Quỷ Bí Chi Chủ - Q7: Người Treo Ngược
Chương 47: Nguyện vọng thứ ba
Quỷ Bí Chi Chủ - Q7: Người Treo Ngược thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Jasmine nghe vậy thì vô cùng phấn khích, nhưng vẫn không khỏi lo lắng:
"Vậy việc này, cần phải trả bằng cái gì?"
Theo cô thấy, lần thử nghiệm trước miễn phí, không cần trả bất cứ thứ gì không có nghĩa là những ước nguyện sau cũng thế.
Klein chỉnh lại chiếc mũ dạ cao trên đỉnh đầu, mỉm cười nói:
"Đồng xu cô bỏ vào chính là cái giá phải trả, và việc chấp nhận những thay đổi sau khi nguyện vọng được thực hiện cũng là một cái giá khác."
Jasmine nửa hiểu nửa không gật đầu, không do dự, đưa tay vào túi áo, định lấy ra mấy đồng xu để thực hiện điều ước.
Nhưng trong túi áo cô trống rỗng, ngoài một chiếc khăn tay thì chẳng có gì.
Cô đã ở nhà quá lâu, một khoảng thời gian dài không hề đụng đến tiền bạc.
Hơn nữa, trước đó cô đi bộ từ nhà đến quảng trường thị chính, không hề ngồi xe ngựa công cộng.
"Tôi, tôi có thể về nhà trước một chuyến không?" Jasmine ảo não, ngượng ngùng hỏi.
"Đương nhiên, đó là tự do của cô, nhưng tôi khó mà đảm bảo cỗ "Máy tự động hoàn thành ước nguyện" này sẽ đứng đây đợi cô mãi." Klein dùng giọng điệu của một Ma thuật sư, cười nói: "Đôi khi nó rất tùy hứng."
Jasmine "ừm" hai tiếng, nói lời cảm ơn rồi xoay người chạy về phía ngược lại với quảng trường thị chính.
Cô càng chạy càng thấy khắp người thoải mái, như thể tìm lại được trạng thái khỏe mạnh trước khi bị bỏng, trở về thành cô gái trẻ trung mười bảy mười tám.
Đối với cô mà nói, đây là cảnh tượng chỉ xuất hiện trong mơ mà thôi.
Đương nhiên, là một người bình thường, chạy được một lúc là cô bắt đầu thấy mệt, buộc phải chậm lại, rồi đi bộ bình thường.
Gió đêm mát lạnh thổi qua, giữa những tầng mây trên trời cao lấp lánh những vì sao, cây cối hai bên đường khẽ xào xạc, bóng người lay động dưới ánh trăng, tất cả đều bình yên đến lạ, tốt đẹp đến lạ, Jasmine chỉ cảm thấy cả thể xác lẫn tinh thần mình đều thả lỏng, mọi phiền não đều tan biến.
Từ lúc bị thương đến nay, đây là lần đầu tiên cô có tâm trạng yên bình đến vậy, bất giác môi nở nụ cười.
Đi khoảng năm sáu phút, cô bỗng nghe thấy có người gọi tên mình:
"Ồ, Jasmine?"
Jasmine nghiêng đầu, nhìn thấy một gương mặt quen thuộc: đó là hàng xóm của cô, bà Hammill.
"Chào buổi tối, bà Hammill. Lâu rồi không gặp bà, bà định đi tham gia lễ hội mừng năm mới sao?" Jasmine, không đeo khăn quàng cổ, cười nói những lời từ tận đáy lòng.
Bà Hammill là một phụ nữ lớn tuổi, tóc đã bạc. Bà cẩn thận quan sát Jasmine vài lần rồi hỏi:
"Từ lúc các cô rời đi là tôi không gặp lại nữa rồi. Nghe nói lúc trước cô bị thương trong trận oanh tạc?"
"Vâng, nhưng giờ đã ổn rồi ạ." Jasmine gật đầu đáp.
Cô lại hỏi:
"Julie bây giờ thế nào rồi?"
