Quy Tắc Chân Chó – Lâu Bất Nguy
Giấc Mơ Của Tín Đồ Trung Thành
Quy Tắc Chân Chó – Lâu Bất Nguy thuộc thể loại Linh Dị, chương 153 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Đào khoai tây?!”
Hai người kia đồng thanh thốt lên, theo bản năng quay đầu nhìn quanh. Nhưng rất nhanh, họ nhận ra từ nãy đến giờ, người duy nhất đang hì hục đào khoai tây ở đây chính là thanh niên trước mặt họ.
Thanh niên này có vóc dáng cao lớn, khuôn mặt điển trai, làn da màu mật ong phản chiếu ánh mặt trời vùng phương Bắc vốn chẳng mấy ấm áp. Cậu có mái tóc đen xoăn dày, đôi mắt cũng đen sâu như màn đêm, tựa như có thể hút trọn ánh sáng xung quanh.
Khi cậu đứng dậy, bóng đổ dài dưới nắng trên nền đất, trông càng thêm mạnh mẽ vạm vỡ. Cậu đứng trên một gò đất, ánh nắng đổ lên tấm lưng rộng, khiến người khác chỉ có thể nhìn thấy một bóng hình mơ hồ. Nhưng chỉ vậy thôi cũng đủ làm người ta liên tưởng đến những vị anh hùng vĩ đại trong truyền thuyết, những kẻ dám đứng lên chống lại số phận.
… Khoan đã, đây chẳng lẽ chính là Đại hoàng tử của vương quốc Isha mà họ vừa bàn tán sôi nổi sao?
… Ặc, lỡ mồm rồi!
… Liệu có bị đánh không nhỉ?
Thiệu Dã đã nghe quá nhiều lời đồn về Eldus trong suốt quãng đường lưu đày của mình. Để đảm bảo các tín đồ ruồng bỏ và quên lãng vị thần này thật nhanh, anh chị em của cậu đã không tiếc công sức sai người của mình đi khắp nơi, từ những thành phố đông đúc đến những làng quê hẻo lánh, thậm chí ra tận những con thuyền lênh đênh trên biển, dùng chim cá để lan truyền những tin đồn này đến mọi ngóc ngách của đại lục.
Eldus từng là vị thần cao quý, nhân từ và anh tuấn trong những bài ca của thi nhân, nay lại trở thành một ác quỷ gớm ghiếc, thân thể tiết ra chất độc chết người, đến mức chỉ cần nhìn lâu một chút cũng có thể mất mạng. Kể cả có là cóc nhái hay bọ chét cũng không muốn làm bạn với y.
Bị vứt bỏ trong vực sâu và bị lãng quên, đó mới là số mệnh vĩnh hằng của y.
Mấy chuyện này Thiệu Dã nghe đến phát ngán rồi. Trong hoàng cung, đám giáo sĩ sau khi bị cậu “dạy dỗ” một trận thì không dám lèm bèm trước mặt cậu nữa. Nhưng vừa bước chân ra khỏi cung điện, dường như cả vương quốc đều đang bàn tán về Eldus, cái tên ấy được gọi ra dễ dàng như một trò tiêu khiển, chẳng còn chút kiêng nể nào.
Nếu cậu đấm từng kẻ một thì e rằng quả đấm sắt của cậu cũng sẽ bị mòn thành tăm xỉa răng mất.
Thần Vực Sâu chứng giám, cầu cho đám bịa chuyện này đều xuống địa ngục hết đi!
Trong những bài hát của các thi nhân thời xa xưa, Eldus thường giáng thế để ban phát hạnh phúc và hy vọng cho nhân gian. Chỉ là, Thiệu Dã chưa từng được tận mắt chứng kiến điều đó. Nhưng cậu vẫn luôn tin tưởng rằng Thần Vực Sâu tuyệt đối không thể nào xấu xí và đáng sợ như lời thiên hạ đồn đại. Bởi vì ngay cả Thần Bầu Trời cũng còn có thể mang hình người cơ mà!
Nhưng mà giờ mấy chuyện đó chẳng quan trọng nữa.
Thiệu Dã ăn hết khoai tây, lại húp thêm một nồi canh khoai tây, cảm thấy cả người ấm áp từ trong ra ngoài. Cậu phủi tay, không thèm quan tâm đến hai kẻ vẫn đang đứng chết trân vì kinh ngạc, xoay người, vác túi hành lý lên vai, đón cơn gió lạnh rít gào mà tiến về phương Bắc.
