối thủy tinh không trong suốt, bánh răng, ổ trục, đinh tán, kim loại, các loại linh kiện đều lộ ra ngoài, trông có vẻ cực kỳ thô sơ.
Jasmine thu lại ánh mắt, lắc đầu ra hiệu mình không biết cỗ máy này là gì.
Đồng thời, hành động này cũng ngầm ý cô từ chối nói chuyện.
"Nó là "Máy tự động hoàn thành ước nguyện"." Người đàn ông trẻ tuổi kia mỉm cười giới thiệu: "Đây là phát minh của tôi, nó có thể tự động thực hiện nguyện vọng của người điều khiển. Đúng rồi, quên không tự giới thiệu, tôi tên là Merlin Hermes, một Ma thuật sư lưu lạc."
'"Máy tự động hoàn thành ước nguyện"...' Jasmine phát hiện mình lại có thể nghe hiểu từng từ, nhưng không thể tổ hợp chúng lại với nhau.
"Cô có thể thử, cô sẽ là người trải nghiệm đầu tiên, hoàn toàn miễn phí." Klein hóa thân thành Merlin Hermes mỉm cười nói.
Jasmine lắc đầu từ chối giao tiếp.
Klein không hề nổi nóng, liếc nhìn đối phương một cái:
"Ví dụ, cô có thể ước mình quay về dáng vẻ vốn có."
Câu nói này hệt như một mũi tên bắn thẳng vào tim Jasmine. Cô kinh hãi đứng bật dậy, cuống quýt lùi ra sau, định bỏ đi.
Cô nghi ngờ đối phương đã nhìn thấy bộ dạng hiện tại của mình.
"Không thử một lần sao cô biết ước nguyện của mình không thể thành hiện thực? Cũng đâu bắt cô phải trả giá thứ gì?" Klein nhìn bóng lưng cô, nói bằng tốc độ không nhanh không chậm.
Bước chân của Jasmine dần chậm lại, cuối cùng thì dừng hẳn.
Nếu cô có thể lấy lại dáng vẻ ban đầu, cho dù phải trả giá bằng tiền bạc, cô cũng cam lòng.
Nhưng cô biết, nguyện vọng của mình dù có trả bằng tiền bạc cũng không thể thực hiện được.
'Không cần trả giá gì... Thử miễn phí... Lỡ đâu thực hiện được...' Những suy nghĩ ấy nhanh chóng nảy ra trong đầu Jasmine. Sau đó, cô chậm rãi xoay người lại, hệt như bị ma quỷ mê hoặc.
"Thật sao?" Cô ngập ngừng hỏi.
Klein chỉ vào cỗ máy:
"Tôi có thể ra xa mười mét, mà việc cô cần làm chỉ là xoay cần gạt trên cỗ máy này."
"Không cần cô phải bỏ mũ và khăn quàng cổ xuống."
Những lời cuối cùng đã đả động được Jasmine, cô nhanh chóng gật đầu.
"Được."
Đợi đến khi Merlin Hermes bước ra cách xa một đoạn, Jasmine mới tiến gần cỗ máy kia, dè dặt nắm vào cần gạt trên "cánh cửa".
Cô rất lo lắng sau khi vặn cần gạt, một trò đùa quái đản sẽ xảy ra, ví dụ như bị dội nước vào đầu. Đây là chuyện cô đã từng chứng kiến trong những lễ hội mừng năm mới trước kia, cô và các bạn mình cũng từng đùa cợt với người khác như thế. Nhưng so với việc có thể thực hiện được nguyện vọng, cô cảm thấy mình vẫn chấp nhận được chuyện này.
Cho dù cuối cùng chứng tỏ không có chuyện tốt như hoàn thành ước nguyện, thì việc này cũng có nghĩa là cô đã được tham gia trải nghiệm lễ hội mừng năm mới năm nay.
"Trước khi xoay nó nhớ phải nói ra điều ước của mình." Klein cách đó không xa nhắc nhở một câu.
Jasmine lấy lại bình tĩnh, nói ra nguyện vọng của mình bằng giọng gần như không thể nghe thấy:
"Tôi muốn lấy lại dáng vẻ trước khi bị cháy."
Nói xong, cô vừa hồi hộp vừa chờ mong xoay cần gạt.
Ngay giây tiếp theo, cánh cửa của "Máy tự động hoàn thành ước nguyện" mở ra, một chiếc gậy chống bằng gỗ thô thông thường vươn ra, chạm vào trán cô.
Trong khi Jasmine không chú ý, trên tay cô đã có thêm một chiếc nhẫn được khảm hồng ngọc.
Khi chiếc gậy chống bằng gỗ thô kia lùi vào bên trong "Máy tự động hoàn thành ước nguyện", chiếc nhẫn được khảm hồng ngọc này cũng biến mất theo.
Trong tiếng bánh răng chuyển động, Jasmine thấy "cánh cửa" của cỗ máy chậm rãi đóng lại.