Vẻ mặt bà Hammill chợt giăng đầy vẻ u ám:
"Nó bị người Feysac cưỡng hiếp, rồi chết rồi..."
Jasmine ngẩn người một chút, vừa thương xót vừa nhớ lại những gì mình đã trải qua.
Cũng từng có quân nhân Feysac xông vào nhà cô, định làm nhục cô, nhưng sau khi nhìn thấy gương mặt bị thiêu hủy của cô thì chỉ đạp cô một cái rồi bỏ đi.
"Julie đáng thương..." Jasmine đau buồn, thành kính điểm bốn chỗ trên ngực theo chiều kim đồng hồ.
Nghe về những gì người bạn cũ gặp phải, cô mới nhận ra có lẽ mình là một người khá may mắn.
Tạm biệt bà Hammill, Jasmine đi thẳng một mạch về căn nhà trọ của mình.
Đến cửa, cô dừng lại. Tâm trạng cũng đã hồi phục đáng kể, cô bắt đầu mong chờ được nhìn thấy vẻ mặt của cha mẹ khi thấy mình lấy lại dáng vẻ cũ.
'Họ hẳn sẽ không cần phải nén đau khổ trong lòng, giả vờ không có chuyện gì xảy ra nữa. Họ chắc chắn sẽ xúc động đến mức rơi lệ, mừng rỡ ôm chặt lấy mình...' Jasmine đặt tay lên chiếc chìa khóa đeo trên cổ, vừa miên man suy nghĩ vừa mở cửa nhà.
Trong phòng tối om, cả nến lẫn đèn tường khí gas đều không được thắp lên.
Trên chiếc giường ở phòng ngoài vang lên một tiếng ngáy khe khẽ, tạo thành sự đối lập rõ rệt với sự náo nhiệt bên ngoài quảng trường thị chính.
'Họ đều ngủ rồi... Đúng vậy, bình thường họ đều làm việc rất vất vả...' Jasmine khẽ đóng cửa lại, đi đến trước giường cha mẹ, nương theo ánh trăng đỏ ngoài cửa sổ, lặng lẽ nhìn về phía hai người.
Trên đầu cha cô đã có thêm nhiều tóc bạc, nếp nhăn trên trán cũng sâu hơn... Mẹ ngay cả lúc ngủ cũng cau mày, làn da mặt khô ráp đến mức bong tróc... Lúc này Jasmine mới nhận ra dường như đã rất lâu rồi mình không nghiêm túc quan sát gương mặt cha mẹ, cũng không biết họ đã già đi nhiều đến thế.
Trước chiến tranh, cha cô là một chuyên gia kế toán, thu nhập coi như không tệ, thuê được một căn nhà liền kề, có thể để vợ ở nhà, không cần ra ngoài làm việc, chuyên tâm chăm sóc gia đình. Nhưng hiện giờ, ông chỉ đành vào nhà xưởng dệt may, làm công việc tay chân nặng nhọc, mẹ Jasmine cũng buộc phải ra ngoài, trở thành nữ công nhân dệt.
'Sức khỏe của cha ngày càng kém, luôn ho khan, nhưng ông đã thi đỗ kỳ thi thống nhất của nhân viên chính phủ gần đây, đang đợi kết quả phỏng vấn, có thể nhận được một công việc vẻ vang... Mẹ vẫn luôn than phiền mắt và tay của bà ngày càng yếu đi...' Jasmine nhìn thật sâu vào cha mẹ, không đánh thức họ.
Cô đã nghĩ xong nguyện vọng thứ hai của mình.
Jasmine đi thật khẽ, tiến vào phòng bên trong, đổ ra mấy đồng xu cuối cùng trong lọ tiền tiết kiệm gần như đã trống rỗng của mình.
Sau đó cô rời khỏi nhà trọ, lên một chiếc xe ngựa công cộng không có đường ray.
Cô sợ đi bộ sẽ mất nhiều thời gian, khiến "Máy tự động hoàn thành ước nguyện" biến mất.