Gió Bắc lạnh buốt như dao, cứ như muốn cắt rách mặt người. Thiệu Dã kéo sụp mũ áo choàng, bước chân vững vàng. Cậu phải đến vùng đất lưu đày, đi tìm vị thần mà cậu tôn thờ, chủ nhân của vực sâu, Eldus.
Để đảm bảo con trai cả không có đường quay lại hoàng cung, lão quốc vương của Isha đã đặc biệt phái hẳn năm đại pháp sư hộ tống cậu đến nơi lưu đày. Nhưng Thiệu Dã thầm nghi ngờ rằng thằng hầu cận kia chắc chắn đã ăn chặn khoản tiền thuê pháp sư, vì năm ông pháp sư này trông chẳng đáng tin cậy chút nào.
Mỗi lần niệm chú, họ đều phải lẩm bẩm một câu thần chú dài dòng. Nhưng vấn đề là chưa niệm xong thì pháp trượng đã bị Thiệu Dã tước mất rồi.
Năm vị pháp sư ngớ người hỏi cậu: “Không phải Thần Bầu Trời đã thu hồi thần lực của cậu rồi sao?”
Thiệu Dã khinh bỉ hừ một tiếng: “Thu hồi cái gì mà thu hồi, ông ta có bao giờ cho ta đâu?”
Cậu đã ghi lại hết vào tấm da dê của mình, đợi khi nào giải cứu Thần Vực Sâu xong, cậu sẽ làm một gã thi sĩ tự do, đi khắp nơi rêu rao sự trơ trẽn của Thần Bầu Trời qua những bài thơ.
Ba lô của Thiệu Dã đầy ắp những món đồ kỳ lạ, nào là bánh mì của tinh linh, xẻng vạn năng của người lùn, thuốc thần kỳ của phù thủy… đều là “chiếm đoạt” được từ mấy lão pháp sư kia mà có. Chừng đó chắc cũng đủ để cậu đến được vùng đất lưu đày rồi.
Trên đường đi, cậu bỏ ra mười đồng bạc để mua một tấm bản đồ dẫn đến vực sâu. Ba ngày sau, cậu nhận ra mình bị lừa. Đây hoàn toàn không phải là đường đến vực sâu! Cậu đành vứt bản đồ đi, vừa đi tiếp về phương Bắc, vừa dò hỏi người qua đường xem làm thế nào để đến vực sâu. Nhưng cứ hễ nghe thấy mục đích của cậu, ai ai cũng trưng ra vẻ mặt kinh hãi tột độ, ra sức khuyên cậu quay đầu lại.
Quay đầu á? Đã tới đây rồi, quay gì mà quay!
Lúc Thiệu Dã bị đuổi khỏi hoàng cung, trời hãy còn là mùa hè, mà giờ đã là mùa đông mất rồi. Vạn vật tiêu điều xơ xác, gió lạnh cắt da, tuyết trắng bay lả tả từ bầu trời xuống. Thiệu Dã co ro trong đống cỏ khô, cầm trong tay tấm bản đồ mới mua với giá hai mươi đồng vàng, nghiên cứu kỹ lưỡng.
Mọi hành động của cậu đều không thoát khỏi ánh mắt của Thần Bầu Trời. Trong vỏn vẹn hai tháng, tín đồ của Eldus tất nhiên không thể nào biến mất sạch trơn. Nhưng người dám công khai thách thức quyền uy của hắn… thì chỉ có duy nhất Đại hoàng tử của vương quốc Isha.
Là một vị thần, muốn giết chết một tên phàm nhân yếu đuối thì chẳng khác nào đập chết một con kiến.
Nhưng mà, so với việc giết cậu, Thần Bầu Trời càng muốn để Eldus tận mắt chứng kiến cảnh tín đồ cuối cùng cũng từ bỏ y, quỳ rạp dưới chân hắn, thành kính hôn lên mu bàn chân tượng thần của mình.
Hắn muốn để cho tên phàm nhân ngu ngốc kia hiểu rằng: cứ cố chấp tin vào Eldus thì chỉ rước lấy tai ương. Chỉ cần thành tâm hối cải, gia nhập hàng ngũ tín đồ của mình, cậu sẽ lập tức có được mọi thứ mà cậu mong muốn.
Loài người tin vào thần để làm gì? Không phải là để thần nghe thấy tiếng lòng họ, rồi ban cho họ những điều ước hay sao?
