Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi
Chương 2: Cục xí muội và Đoàn Minh Phong
Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đoàn Minh Phong là một vết nhơ trong gia đình. Dượng chấp nhận gánh vác trách nhiệm này có thể nói là một hành động nghĩa hiệp.
Thế nhưng, ông nội tôi vẫn không hài lòng. Ông nói dượng mà thực sự thu xếp ổn thỏa được thì đã không để đứa bé mang họ Đoàn, sau này để người ta đâm chọc sau lưng. Nói xong, ông nhấp một ngụm rượu trắng rồi lại thở dài thườn thượt: "Giết địch một ngàn tự tổn tám trăm, việc khó nhất đời người chính là nuốt trôi cục tức nghẹn trong lồng ngực."
Hai năm sau, Vương Thủ Trung đột ngột đến thăm. Ông rời Nam Kinh về quê nhậm chức ở Hồ Bắc. Khi quay lại thành phố đau thương này, ông trông tiều tụy hơn hẳn. Cơ thể vốn vạm vỡ giờ gầy đi như ngọn nến trước gió. Chiếc áo sơ mi màu gan heo cũ kỹ, ông vốn đã quê mùa, nay gò má còn hóp sâu, đường nét gương mặt trở nên góc cạnh, nhấp nhô, hệt như một cục xí muội nhăn nheo. Nhìn ông, tôi không khỏi xót xa cho những tháng ngày đã qua.
Lần này ông đến, thái độ đã khác hẳn vẻ hòa nhã, trung dung trước đây. Ông kiên quyết ly hôn với cô tôi, lý do là con đã lớn, không thể nào giải thích với người khác về việc đứa bé mang họ Đoàn.
Ly hôn xong, ông sẽ tìm một người phụ nữ họ Đoàn để kết hôn. Sau này, ông có thể nói với mọi người rằng con theo họ mẹ. Không biết đây là ông thỏa hiệp với bản thân hay là mềm lòng vì con cái.
Cô tôi là một người bệnh tâm thần, đồng thời giấu bệnh trước hôn nhân. Sau khi kết hôn, dù đã điều trị lâu dài nhưng bệnh tình không thuyên giảm, tình cảm vợ chồng rạn nứt. Hòa giải thất bại, tòa án đã phán quyết cho phép ly hôn theo luật.
Vương Thủ Trung đến nhà tôi để giải quyết chuyện ly hôn, không dẫn em tôi đến. Cô tôi cũng chẳng hỏi han gì, cứ như thể đã quên rằng mình từng sinh một đứa con vậy.
Cả nhà hiểu ý nhau một cách lạ thường, tuyệt đối không hề nhắc đến Đoàn Minh Phong. Chỉ có tôi, vì rảnh rỗi sinh nông nổi, đã hỏi Vương Thủ Trung: "Em bé cô sinh đâu rồi? Minh Phong đó." Lúc ấy, tôi thấy mình đúng là một thần đồng, ai cũng say chỉ có mình tôi tỉnh. Hơn hai năm rồi mà tôi vẫn còn nhớ tên em.
Ba tôi giơ tay chỉ vào phòng sách: "Làm bài tập xong chưa? Chuyện người lớn đừng có xen vào."
Tôi rất bực mình. Bà nội mở một chai nước ép cam cho tôi uống, vỗ lưng tôi: "Ngoan, đi chơi đi con."
Mẹ tôi phàn nàn: "Mẹ đừng cho nó uống đồ ngọt nữa, nó uống nhiều lát nữa sẽ không chịu ăn cơm đâu."
Bà nội nhướng mắt lên: "Cuối tuần mới qua đây, uống có một chút thì có sao đâu."
Mặc dù tôi mới chín tuổi nhưng với thân phận là đàn ông, tôi cực kỳ nhạy cảm trước thời khắc mấu chốt của cuộc mâu thuẫn giữa mẹ chồng nàng dâu này. Tôi vội vàng ôm đồ uống chuồn mất.
Cô đang ngồi xích đu trong sân vườn, hai người bảo mẫu đứng phía sau. Ba người bảo vệ thân hình cường tráng đứng canh gác ở hàng rào sắt cổng sân, gọi tắt là "ở tù tại gia". Thế nhưng, bản thân cô không hề nhận ra điều đó, vẫn hài lòng làm cô hai nhà họ Triệu dưới ánh nắng chói chang.