Lúc này, trên xe ngựa công cộng rất đông hành khách, phần lớn đều đến để tham gia lễ hội mừng năm mới. Jasmine nhìn xung quanh, thấy không có chỗ ngồi, cô đành phải vịn vào giá để đứng, chen chúc giữa một đống người.
Hơn mười phút sau, cô xuống trạm xe, rẽ vào con đường kia.
Sau khi cỗ máy màu đồng thau được khảm những khối thủy tinh kia đập vào mắt, Jasmine thầm thở phào một hơi, bước nhanh đến gần.
Trong quá trình này, cô nhìn quanh một vòng, không thấy quý ngài Ma thuật sư tên là Merlin Hermes đâu.
"Thật sự tự động, không cần ngài ấy ở bên cạnh sao?" Jasmine nghi hoặc nói nhỏ một câu.
Cô không lãng phí thời gian nữa, lấy một đồng xu ra, bỏ vào "Máy tự động hoàn thành ước nguyện".
"Tôi hy vọng cha mẹ tôi có thể lấy lại sức khỏe, và hy vọng gia đình tôi trở nên giàu có." Jasmine nhỏ giọng nói ra nguyện vọng của mình, rồi nhắm mắt lại đợi kỳ tích xảy ra.
Giây tiếp theo, cô nghe thấy tiếng leng keng, dường như có đồng xu từ trong "Máy tự động hoàn thành ước nguyện" lăn ra.
Jasmine ngạc nhiên trợn tròn mắt, nhìn về phía trước, chỉ thấy đồng một xu mình vừa bỏ vào đang rơi xuống cái khay nhỏ ở bên ngoài khe bỏ đồng xu.
'Nguyện vọng này không thể thực hiện sao? À, một nguyện vọng không thể bao hàm quá nhiều nội dung? Vừa rồi thực ra là mình yêu cầu hai nguyện vọng...' Jasmine đã có kinh nghiệm được chữa bỏng lúc trước, nên cũng không nghi ngờ "Máy tự động hoàn thành ước nguyện" xảy ra vấn đề.
Cô nghiêm túc ngẫm nghĩ, lại bỏ đồng một xu vào trong khe đút tiền, tiếp đó cúi đầu nhỏ giọng ước nguyện:
"Tôi hy vọng cha mẹ tôi có thể lấy lại sức khỏe."
Lần này, cô nghe thấy bên trong "Máy tự động hoàn thành ước nguyện" vang lên một tiếng gõ khe khẽ:
"Tinh."
Jasmine thấy đồng xu kia không bị đẩy ra, biết rằng một nguyện vọng nữa của mình đã được thực hiện, chỉ muốn về nhà ngay để xem tình hình cha mẹ.
Nhưng cô lại kiềm chế sự phấn khích, bỏ thêm đồng một xu thứ hai vào máy.
Cô vốn định ước rằng gia đình mình trở nên giàu có, nhưng nghĩ đến chuyện cha mình còn muốn làm nhân viên chính phủ ở thành phố Limon, thu nhập của gia đình sẽ được đảm bảo, bèn không khỏi nảy ra một suy nghĩ khác.
Sau mười tuổi, cô cũng đã nhận thức được rằng gương mặt mình không xinh xắn lắm. Điều này không có nghĩa là những người xung quanh ghét bỏ hay nói dung mạo cô không bình thường, mà là trong số những người bạn cùng chơi với cô, có hai cô gái khá xinh đẹp, điều này khiến các cô ấy thường xuyên được ưu ái hơn, cảm nhận được thiện ý của thế giới này nhiều hơn.
Với sự so sánh đó, Jasmine khó tránh khỏi mơ mộng rằng khi mình lớn lên cũng sẽ dần xinh đẹp hơn, nhưng sự thật chứng minh rằng giấc mơ chỉ là giấc mơ mà thôi.
Nhưng lần này giấc mơ hoàn toàn có khả năng biến thành sự thật, bởi vì trước mặt cô đang có một cỗ máy có thể tạo ra kỳ tích, "Máy tự động hoàn thành ước nguyện" cực kỳ thần kỳ.
