Chương 12: Bài học giới tính bất đắc dĩ

Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi

Chương 12: Bài học giới tính bất đắc dĩ

Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Điều thứ hai tôi hối hận nhất trong đời, chính là đêm Đoàn Minh Phong vừa cắt chỉ vết thương, tôi lại không nên nổi hứng đi vệ sinh.
Đoàn Minh Phong ngủ trong phòng khách, ngay cạnh nhà vệ sinh. Vì sợ tối nên em để đèn đầu giường bật sáng. Đáng lẽ sau khi đi vệ sinh xong, tôi nên về phòng mình nằm yên một chỗ mới phải.
Thế nhưng, tôi lại như con thiêu thân bị ánh sáng mê hoặc, mất hết lý trí. Trong lòng trỗi dậy một sự tò mò khó tả, muốn ghé qua xem em trai mình ra sao.
Đúng như dự đoán, em trai tôi quả thật đang không được khỏe.
Đêm hè oi ả, em ngủ không yên giấc, chăn đã rơi xuống đất. Em ôm gối vào lòng, ánh đèn dịu nhẹ từ đầu giường chiếu lên đôi tay chân thon thả, mịn màng của em, trông giống như một con ếch vừa lột da.
Em nằm nghiêng, co người lại, quay lưng về phía tôi, rên rỉ khe khẽ, vẻ mặt rất khó chịu. Tôi đoán vết thương vừa cắt chỉ của em đang đau nhức âm ỉ. Thế là, với tình thương vô bờ của một người anh, tôi đi rót cho em một cốc nước ấm, lấy thuốc giảm đau bác sĩ kê, rồi ngồi bên giường gọi em:
“Minh Phong, dậy uống thuốc này.”
Em mơ màng, hai chân co lại kẹp chặt chiếc gối. Thấy em như đang bị bóng đè, tôi đưa tay kéo cánh tay em, sờ vào thấy toàn là mồ hôi.
Tôi lật người em lại, em bừng tỉnh ngồi dậy ngay lập tức, vừa hoảng hốt vừa căng thẳng, đôi mắt lá liễu long lanh như hồ nước mùa thu.
“Anh…”
“Em sao thế? Đổ nhiều mồ hôi vậy.”
Em tránh tay tôi, yết hầu khẽ nuốt khan: “Em… em khó chịu…”
Thấy dáng vẻ sắp khóc của em, tôi vội vàng cầm cốc nước lên: “Mau mau uống thuốc đi, không uống thuốc thì sao mà dễ chịu được?”
“Không phải…”
Em tóm lấy chiếc gối trên đầu gối, cúi mặt lí nhí như muỗi kêu: “Không phải đau ở vết thương.”
“Hửm? Vậy em gặp ác mộng sao?” Em lắc đầu.
Thật sự em khiến tôi sốt ruột đến chết vì cái tính nóng nảy của mình. Tôi đặt cốc nước và thuốc xuống, gác một chân lên giường, rồi cúi xuống hỏi dồn:
“Thì em nói đi chứ, khó chịu chỗ nào?”
Đoàn Minh Phong cúi gằm mặt đến mức cằm gần chạm xương quai xanh, nước mắt chực trào ra khỏi khóe mắt em. Em chợt nắm lấy tay tôi, kéo luồn xuống dưới gối, rồi ấn xuống dưới đũng quần.
Tôi rút tay lại ngay lập tức, đầu óc tỉnh táo đến mức có thể đi thi tốt nghiệp ngay bây giờ. Tôi đứng dậy đi hai bước, vừa khó xử vừa lo lắng. Đoàn Minh Phong nức nở, sợ hãi hỏi tôi:
“Anh hai… làm sao bây giờ?”
Tôi cảm thấy mình đang ngày càng lún sâu vào rắc rối. Tôi đóng cửa phòng lại để tránh đánh thức ba mẹ, khiến tình huống thêm phần khó xử. Em họ tôi học lớp tám, việc giáo dục giới tính ở trường chưa được hoàn chỉnh. Cha nuôi Vương Thủ Trung thì vừa bảo thủ vừa hiền lành như cục đất, còn mẹ nuôi họ Đoàn kia thì đừng mong cậy nhờ gì được. Có lẽ Đoàn Minh Phong đã có chút kiến thức về giới tính, nhưng em không biết phải xử lý thế nào.
