Khởi Đầu

Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Em trai tôi tên Đoàn Minh Phong, em không phải em ruột tôi, mà chính xác hơn là em họ tôi.
Nhưng người nhà tôi đều giữ kín chuyện, không hề nói với em. Em là con trai của cô tôi.
Cô tôi mắc bệnh tâm thần di truyền. Thời còn trẻ, cô rất xinh đẹp, là một người phụ nữ điên xinh đẹp.
Trước khi bệnh tâm thần chưa biểu hiện quá rõ ràng, ông nội tôi tìm một người đàn ông cấp dưới hiền lành, thật thà để kết hôn với cô. Dượng tôi họ Vương, tên là Vương Thủ Trung, nhà ở một thôn thuộc vùng hoang vu hẻo lánh.
Nghe nói khi Vương Thủ Trung và cô tôi kết hôn, ngay cả chữ song hỷ trên cửa cũng do chính tay ông cắt. Lãng mạn và ý nghĩa lắm đúng không? Nực cười, chủ yếu là ông ấy không nỡ tiêu tiền thôi.
Cô tôi không hề muốn kết hôn với người đàn ông nghèo kiết xác này, hơn nữa dượng tôi trông cũng quê mùa, khiến người ta vừa nhìn thấy đã có thể liên tưởng ngay đến câu "Bán mặt cho đất, bán lưng cho trời".
Mà cô tôi lại là một cô gái đã tốt nghiệp đại học, lại còn từng ra nước ngoài giao lưu văn hóa. Ngày cô tốt nghiệp đại học, cô mặc một bộ đồ kiểu Tây màu xanh sẫm. Đến nay bộ quần áo ấy vẫn còn treo trong tủ quần áo nhà ông nội tôi, bất cứ cô gái nào ở thời đại nào nhìn thấy cũng sẽ trầm trồ khen ngợi là đồ thời thượng.
Cuộc hôn nhân bất hạnh đã khơi dậy cơn điên của bà ấy. Trong ấn tượng của tôi, Vương Thủ Trung luôn im lặng ngồi bên bàn hút thuốc, còn cô thì dần mất đi lý trí trong những cuộc cãi vã không có hồi đáp.
Bà từng cầm gạt tàn thuốc bằng thủy tinh nặng trịch đập vào gáy Vương Thủ Trung. Lúc đó tôi mới sáu tuổi, giật mình khóc òa trong sự hỗn loạn. Mẹ che mắt tôi lại, ôm tôi đứng vào một góc.
Tôi sợ chết khiếp nhưng lại không ngăn được sự tò mò, lén nhìn qua những kẽ ngón tay.
Ba và ông nội vồ tới giữ cô xuống mặt bàn, mà dượng tôi thì che đầu lại, gào lên: "Đừng làm đau cô ấy."
Trong mắt bà ánh lên sự phẫn nộ và thù hận một cách cuồng điên. Đôi mắt vốn trắng đen rõ ràng kia nổi đầy tia máu đáng sợ, trông không khác gì ma nữ.
Ma nữ rơi lệ, đó chính là nỗi ám ảnh tuổi thơ của tôi.
Sau khi cô phát bệnh, cô được nhập viện tại bệnh viện não Nam Kinh. Suốt gần nửa năm trời tôi không gặp bà, mãi cho đến hôm giao thừa.
Chiều hôm ấy, bà nội đang nấu keo dán câu đối. Bữa cơm đoàn viên như thường lệ có hoành thánh, đậu hũ huyết vịt, canh xương. Hoành thánh đã được gói từ sớm, đến chiều thì canh xương cũng hầm xong, cả căn nhà thơm phức mùi thức ăn.
Ba tôi bước ra khỏi thư phòng của ông nội, chơi với tôi một lúc ở trong sân. Khi tài xế Tiểu Lưu đến, ông liền lên xe rời đi, nói là đi đón cô về nhà ăn tết.
Cô tôi vừa thấy tôi đã mỉm cười, bà sờ lên cái bụng nhô lên một cách kỳ lạ rồi nói với tôi: "Triệu Dịch Lam, con sắp có em trai rồi."