'Nếu mình có thể trở nên xinh đẹp, thì mình sẽ tìm được một tấm chồng tốt, cũng sẽ giúp hoàn cảnh gia đình được cải thiện...' Jasmine dường như nghe thấy tiếng ma quỷ đang thì thầm bên tai, không thể kiềm chế được mà nhắm hai mắt lại, ước một điều:
"Tôi muốn trở nên cực kỳ, cực kỳ, cực kỳ xinh đẹp."
Cô dùng ba chữ "cực kỳ" để sửa lại nhan sắc.
Jasmine vừa dứt lời, "cánh cửa" của "Máy tự động hoàn thành ước nguyện" một lần nữa mở ra, một chiếc mặt nạ màu trắng được đẩy ra, úp lên mặt Jasmine.
Jasmine vừa mở mắt ra, vừa vặn nhìn thấy tấm mặt nạ kia biến mất.
Cùng lúc ấy, dường như cô có sự liên kết với một thứ gì đó.
Cô mong chờ quay người lại, một lần nữa đi đến cửa hàng bên đường, mượn ánh sáng của đèn đường khí gas, nhìn thấy hình ảnh mình phản chiếu trên cửa sổ kính.
Jasmine nhất thời không thể nào miêu tả được sự biến hóa trên ngũ quan và hình dáng gương mặt mình, chỉ biết trong khoảnh khắc này, ngay cả bản thân cô cũng chìm đắm vào dung mạo ấy.
Mũi của cô rất thẳng, đôi môi dày mọng hơn, đôi mắt to hơn và long lanh, làn da trắng trẻo như sứ, chỉ còn một chút ít là giống với cô trước kia.
"Đây, đây là điều thần kỳ sao..." Jasmine phát ra tiếng tán thưởng từ tận đáy lòng mình.
Cô say mê ngắm nghía bản thân, khó khăn lắm mới rời mắt đi được, quay lại cúi người về phía "Máy tự động hoàn thành ước nguyện".
Cô đi về phía trạm xe ngựa công cộng mà như người trên mây, trên đường có vô số ánh mắt dõi theo.
Rầm!
Một người đàn ông vì quá chăm chú nhìn cô mà đâm sầm vào cột đèn đường khí gas.
Jasmine hé miệng cười, không nói gì, đi lên xe ngựa công cộng không có đường ray.
Người trên xe vẫn đông như trước, tất cả chỗ ngồi đều đã kín.
Đúng lúc Jasmine đang tìm chỗ thì một vài người đàn ông đứng dậy, nhìn cô cười nói:
"Tiểu thư, mời cô ngồi đây."
Jasmine nhất thời ngẩn người, không ngờ mình lại nhận được nhiều thiện ý đến thế.
Cô không từ chối, liền ngồi xuống chiếc ghế gần mình, nở nụ cười với người đàn ông đã nhường chỗ cho mình:
"Cảm ơn anh."
Vẻ mặt người đàn ông kia trở nên cực kỳ rạng rỡ, khiêm tốn nói:
"Đây là việc quý ông nên làm."
Jasmine vẫn còn giữ thói quen khi nhốt mình trong nhà trước kia, không nói thêm gì nữa, lặng lẽ ngồi cho đến gần nhà mình thì xuống xe ngựa.
Đi được vài bước, cô đột nhiên cảm thấy có người đang nhìn mình chằm chằm, chợt quay đầu lại nhìn.
Đó là một người đàn ông say khướt, hắn đang dùng ánh mắt vô cùng ghê tởm nhìn Jasmine.
Jasmine bị dọa giật mình, vội vàng bước nhanh vào nhà trọ, nhưng những người đàn ông cô gặp trên đường đều để lộ ánh mắt như vậy, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể hóa thân thành dã thú.
Giờ phút này, Jasmine cảm thấy dường như mình đang lạc bước trong một khu rừng hoang dã.