Tất nhiên, Thần Bầu Trời sẽ không tha thứ cho cậu dễ dàng như vậy. Hắn sẽ đợi đến lúc Thiệu Dã kiêu ngạo nhất, rơi vào ảo tưởng về chiến thắng, rồi đẩy cậu xuống địa ngục, để cậu chịu đủ mọi cực hình trong đó.
Muốn xuống vực sâu gặp Eldus à? Thần Bầu Trời siết chặt cây quyền trượng trong tay. Hắn đâu có dễ dàng để chuyện đó xảy ra. Một kẻ phàm tục muốn diện kiến thần của mình thì cũng phải trải qua đủ loại gian khổ, phải trả giá bằng thứ gì đó chứ.
Chỉ là, dù có đánh đổi tất cả, thì thứ mà cậu nhìn thấy cuối cùng cũng chỉ là một Eldus yếu ớt, bị giam cầm trên Đài Thở Dài mà thôi.
Thần linh của cậu đã mất hết mọi sức mạnh, không thể giúp cậu thực hiện bất kỳ điều ước nào, cũng không thể thoát khỏi những xiềng xích Thở Dài, thậm chí còn chẳng buồn đáp lại cậu lấy một lời.
Đến lúc đó, liệu kẻ tín đồ ngoan đạo này có còn giữ được đức tin như trước không?
Chỉ cần tưởng tượng ra cảnh tượng ấy thôi cũng đủ khiến Thần Bầu Trời muốn bật cười. Hắn nhất định phải để Eldus tận mắt nhìn thấy cảnh tượng thú vị này.
Vậy nên, hắn lại một lần nữa hạ thế, đặt chân đến đảo Grado.
Eldus vẫn bị giam chặt trên đài đá cao ngất, nhìn thấy cảnh này, Thần Bầu Trời mỉm cười đầy thỏa mãn. Hắn thu lại đôi cánh sau lưng, chậm rãi bước đến trước mặt Eldus, từ trên cao nhìn xuống.
Eldus này, khi còn huy hoàng rực rỡ, có vô số tín đồ quỳ bái dưới chân mình, ngươi có từng nghĩ đến một ngày lại bị xiềng xích ở đây không?
Thần Bầu Trời khẽ nâng cằm, giọng điệu kiêu ngạo: “Người hiền đệ thân yêu của ta, huynh trưởng của ngươi, hậu duệ của Fansitrol, Thần Bầu Trời, Chúa Tể Dehephis, Người Phán Xét Công Lý, Kẻ Bảo Hộ Loài Hoa Violet, lại đến thăm ngươi rồi đây.”
Eldus thậm chí còn không buồn ngẩng đầu lên, chỉ thản nhiên nói: “Đài Thở Dài không đủ chỗ để chứa nhiều người vậy đâu.”
Thần Bầu Trời: “……”
Eldus đáng ghét thật đấy! Quả nhiên là một sinh vật kỳ dị từ vực sâu, một con bọ hôi hám trong bãi rác!
Loại này mà cũng dám nhận là con của Phụ Thần à?! Y làm thế nào mà lừa được nhiều tín đồ đến vậy chứ?!
Thần Bầu Trời nở nụ cười trở lại, nhìn Eldus nói: “Eldus, ta phải thừa nhận rằng, giữa những tín đồ của ngươi vẫn có kẻ vô cùng cứng đầu, đến bây giờ vẫn không chịu từ bỏ niềm tin sai trái của mình. Là huynh trưởng của ngươi, nghĩ đến cảnh ngươi cô đơn lạnh lẽo trên đảo Grado này, lòng ta thật đau xót. Thế nên, ta nghĩ ngươi nên gặp cậu ta một lần, biết đâu lại có thể cảm nhận được chút niềm vui đã mất.”
Không đợi Eldus đáp lời, Thần Bầu Trời đã vung tay, giữa không trung hiện ra một chiếc gương hình bầu dục viền vàng óng. Một lớp sương trắng mờ ảo bao phủ mặt gương, Thần Bầu Trời nhẹ nhàng phất tay, làn sương mờ ảo tan biến, hình ảnh bên trong dần trở nên rõ ràng.
Một thanh niên chừng hai mươi tuổi xuất hiện trong gương. Cậu có làn da khỏe mạnh màu lúa mạch, cơ bắp vạm vỡ, không thua kém các lực sĩ thành Adne. Lúc này, cậu đang cắm đầu bước đi giữa cơn bão tuyết dữ dội. Gió gào thét, thổi phần áo choàng trên vai cậu bay phần phật như một lá cờ đang tung bay.