Trong gia phả đời này của tôi thêm một chữ 'Phong'. Cô đã đặt tên trước cho đứa con của mình.
"Minh Phong, Minh Phong..." Bà ngồi đu đưa trên chiếc xích đu gỗ mà ba tôi buộc trong sân vườn, vừa đong đưa vừa vuốt ve cái bụng một cách đầy tình yêu thương. Những bông tuyết rơi lả tả trên mái tóc bồng bềnh của bà, thoắt chốc trông như bạc đầu.
Trước khi sinh, cô giữ kín bưng, kiên quyết không nói kẻ gian phụ là ai. Bà và ông nội khuyên nhủ, răn đe, cô chỉ trả lời một câu đầy quật cường rằng: "Dù sao cũng không phải của tên quê mùa đó."
Cô tôi đang trị liệu ở bệnh viện tâm thần thì lại có thai. Hơn nữa bà còn là người phụ nữ đã có chồng. Điều này bị coi là ngoại tình, suy đồi đạo đức, làm nhơ nhuốc gia tộc.
Ba tôi vốn muốn đến bệnh viện xem camera giám sát để tìm ra kẻ gian phu này, nhưng ông nội không cho phép, vì chuyện này không được để người ngoài biết.
Cuối cùng Vương Thủ Trung cũng không thể giữ được cuộc hôn nhân của mình. Hôm đến chúc tết, nhìn thấy cái bụng của cô tôi, ông tức đến sùi bọt mép vì bị cắm sừng.
Lần đầu tiên tôi nhìn thấy ông ấy nổi giận. Thì ra ngay cả con thỏ khi bị dồn vào đường cùng cũng sẽ cắn người. Từng vết nhăn trên mặt ông giống như những vết sẹo cũ lâu năm, mỗi một vết đều chất chứa những phẫn uất của năm tháng.
Ông ấy nói: "Đợi đến mùng tám, khi cục dân chính làm việc trở lại bình thường thì ly hôn đi, như ý cô muốn."
Trái lại, cô tôi lại là người bình tĩnh, gật đầu: "Nên vậy, tôi có lỗi với anh."
Em họ tôi ra đời rồi, sinh non. Sáng mùng tám ấy, Vương Thủ Trung đã không đợi được cô tôi ở cổng cục dân chính.
Bà ấy trầm cảm sau sinh, cắt cổ tay tự sát. Tuy không chết, nhưng đã điên hoàn toàn.
"Đoàn Anh Kiệt, em sinh con cho anh rồi nè, ha ha..."
Bà bị cột lại trên giường, đầu bù tóc rối, lúc khóc lúc cười, điên dại nói đi nói lại câu này.
Lúc này, ông nội tôi mới biết kẻ đã khiến con gái ông mang thai rồi lại hèn hạ làm một con rùa rụt đầu là ai.
Đoàn Anh Kiệt, là bạn học cấp ba của cô tôi, cũng là bác sĩ điều trị chính cho bà ấy. Một người phụ nữ điên xinh đẹp và một thanh niên anh tuấn, nghiêm túc, đứng đắn, cả hai mang theo mối tình cũ không rủ cũng tới để tằng tịu lăng nhăng với nhau. Bất cứ ai nghe thấy cũng đều sẽ cau mày lại mà không biết bắt đầu chửi từ đâu.
Ở đây, tôi phải bái phục dượng của tôi. Không hổ là người ông nội tôi chọn, dượng ấy vậy mà lại chịu nuôi con riêng của vợ. Hơn nữa, khi làm hộ khẩu còn thỏa mãn luôn yêu cầu của cô tôi, để cho đứa con mang họ Đoàn.
Khi tôi đọc tiểu thuyết võ hiệp hồi trung học, hễ trong sách có một võ lâm đại hiệp nào có một chút gọi là 'can đảm nghĩa hiệp' là tôi tự động hình dung ra hình ảnh của Vương Thủ Trung.
Đoàn Minh Phong, em họ tôi, từ giờ đã có tên, cùng với người cha sau này của em.