Chương 11

Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đoàn Minh Phong đứng trong hành lang, trán dán một miếng băng gạc, em im lặng không nói năng gì, đến nỗi khi tôi kéo Kiều Thu Vũ vào cổng, em vẫn không hề chú ý đến chúng tôi.
Mái tóc dài ướt đẫm của Kiều Thu Vũ dính vào chiếc cổ mảnh khảnh, khiến lòng tôi bỗng xao xuyến.
Chúng tôi đi xem phim ở một trung tâm thương mại, lúc ra ngoài thì sấm chớp rền vang, tôi mời cô ấy về nhà tôi chơi một lúc.
“Mưa lớn quá…” Cô ấy đưa cánh tay ra, chạm vào những hạt mưa lất phất.
Tôi theo đuổi cô ấy hai năm, cô ấy luôn duy trì mối quan hệ mập mờ, lúc gần lúc xa với tôi. Hôm nay, lúc xem phim tôi nắm lấy tay cô ấy mà cô ấy không tránh, lòng tôi khó tránh khỏi vui mừng. Bạch Dao từng chửi đổng rằng: “Đàn ông đều hèn hạ, không có được thì mới quý trọng. Đặc biệt là loại bạch liên hoa chuyên câu dẫn đàn ông như Kiều Thu Vũ đây, một khi đã câu là câu cả đám, đứa nào đứa nấy tranh nhau đớp cái thứ dơ bẩn này của nó.”
Tôi và Bạch Dao đã từ mặt nhau từ lâu. Chị ta hơn tôi một khóa, cuối cùng cũng tốt nghiệp rồi, tai tôi cũng được yên tĩnh hẳn.
“Triệu Dịch Lam, cậu thích tôi sao?”
“Thích chứ.” Tôi nói ngay không cần nghĩ.
Cô ấy thu về cánh tay đã bị ướt mưa, quay đầu lại. Mùi thơm dễ chịu từ mái tóc bay đến như có như không. Tôi không ngờ cô ấy sẽ chủ động tiến đến hôn tôi.
Điều này khiến tôi vừa kinh ngạc vừa vui mừng. Kỹ thuật hôn của Kiều Thu Vũ lại không hề thua Bạch Dao. Cô ấy rất thơm, thơm tới mức đầu óc tôi mê muội. Tôi không thở nổi, khẽ cau mày rồi mở mắt ra, tầm nhìn đúng ngay lối vào cầu thang lầu hai.
Đoàn Minh Phong, em họ tôi, đang nhìn chúng tôi không chớp mắt.
Thật làm tôi giật mình hết hồn. Đèn cảm biến ở hành lang không sáng, trời mưa tối mịt. Tôi hoảng hồn, vội vàng đẩy Kiều Thu Vũ ra. Môi tôi ướt đẫm nước bọt, tôi giơ tay lên lau đi, ngượng ngùng nói: “Đoàn Minh Phong? Em đến khi nào vậy?”
Em nhìn tôi mà không cười. Ánh mắt em không còn ngây thơ, trong sáng như trước. Tôi có thể cảm nhận được ánh mắt em liếc qua liếc lại giữa tôi và Kiều Thu Vũ, vừa không giống tò mò mà cũng không giống trêu chọc. Không rõ đó là cảm xúc gì nhưng lại làm tôi rất khó chịu.
“Anh Dịch Lam.” Em cúi đầu, không trả lời câu hỏi của tôi, xách túi ni lông dưới đất lên rồi đi thẳng lên lầu: “Mợ sắp tới rồi, bảo em kêu anh lên trước đợi mợ.”
Kiều Thu Vũ xấu hổ, không chịu vào nhà tôi chơi. Tôi chạy về nhà lấy dù với tốc độ nhanh như bắn, tiễn cô ấy ra ngoài tiểu khu bắt xe, sau đó dầm mưa chạy về nhà. Toàn thân tôi ướt đẫm, lúc đến nhà thì mẹ tôi đã về đến rồi.
Miếng băng gạc trên trán Đoàn Minh Phong đã ướt sũng. Mẹ tôi đang thay thuốc cho em. Tôi cởi áo thun xuống lau tóc. Vết thương của Đoàn Minh Phong dính nước nên xung quanh đều đỏ ửng lên, vết khâu dài bằng ngón tay cái, chắc là vết thương mới trong vòng bảy ngày trở lại đây. Tôi sáp lại gần xem kỹ, không kiềm được cau mày. Dưới da là một mảng bầm tím, chẳng lẽ lên cấp hai lại bị bạo lực học đường rồi?
Tôi vứt áo thun lên ghế: “Ở trường?”
Em ngồi yên không nhúc nhích để mẹ tôi bôi thuốc: “Ưm… ở nhà.”
Mẹ và tôi đều lên tiếng cùng một lúc: “Ở nhà?!”
