101. Chương 101: Chia tay Thẩm Tư Niên, Vô Tâm nhập cuộc

Quy Tắc Kỳ Lạ: Chào Mừng Đến Ngôi Nhà Ngọt Ngào

Chương 101: Chia tay Thẩm Tư Niên, Vô Tâm nhập cuộc

Quy Tắc Kỳ Lạ: Chào Mừng Đến Ngôi Nhà Ngọt Ngào thuộc thể loại Linh Dị, chương 101 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thẩm Tư Niên nghiêm túc nhìn biểu cảm trên mặt Tô Thanh Ngư, xác định cô thật sự không hề nói đùa. Anh ta cũng gạt bỏ vẻ ngoài dịu dàng, nhướng mày nói: “Xem ra tôi đã đánh giá thấp cô rồi. Ngay từ đầu cô đã đề phòng tôi đúng không?”
Tô Thanh Ngư không đáp cũng không phủ nhận.
Thẩm Tư Niên cười khẽ, là anh ta sơ suất rồi, đã xem cô như một người phụ nữ bình thường.
Không ngờ suốt dọc đường, Tô Thanh Ngư nhiều lần phán đoán tình thế chính xác, thậm chí còn vượt trội hơn cả người có hệ thống hỗ trợ như anh ta.
Nghĩ đến đây, trong lòng Thẩm Tư Niên dâng lên chút kính trọng.
Tô Thanh Ngư cảm nhận được ánh mắt anh ta nhìn cô thay đổi.
Thực ra ngay từ đầu cô đã biết rõ Thẩm Tư Niên hoàn toàn không xem trọng mình.
Anh ta hoàn toàn mang tư thế của kẻ bề trên, người có quyền lựa chọn và lãnh đạo, trong lòng thầm cân nhắc giá trị sử dụng của Tô Thanh Ngư.
Dọc đường Thẩm Tư Niên liên tục hỏi cô chuẩn bị quà cưới là gì.
Khi anh ta tìm được quy tắc rồi lại cố tình che giấu.
Khi anh ta không muốn ở chung nhà với Tô Thanh Ngư.
Vân vân như vậy.
Anh ta đã có ý sẵn sàng bỏ rơi cô bất cứ lúc nào.
Nhưng anh ta đã quá xem nhẹ, nghĩ Tô Thanh Ngư cũng nhút nhát, thiếu chính kiến như những người phụ nữ anh ta từng gặp.
Giờ cô nói lời chia tay, anh ta mới khó mà chấp nhận được.
“Tôi đã nói bảo vệ cô, nói muốn cô làm đồng đội của tôi đều là lời thật lòng. Chỉ tiếc cô lại chà đạp lên thành ý của tôi.”
Tuy Thẩm Tư Niên tức giận nhưng anh ta cũng là người biết cách chấp nhận và buông bỏ.
Đứng ở vị trí nam chính, tất nhiên anh ta cũng từng bị phản bội, bị người khác khinh thường.
Lần này chỉ là chuyện nhỏ.
Kẻ nào đối đầu với anh ta, cuối cùng sẽ không có kết cục tốt.
Tô Thanh Ngư không muốn thù địch với Thẩm Tư Niên.
Nhưng nếu không dứt khoát sẽ tự rước họa vào thân.
Phó bản này dường như muốn họ làm đồng đội trước rồi sau đó phản bội lẫn nhau.
Cô cần phá vỡ cục diện ngay từ đầu để tránh phát sinh tổn thương lớn hơn.
Ban đầu cô cũng muốn hòa hợp với Thẩm Tư Niên, nhưng điều kiện hòa hợp là sự tôn trọng khác biệt.
Nếu ví tư duy như khẩu súng thì trên đời này chỉ có hai loại người: một loại là người cầm súng trong tay, một loại là người bị súng chĩa vào, bị buộc phải bước về phía trước.
Tô Thanh Ngư và Thẩm Tư Niên đều là người cầm súng, nhưng Thẩm Tư Niên lại muốn cô giao súng trong tay mình ra rồi đi theo sau anh ta.
Điều đó rõ ràng không thể.
Tô Thanh Ngư có phán đoán riêng về phó bản, cô không cho phép mình bị thao túng bởi số phận.
Phó bản này đã sinh ra hai bộ quy tắc riêng biệt, vậy thì đã định sẵn kết cục là họ sẽ chia tay.
Tô Thanh Ngư không muốn thù địch với nam chính và nữ chính trong “Kinh Dị Giáng Lâm”.
Cô mỉm cười nhẹ, chớp mắt với anh ta, môi hồng khẽ mở, giọng mềm mại nhưng trái với lương tâm: “Thẩm Tư Niên, đừng nói nghiêm trọng thế, cứ như thể tôi thật sự là người phụ bạc vậy. Tôi đây, cũng chỉ vì bị phó bản ép buộc thôi, anh tuyệt đối đừng trách tôi nhé. Anh thông minh, xử lý vấn đề luôn ung dung, lúc then chốt còn thể hiện tài lãnh đạo xuất chúng của mình. Tương lai anh chắc chắn sẽ là nhân vật quan trọng của thế giới. Hơn nữa anh còn rất đẹp trai… Tóm lại, trong lòng tôi vẫn rất khâm phục anh!”
Nịnh nọt chẳng bao giờ lỗi thời.
Lời giả dối như vậy mà Thẩm Tư Niên lại gật đầu, ánh mắt đã bớt lạnh đi nhiều: “Cô cũng thể hiện tốt. Sống sót đi, mong ở thế giới thực chúng ta còn có thể gặp lại.”
Lời anh ta vẫn mang theo chút cảm giác trân trọng.