'Xong rồi sao?' Cô mờ mịt định lên tiếng hỏi.
Cô không cảm thấy nguyện vọng đã được thực hiện, cũng không thấy trò đùa dai nào, tất cả có vẻ rất kỳ quái.
"Chúc mừng cô, nguyện vọng đã được thực hiện." Klein đi đến gần, khẽ vỗ tay, giống như một người chứng kiến.
'Nguyện vọng đã được thực hiện... Sao có thể chứ...' Jasmine vừa nảy ra suy nghĩ như vậy, đột nhiên cảm thấy dưới khăn quàng cổ có thêm gì đó.
Ở chỗ chỉ có hai cái lỗ đen ngòm có thứ gì đó trồi lên!
Jasmine chần chừ giơ tay lên, sờ mặt mình, rõ ràng cảm nhận được sự tồn tại của mũi.
Mà khi trải nghiệm sự hít thở đã chứng minh điểm này.
Cô chợt xoay người lại, đưa lưng về phía Merlin Hermes, đi đến trước một cửa hàng bên đường, nương theo ánh đèn đường khí gas, quan sát hình ảnh phản chiếu trên cửa sổ thủy tinh.
Ngay sau đó, cô chậm rãi cởi từng lớp khăn quàng cổ đang quấn quanh mặt ra.
Một cô gái có đôi mắt không lớn lắm, chiếc mũi không thẳng lắm, đôi môi không dày mọng lắm, có chút tàn nhang đang hiện ra trên cửa sổ.
Jasmine theo bản năng giơ tay ôm chặt lấy miệng mình, đôi mắt vừa sáng lấp lánh vừa ngấn nước.
Qua vài giây, cô giơ cánh tay lên dùng ống tay áo lau mặt, nhìn về phía Merlin Hermes nói:
"Ngài, ngài là thần sao?"
"Tôi chỉ là một Ma thuật sư thích tạo ra kỳ tích." Klein mỉm cười chỉ vào cỗ máy bên cạnh: "Thứ cô nên cảm ơn nhất chính là nó, "Máy tự động hoàn thành ước nguyện"."
"Máy tự động..." Jasmine vô cùng kích động, theo bản năng lặp lại.
Klein gật đầu:
"Đúng vậy, "Máy tự động hoàn thành ước nguyện" không cần ai giúp đỡ, có thể tự mình vận hành."
"Cô có thể hiểu nó giống như công tơ tính tiền gas, chỉ cần bỏ đồng penny vào là có thể hoàn thành nguyện vọng, giống như nhận được khí than vậy."
"Trình tự cụ thể rất đơn giản: bỏ một đồng penny vào, nói ra nguyện vọng của mình, sau đó xoay cần gạt."
"Nhớ rằng chỉ có thể thực hiện được ba nguyện vọng."
Khi giải thích, Klein cũng tự giễu một câu trong lòng:
'Nếu một ngày nào đó mình bất hạnh qua đời, biến thành vật phong ấn, mình hy vọng nó sẽ là thứ tương tự như "Máy tự động hoàn thành ước nguyện" này.'
Sau khi rời khỏi thành phố Constant, thủ phủ của quận Gian Hải, Klein đã thay đổi cách thức thực hiện nguyện vọng của người khác để tránh nhàm chán:
Con người luôn phải học cách tìm niềm vui trong công việc.
'Thứ này thực sự rất thần kỳ...' Jasmine quả thực không tìm ra được ngôn từ để miêu tả cảm nhận trong lòng mình.
Cảm xúc kích động của cô cũng vì thế mà lắng xuống khá nhiều.
"Nó, ý tôi là cỗ "Máy tự động hoàn thành ước nguyện" này sẽ luôn ở đây sao?" Jasmine do dự lên tiếng hỏi.
Klein mỉm cười nói:
"Không."
"Có lẽ nó sẽ ở đây ba hôm, cũng có thể không lâu đến thế, hoặc là lúc mặt trời mọc nó sẽ biến mất."
"Nhưng nó sẽ không biến mất mãi mãi, có lẽ một ngày nào đó cô lại nhìn thấy nó ở góc đường."
Đầu óc Jasmine hỗn loạn, khó mà sắp xếp rõ ràng suy nghĩ của mình, cô chỉ có thể nghiêm túc cúi đầu về phía cỗ máy kia:
"Cảm ơn ngài, ngài "Máy tự động hoàn thành ước nguyện"."
Sau đó cô lại cúi người về phía Klein:
"Cảm ơn ngài, ngài Hermes."
Jasmine còn chưa dứt lời, lại nhớ tới lời Merlin Hermes vừa nói, bèn hỏi lại với vẻ vừa mong chờ, vừa vui mừng lại thêm chút ngại ngùng:
"Có thể thực hiện ba nguyện vọng?"
"Đúng vậy, nhưng lần sau sẽ không miễn phí, cần bỏ tiền xu vào." Klein thoải mái đáp lại.