“Suỵt…” Em né ra phía sau một chút, mẹ tôi hoàn hồn, buông thõng chiếc tăm bông tẩm cồn đang ấn xuống.
“Tháng trước chuyển sang nhà mới.” Em nói em bị ngã xuống cầu thang, cứ như đang kể chuyện của người khác vậy, thế mà còn cười với tôi được.
“Biệt thự đấy ạ, có cầu thang nữa.”
Tôi lập tức hỏi dồn: “Tự té hay là ai đẩy?”
Đoàn Minh Phong không nói, không biết là lo lắng hay là do đau, tay vò vạt áo.
Tôi vừa nhìn dáng vẻ bị bắt nạt của em là tức điên lên, đẩy em một cái:
“Nói đi chứ.”
Mẹ đánh lên tay tôi, liếc mắt ra hiệu với tôi: “Trước mặt em út mà ở trần ra thể thống gì? Đi tắm thay bộ đồ ướt ra nhanh lên.”
Tôi vừa tắm vừa suy nghĩ. Đoàn Minh Phong nhát cáy này đúng là dễ bắt nạt y như hồi đó, tám chín phần là do nhỏ em gái đó đẩy xuống, chứ không tại sao Vương Thủ Trung lại cho em đến nhà tôi ở? Ông ấy đi công tác, anh em ở nhà cãi cọ thì mợ Đoàn chắc chắn là sẽ giúp con gái mình. Tôi càng nghĩ càng thấy tức giận.
Chuyện này là sao đây? Đoàn Minh Phong vẫn cứ là “quả hồng mềm”. Tôi đã nói với em cô mới là mẹ ruột em rồi, mà em vẫn im lặng che giấu cho đứa em gái đáng ghét đó được.
Lúc đó lòng tôi đầy căm giận. Sau này đọc nhật ký của em tôi mới biết rằng chẳng ai đẩy em cả, người em muốn che giấu là chính bản thân em.
Nhà có phòng dành cho khách, mẹ tôi dọn dẹp căn phòng ấy cho Đoàn Minh Phong ở. Lớp học thêm tiếng Anh đó ngay lầu hai chỗ trung tâm thương mại gần nhà tôi. Lúc đó rất thịnh hành việc học tiếng Anh cấp tốc, phải hét khản cổ họng để luyện khẩu ngữ. Mấy ngày đầu Đoàn Minh Phong tan học về tới cổ họng đều khản đặc, vừa há miệng ra nói chuyện nghe giống ăn mặn khản cổ, nghe rất buồn cười, có cảm giác như vịt Donald vậy.
Ở được một tuần, Vương Thủ Trung gọi đến nói vết thương của Đoàn Minh Phong phải cắt chỉ, đã xin nghỉ với bên lớp học thêm rồi. Ngày mai mợ Đoàn đến đưa em đi bệnh viện. Mẹ tôi nói:
“Không cần, Triệu Dịch Lam được nghỉ ở nhà cũng không có gì làm, bảo vợ cậu gửi sổ khám bệnh đến là được rồi.” Thế là tôi không thể không hủy buổi hẹn hò với Kiều Thu Vũ, dẫn Đoàn Minh Phong đi bệnh viện cắt chỉ và truyền nước biển. Cắt chỉ rất đau, Đoàn Minh Phong bóp muốn gãy cả ngón tay tôi. Trên đường về tôi mua bánh su cho em thì em mới chịu vui vẻ trở lại.
“Em thì cũng dễ tính thật đấy.”
Tôi và em mỗi người xách một bên, đứng bên vệ đường nhét bánh su vào mồm chẳng giữ chút hình tượng nào.
Tôi nói: “Sau này tìm cô vợ nào biết làm bánh su đi, bảo cô ấy làm bánh su cho em ăn mỗi ngày.”
Má Đoàn Minh Phong phồng lên, lẩm bẩm: “Không cần.”
“Hả? Không phải em thích lắm sao?” Tôi trêu chọc em.
Trong đầu tôi tưởng tượng Kiều Thu Vũ nướng bánh, không được, cô ấy rất nghệ sĩ, mười ngón tay không động chút việc nhà. Tôi lại nghĩ tới Bạch Dao, càng không được, chị ta chắc chắn sẽ làm nổ tung bếp. Thử hỏi người con trai nào không muốn có một cô vợ khéo léo nấu ăn chứ? Tôi quay đầu nhìn Đoàn Minh Phong, em rất hợp khi mặc tạp dề đấy, ít nói, tính tình dễ chịu lại còn ham ăn. Bánh nướng cần phải có người khéo léo và kiên nhẫn mới làm được. Đoàn Minh Phong có chứng ám ảnh cưỡng chế, chắc chắn có thể làm ra những món điểm tâm tinh xảo.
“Biết mua là được rồi.”
Đoàn Minh Phong lè lưỡi liếm kem dính trên khóe môi, lầm bầm một mình:
“Giống anh hai vậy nè.”