Miễn là không bị nam chính oán hận quá mức.
Thế sự xoay vần, Tô Thanh Ngư cố tránh gây thêm thù oán.
Sau khi Tô Thanh Ngư tạm biệt Thẩm Tư Niên, cô nhìn Vô Tâm với vẻ mặt vô cảm đang đứng bên cạnh, rồi lấy thẻ ngân hàng thiên địa ra.
“Chàng trai, anh khao khát tiền bạc không?”
Tóc Vô Tâm đen như bầu trời đêm, ngực anh có một lỗ hổng lớn ở tim, bên trong trống rỗng, chỉ còn lại những mạch máu méo mó bám vào thành.
Khi anh đòi hỏi, anh sẽ giơ tay trái – bàn tay xương trắng.
Khi cống hiến, anh ấy giơ tay phải – bàn tay huyết nhục.
“Tôi rất giàu.”
Tô Thanh Ngư không đưa tiền âm phủ ngay mà cho Vô Tâm xem thẻ ngân hàng thiên địa.
“Chủ nhân muốn Vô Tâm làm gì cứ ra lệnh là được.”
“Tôi muốn anh lấy danh nghĩa bạn trai tham gia phó bản này.”
Nụ cười trên mặt Vô Tâm cong đến tận khóe miệng, kéo dài quá mức ra đến tận gò má, tạo thành một đường cong quỷ dị.
“Khặc khặc khặc, chủ nhân, cô biết mình đang nói gì không?”
Tô Thanh Ngư gật đầu: “Tôi biết. Để anh tham gia phó bản này thì anh sẽ có danh tính mới, đồng thời cũng tạm thời hóa giải khế ước giữa chúng ta. Nhưng chỉ có cách này anh mới lấy được phần quy tắc của Thẩm Tư Niên cho tôi.”
Trong phó bản 【Trường THPT Sao Mai】, Bạch Nguyên Hương từng muốn gia nhập phó bản làm học sinh thì bị Tô Thanh Ngư từ chối.
Tham gia phó bản nghĩa là khế ước sẽ bị hủy bỏ, Vô Tâm sẽ chịu hạn chế của quy tắc, trở thành một phần của phó bản.
Đây là một quyết định nguy hiểm.
“Chủ nhân, tôi không lấy được quy tắc của Thẩm Tư Niên. Thẩm Tư Niên tìm được bạn gái mới cũng không lấy được quy tắc của cô. Bạn trai và bạn gái chỉ là một danh phận, một danh phận tồn tại vì hai người. Tôi tồn tại để thay thế danh phận đó, chứ không phải để thay thế Thẩm Tư Niên.”
Tô Thanh Ngư khẽ cau mày.
Cô muốn để Vô Tâm thay Thẩm Tư Niên vì ba lý do.
Thứ nhất vì Thẩm Tư Niên luôn cố thay đổi cô, không phải đối tác tốt.
Thứ hai, quy tắc của Tô Thanh Ngư và Thẩm Tư Niên xung đột.
Cô giám sát được mọi hành động của anh ta, anh ta cũng giám sát được cô, lúc này cô không thể công khai ra lệnh cho Vô Tâm.
Thứ ba là vì cô không thấy được quy tắc của Thẩm Tư Niên.
“Ý anh là chỉ có quy tắc của tôi nhắc đến bạn trai thì anh mới cần tuân theo quy tắc tương ứng?”
Tô Thanh Ngư nhanh chóng hiểu ý Vô Tâm, mục đích thứ ba không thể đạt được.
“Đúng vậy.”
“Tôi hiểu rồi.”
Tô Thanh Ngư ngẩng đầu, thời gian hiện tại không còn sớm nữa, cô đi thẳng vào vấn đề: “Vô Tâm, đây chỉ là một ngôi làng nghèo nàn, lạc hậu. Nếu anh chọn phản bội tôi thì anh sẽ mãi bị mắc kẹt trong phó bản này, trở thành một dân làng chờ đợi để bị xẻ thịt cho những kẻ thử thách.”
“Đây là phó bản hai người, người đông mà cháo lại ít, ở lại đây e rằng không đủ cơm ăn. Anh vốn là một tướng quân từng ăn sung mặc sướng, nơi hẻo lánh này cuộc sống kham khổ vô cùng, chi bằng theo tôi, phú quý vinh hoa sẽ hưởng mãi không hết.”
Vô Tâm im lặng.
Thực ra, dù Tô Thanh Ngư không nói những lời này anh cũng chưa từng nghĩ đến chuyện phản bội cô.
Lý do đơn giản, Tô Thanh Ngư hào phóng và không dễ chết như vậy.
Những chủ nhân trước đây của anh ấy đều đoản mệnh.
Anh rất đắt đỏ, đa số con người không nuôi nổi.
Thay đổi chủ nhân liên tục là việc rất phiền phức.
Vô Tâm đặt tay phải lên chỗ trống ở tim, hơi cúi người: “Tuân mệnh, chủ nhân của tôi.”
Tao nhã tuyệt đối.
Bà Trương đã đợi bên cạnh khá lâu, bà ta thấy Vô Tâm, trong mắt lại lộ ra tia sợ hãi: “Vị khách này, cậu cũng xuống núi sao?”
Vô Tâm gật đầu.
Khi Vô Tâm chưa thuộc về phó bản này, dân làng khác chỉ coi anh như không khí.
Giờ anh gia nhập, dân làng đã không thể phớt lờ sự tồn tại của anh nữa.
Họ xuống núi theo bà Trương.
Bà Trương nheo mắt, nghiêng cổ dò hỏi: “Cô với người trên núi cãi nhau à?”