Mẹ kiếp!
Nếu không phải tự nhiên muốn đến xem em thế nào, thì em tự mộng tinh xong là coi như mọi chuyện ổn thỏa rồi.
Vậy mà tôi lại đúng lúc gặp phải chuyện này, làm sao bây giờ? Còn có thể thế nào nữa! Tôi muốn giải quyết nhanh gọn, quyết định phải dạy Đoàn Minh Phong sóc lọ.
Tôi hít một hơi thật sâu, ngồi xuống cạnh giường, nói thật trịnh trọng:
“Cái này có gì đâu mà xấu hổ, con trai lớn rồi ai cũng vậy cả. Lau nước mắt đi, đâu phải bệnh nan y gì, không chết được đâu.”
Sau đó tôi vờ như rất điềm nhiên lấy chiếc gối trên chân em ra vứt sang một bên: “Đây là chuyện trọng đại của đàn ông, làm chuyện này thì phải tắt đèn trước.”
Đoàn Minh Phong nghe lời gật đầu. Căn phòng tối om, tôi nắm lấy tay em tiến hành “dạy học” một cách đàng hoàng, trịnh trọng. Tôi dùng cổ tay của mình để dạy em. Ngón tay của Đoàn Minh Phong rất mảnh, lòng bàn tay mềm mại. Tôi cầm tay em nắm lấy cổ tay của tôi, vuốt lên xuống vài cái trên cổ tay tôi. Sau đó tôi kéo tay em ra:
“Được rồi, thế là được rồi đó. Đặt nó lên… cái ‘nấm’… khụ… cái đó của em đi.”
Dưới ánh trăng sáng, mắt tôi đã thích nghi được với bóng tối, có thể mượn ánh trăng để nhìn động tác của Đoàn Minh Phong. Em vụng về luồn tay xuống dưới đũng quần, làm vài động tác.
“Em phải nhanh hơn, tốc độ thế này không được.” Tôi nói.
Đoàn Minh Phong luống cuống ngước mắt lên: “Hả? Em… em không biết.”
Tối hôm đó trời khá nóng nực, bật máy lạnh hình như cũng không có tác dụng, từng đợt nóng ran tỏa ra từ trong cơ thể.
Tôi giúp Đoàn Minh Phong tuốt bốn năm cái, em đã bắn. Bàn tay dính đầy mồ hôi và tinh dịch. Nói thật thì cũng không thấy ghê tởm, chỉ xấu hổ thôi.
Lần đầu tiên em sóc lọ nên xấu hổ, lần đầu tiên tôi sóc lọ cho người khác cũng xấu hổ.
Nhưng tôi vẫn làm ra vẻ thật qua loa, thờ ơ, cố tỏ ra bình tĩnh rút khăn giấy ra cho em, bảo em lau sạch rồi mặc quần vào. Sau đó bật đèn đầu giường lên, bảo em ngủ một giấc.
Đoàn Minh Phong nằm xuống nói chúc ngủ ngon với tôi. Tôi thậm chí còn không quay đầu nhìn em đã vội vã rời đi. Bàn tay được khăn giấy lau qua vẫn dính dính. Tôi vào nhà vệ sinh rửa tay rồi quay về phòng mình nằm xuống, nhưng thằng em phía dưới đã ngẩng đầu dậy, không chịu xẹp xuống.
Lúc đó tôi là một thằng trai thẳng đàng hoàng, không hề có ý đồ gì với Đoàn Minh Phong. Có lẽ sóc lọ cho người khác kích thích quá nên chính mình cũng có phản ứng như vậy.
Nhưng khi tôi đóng cửa lại tự sướng, hình ảnh xuất hiện trong đầu tôi không phải là Kiều Thu Vũ mà là Đoàn Minh Phong. Tôi vừa nắm của em, giờ lại nắm của chính mình, cảm giác rất khác biệt.
Đôi mắt lấp lánh, trong sáng của em dưới màn đêm sâu thẳm hằn sâu vào tâm trí tôi, không sao gạt bỏ được. Khi tôi tuốt em bắn ra, em gục đầu lên vai tôi, tiếng rên rỉ nghèn nghẹn không nén được bật ra, mềm mại, vấn vương như sợi tơ nhện bay trong gió nhẹ, chỉ khi ở gần trong gang tấc mới có thể nghe thấy.
Nhiều năm sau, tôi hận không thể chặt đi tay mình mỗi khi nhớ lại chuyện này.