Thần Bầu Trời liếc Eldus, mỉm cười đầy ẩn ý: “Eldus, ngươi còn nhớ tín đồ này của ngươi không?”
Eldus vẫn im lặng.
Thần Bầu Trời không cần hồi đáp, tự nói tiếp: “Ta chắc ngươi chẳng nhớ đâu. Mà có khi ngay từ đầu ngươi còn chẳng biết đến hắn ấy chứ. Đây là Đại Hoàng Tử của Vương quốc Isha. Cậu ta bị chính cha mình đày đến phương Bắc vì không chịu từ bỏ tín ngưỡng đối với ngươi. Mặc cho gió điên cuồng và bão tuyết lạnh lẽo, cậu ta vẫn không hề lung lay đức tin, thậm chí còn muốn đến Vùng Lưu Đày để tìm ngươi.”
Eldus khẽ ngước lên nhìn thanh niên trong gương, ánh mắt vẫn bình thản như nước lặng.
Cùng lúc đó, lũ yêu ma trong nhân gian nhận được hiệu lệnh từ Thần Bầu Trời, ùn ùn kéo đến phương Bắc, quyết tâm chặn đường, không cho thanh niên kia tiến vào vực sâu.
Ở phía bên kia, Thiệu Dã đang đứng trước một hẻm núi rộng lớn, nhìn xuống tấm bản đồ trong tay, lông mày nhíu chặt. Sao cậu cảm thấy địa hình ở đây không giống như trên bản đồ vậy nhỉ?
Câu trả lời nhanh chóng được giải đáp. Trong hẻm núi này ẩn nấp vô số đá yêu Pururu, mỗi con cao gấp ba, bốn lần Thiệu Dã, toàn thân cứng rắn như đá tảng. Vừa thấy cậu, chúng liền đồng loạt xông lên, vung những nắm đấm khổng lồ, trông như chỉ cần một cú đấm là có thể đập cậu lún sâu xuống đất.
Cái này thì đánh không lại thật rồi.
Thiệu Dã gấp bản đồ lại, quay đầu bỏ chạy. Cậu nhanh trí dẫn dụ lũ đá yêu ra giữa dòng sông băng. Vừa đặt chân lên mặt băng trơn trượt, bọn chúng lập tức ngã nhào như những con bọ bị lật ngửa, cố vùng vẫy mà không sao đứng dậy nổi.
Xử lý xong đám phiền phức này, Thiệu Dã tiếp tục tiến về vực sâu. Băng qua hẻm núi, cậu thấy trước mặt là một khu rừng đen u ám, rợn người. Trong rừng có những con chim Benny đầu người, chúng cất lên những khúc ca kỳ quái để dụ dỗ kẻ qua đường tự moi tim mình dâng cho chúng. Thiệu Dã nhanh chóng bịt tai lại, lục lọi trong hành trang, lấy ra một chiếc ná cao su rồi nhắm thẳng vào răng chúng mà bắn. Lũ chim đau đớn, răng rụng đầy đất, vỗ cánh tháo chạy tán loạn.
Cậu mất hai ngày để vượt qua khu rừng quỷ dị này. Theo như chỉ dẫn trên bản đồ, chỉ cần leo qua hai ngọn núi lớn, rồi bơi qua sông U Minh, là hắn có thể đặt chân đến vực sâu.
Càng đến gần vực sâu, gió tuyết càng dữ dội hơn. Nhưng chỉ cần nghĩ đến việc sắp được diện kiến Eldus, Chủ Nhân Vực Sâu, bước chân của Thiệu Dã lại càng thêm nhẹ nhàng. Cậu thậm chí còn vui vẻ nghêu ngao hát ca trên đường đi.
Núi cao hiểm trở, dốc đứng cheo leo, lại đầy rẫy nguy hiểm. Những con rắn độc đang ngủ say bị Thần Bầu Trời đánh thức, yêu tinh bóng tối nhảy nhót giữa nền tuyết, tay lăm lăm cung tên. Dưới lớp tuyết dày còn ẩn nấp những ông lão tuyết với bộ râu dài lê thê, nước dãi chảy ròng ròng vì thèm thuồng thịt tươi.