Tôi len lén đứng phía sau lưng cô, nắm lấy mái tóc xoăn dài của bà. Lúc thì tóc luồn vào tay tôi, lúc lại trượt ra, cứ đến rồi đi như con sóng ngoài biển, làm ướt tay mà không thể nào bắt được.
Cô cố ý ngẩng đầu ra phía sau. Khi độ cong của xích đu đã lớn hơn, bà trêu tôi như trêu mèo. Tôi nói: "Cô à, cô cứ hay giành xích đu với con, con không có cái nào để chơi luôn rồi."
Bà cười ngây thơ và hồn nhiên: "Triệu Dịch Lam, con đi tìm họ chơi với con đi. Họ đánh nhau giỏi lắm, con học vài chiêu đi, mấy cô bé trong trường sẽ thấy con ngầu đấy. Con trai ngầu thì mới lấy vợ được nha."
Tôi nhìn ba người bảo vệ ấy, áp sát đến bên tai cô nói nhỏ: "Cô lại muốn chạy ra ngoài nữa hả? Lần trước con bị ba đánh rồi, lần này con không cắn câu nữa đâu."
Sắc mặt cô hơi thay đổi, rồi lại quay về với nụ cười bất cần đời trong chớp mắt, nhún vai: "Con là ông ấy sinh ra mà, sợ gì? Dù sao cũng đâu đánh chết con được."
Đây là kinh nghiệm của bà. Dù bà làm nhiều chuyện hoang đường như vậy, ông bà nội tôi bớt giận rồi vẫn nuông chiều bà như viên ngọc trong tay.
Tôi chợt nảy ra ý gì đó, tò mò hỏi bà: "Minh Phong không phải là con ruột của dượng, vậy dượng có đánh chết em không?"
Tôi lại bị ba đánh, lần này thì đau thật sự.
Cô bị một câu nói của tôi kích thích đến mức mất kiểm soát. Quần áo và đầu tóc gọn gàng xinh đẹp của bà trở nên dơ bẩn, lộn xộn. Bảo vệ tóm lấy cánh tay bà, vặn ra sau như bắt bồ câu. Nhưng bà đâu phải chim mà bị tóm cánh rồi mới không bay đi được; bà chỉ là một con gà mẹ yếu ớt, ngay cả chạy cũng không thể chạy nhanh.
Bà cố gắng vươn dài cổ ra, gương mặt đẫm nước mắt hướng về phía cổng rào sân vườn. Độ dài của cổ người có hạn, không thể vươn ra ngoài lan can như hươu cao cổ được. Bảo vệ chỉ cần kéo nhẹ một cái là bà đã phải lùi lại phía sau.
Nước mắt bà tuôn rơi lã chã, giống như vòi nước. Bà dứt khoát ngồi bệt xuống đất, nhất quyết không chịu về phòng. Hai bảo mẫu kéo bà đứng lên, liền bị bà vừa cào vừa cấu.
"Cho tôi gặp con đi, tôi chỉ nhìn một cái thôi! Cho tôi gặp con đi mà..."
Bảo mẫu và bảo vệ không hề bị lay động. Bà thường xuyên tìm cách chạy ra khỏi nhà, màn kịch này đã diễn đi diễn lại nhiều lần, cũng giống như câu chuyện "cậu bé chăn cừu" mà thôi. Ai lại đi nghiêm túc lắng nghe lời nói của một bà điên? Chỉ cần bà còn sống là được rồi.
Bà có hét đứt hơi thì Vương Thủ Trung cũng không thèm nhìn lấy một cái. Bà quậy phá mệt rồi thì tứ chi và đầu rủ xuống như một con rối. Tôi nghe thấy giọng nói khàn khàn của bà đang lẩm bẩm: "Không phải con ruột, sẽ bị đánh chết...! Cho tôi gặp con đi."
Thì ra bà muốn nhìn thấy Đoàn Minh Phong. Thì ra bà vẫn còn nhớ mình từng sinh con.