Thiệu Dã thản nhiên xoắn ba con rắn thành một sợi dây, thắt nút chết rồi buộc vào thân cây. Cậu ép lũ yêu tinh bóng tối uống thuốc của phù thủy trong túi hành trang, thế là chúng biến thành ếch và ngay lập tức ngủ đông ngay trong tuyết. Cậu nắm lấy ông lão tuyết, vo tròn thành một quả cầu tuyết khổng lồ, sau đó tung một cú sút thật mạnh, đá bay thẳng xuống chân núi.
Thiệu Dã không nhớ nổi mình đã đi qua bao nhiêu ngày đêm kể từ khi bắt đầu hành trình. Nữ thần mùa xuân đã khoác lên thế gian chiếc áo mới tinh, nhưng vùng đất cực Bắc vẫn chỉ là một màu trắng xóa lạnh giá.
Cuối cùng, cậu cũng đặt chân đến bờ sông U Minh. Chính giữa dòng sông có một chiếc thuyền nhỏ, trên đó là một người lái đò áo choàng đen, tay nắm chắc mái chèo.
Mắt Thiệu Dã sáng rỡ. Ban đầu, cậu cứ nghĩ rằng mình phải tự bơi qua con sông này. Cậu vẫy tay gọi người lái đò. Người kia không nói một lời, chỉ lặng lẽ chèo thuyền đến sát bờ. Vị lái đò giơ tay ra, ra hiệu cho Thiệu Dã trả một đồng vàng. Thiệu Dã vui vẻ móc tiền, bước lên thuyền.
Dưới những dãy núi xa xăm phủ một màu đen thẫm u tối, làn sương mờ ảo lượn lờ giữa những đỉnh núi. Dưới dòng sông băng giá, vô số linh hồn đang vùng vẫy tuyệt vọng. Trên con thuyền trôi lững lờ, Thiệu Dã ngồi đó, lặng lẽ nhìn mái chèo khuấy động mặt nước, từng vòng sóng lan tỏa dần ra xa. Cơn buồn ngủ bất thình lình ập đến như sóng thần, cậu ngáp một cái rõ to, cảm giác như có hai tảng chì nặng trĩu kéo sụp mí mắt. Không thể chống cự nổi, cậu nhắm mắt lại và chìm vào giấc ngủ.
Người lái đò khe khẽ ngân nga một khúc hát cổ xưa:
“Ngủ đi, ngủ đi, hỡi lữ khách mệt mỏi,
Hỡi dũng sĩ vĩ đại của thế gian,
Dưới bầu trời đầy sao, chư thần đang dõi theo,
Linh hồn người sẽ đến ngự tại cung điện vĩnh hằng của Roland,
Ở nơi đó, mọi ước nguyện đều thành hiện thực.”
Bầu trời tối đen, Thần Bầu Trời cúi nhìn xuống cảnh tượng ấy, không khỏi gật gù tán thưởng, vị đại hoàng tử đến từ vương quốc Isha này quả thực sở hữu sức mạnh phi thường và lòng dũng cảm đáng kinh ngạc. Nếu cậu chịu quy phục và trở thành tín đồ của mình, sau này chắc chắn sẽ trở thành anh hùng được ca tụng trong những bài thơ ca bất hủ. Tên tuổi cậu sẽ được lưu truyền mãi trên mảnh đất này.
Nhưng đáng tiếc thay, cậu lại chọn tin vào Eldus, một sự lựa chọn dẫn đến bi kịch, một bi kịch đau đớn mà cũng thật nực cười.
Những anh hùng trong thi ca chẳng bao giờ e sợ nỗi đau, cũng chẳng sợ cái chết, nhưng lại dễ dàng gục ngã trước chính dục vọng của mình. Còn gì phù hợp hơn với họ bằng Ngôi đền Dục Vọng, một nơi có thể tạo ra mọi thứ trên thế gian mà một kẻ phàm trần mong muốn? Một khi đã rơi vào cám dỗ, họ sẽ bị cuốn vào giấc mộng vĩnh hằng, mãi mãi không tỉnh lại.
Nói cách khác, chỉ cần cậu được thỏa mãn mọi ước nguyện trong giấc mơ, thì cậu sẽ ngay lập tức phản bội Eldus.
…Nhưng mà, sao cậu ngủ nhanh thế nhỉ?
Thần Bầu Trời phì cười, lắc đầu ngán ngẩm. Con người, đúng là loài sinh vật đáng cười mà.
Hắn quay đầu sang phía Eldus, giọng điệu đầy vẻ trào phúng: “Eldus, hiền đệ yêu dấu của ta, ngươi thấy không? Tín đồ trung thành của ngươi, dù phải băng qua bao nguy hiểm, vẫn kiên quyết đến gặp ngươi một lần. Cảm động quá nhỉ? Một tín đồ ngoan đạo và kiên định như vậy, chẳng khác nào bảo vật vô giá, quý hiếm như bông hoa nghìn năm mới nở. Một kẻ như vậy đáng lẽ nên nhận được sự ban thưởng của thần linh. Nhưng đáng tiếc thay, Xiềng Xích Thở Dài đã phong ấn toàn bộ sức mạnh của huynh, khiến huynh không thể hồi đáp lại cậu ta. Vậy thì, để ta đây thực hiện ước nguyện của cậu ta thay cho ngươi vậy!”
Nói xong, không cần để ý đến vẻ mặt của Eldus, Thần Bầu Trời vung tay, đầy hứng thú tuyên bố: “Hãy cùng xem thử cậu ta đang mơ thấy gì nào!”
Trong chiếc gương vàng rực rỡ, chàng thanh niên khoác lên mình một chiếc áo lụa trắng tinh, trên đầu đội vương miện vàng và vòng nguyệt quế bách hợp, uy nghi ngồi trên ngai vàng cao ngất. Ở bên dưới bậc thềm, phụ vương và huynh trưởng của chàng khiêm nhường cúi đầu trước mặt chàng.
Thần Bầu Trời khẽ cười khinh miệt, con người đúng là dễ dàng bị tiền bạc và quyền lực cám dỗ. Anh hùng? Cũng chẳng khác gì.
Nhưng ngay giây tiếp theo, vị thần đã há hốc mồm.
Chàng thanh niên đứng bật dậy, sải bước rời khỏi ngai vàng, rời khỏi hoàng cung, giọng chàng vang vọng đầy nhiệt huyết: “Hỡi Đấng Tối Cao của vực sâu, Eldus! Xin hãy lắng nghe tiếng gọi của tín đồ trung thành nhất của ngài!”
Cửa lớn của hoàng cung bị đẩy ra. Ngay trước quảng trường rộng lớn, bức tượng vàng của Eldus hiên ngang sừng sững, tỏa sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời. Hàng ngàn tín đồ phủ phục dưới chân tượng, thành kính cầu nguyện. Hai bên quảng trường, những thiếu nữ xinh đẹp ôm đàn hạc, ngân nga khúc ca ca tụng sự vĩ đại và nhân từ của Eldus.
Thần Bầu Trời: “???”
Ngài cảm thấy có gì đó không ổn. Rất không ổn.
Rồi, ngay sau đó, ngài nhìn thấy chính mình xuất hiện trong giấc mơ của chàng trai.
Ngài thấy bản thân mình đang quỳ rạp dưới chân bức tượng vàng của Eldus, nước mắt giàn giụa, khóc lóc thảm thiết: “Eldus! Hiền đệ đáng kính của ta! Đức hạnh của huynh rực rỡ như mặt trời, lòng bao dung của huynh sâu thẳm như đại dương! Còn ta chỉ là một con cóc dưới vũng bùn, một con chuột trên đống phân! Chính lòng đố kỵ đã làm mờ mắt ta, khiến ta phạm phải tội lỗi không thể tha thứ! Ta không dám cầu xin sự tha thứ của huynh! Hãy để ta đến Vùng Lưu Đày chuộc tội đi!”
Ầm!
Một tiếng nổ dữ dội vang lên, chiếc gương trước mắt nổ tung thành từng mảnh vụn!
Thần Bầu Trời tối sầm mặt, ánh mắt lạnh lẽo, mái tóc vốn suôn mượt nay dựng đứng lên như những mũi gai nhọn. Đôi mắt xanh thẳm tựa bầu trời giờ đây rực cháy lửa giận ngùn ngụt!
Từ khi bị giam cầm ở Vùng Lưu Đày, Eldus chưa từng để lộ bất kỳ cảm xúc nào trên gương mặt. Nhưng giờ phút này, y bật cười.
Đối diện với vị thần bầu trời đang nổi cơn thịnh nộ, Eldus vẫn mỉm cười bình thản: “Huynh trưởng à, bây giờ đệ thực sự tin rằng huynh đến đây là để mang niềm vui đến cho đệ rồi.”