Chương 14: Trận Chiến Với Lông Vàng

Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi

Chương 14: Trận Chiến Với Lông Vàng

Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Kẻ đánh nhau với Đoàn Minh Phong có mái tóc vàng hoe, vuốt keo dựng đứng như mào gà, trông cứ như vừa bị một trận mưa xối xả ghim thẳng vào đỉnh đầu.
Tôi cầm dép lê vả bốn năm phát mà tóc nó vẫn dựng đứng, từ đó về sau, mỗi lần nhìn thấy ai tóc vàng là tôi thấy khó chịu không tả xiết, đúng là khó đánh thật.
Trận chiến khó khăn nhất đời tôi chính là trận ẩu đả tay đôi với thằng Lông Vàng này đây.
Lúc ấy, Đoàn Minh Phong bị hai thằng cà chớn khác tống vào trong tủ sách. Tôi không phản ứng kịp, liền đập cây dù về phía đó. Còn về việc bạn gái Kiều Thu Vũ và Lông Vàng đang giằng co, tôi tạm thời không có tâm trí quan tâm.
Từ nhỏ, em trai tôi đã là một đứa nhóc nhút nhát. Trong ấn tượng của tôi, em luôn là đứa bị bắt nạt. Nếu nói dễ nghe thì tính cách em ôn hòa, điềm đạm; nói khó nghe thì là khép kín, lầm lì. Em hầu như không có bạn bè, trong điện thoại không có lấy một số của người bạn nào. Mấy năm trước, em còn khá thân với Vương Thủ Trung, nhưng vì sự kiện gặp mặt cô tôi năm mười tuổi ấy mà em dần dần cũng cự tuyệt cả tình thân.
Em chỉ ỷ lại vào duy nhất mình tôi một cách lạ lùng. Ai cũng biết nhưng không ai nói ra. Tôi là một người có tính bảo vệ mạnh mẽ, em lại ỷ lại tôi, thế nên tôi không chấp nhận được việc người khác ức hiếp em.
"Nhốt nó đi!" Lông Vàng hô vang lên.
Đoàn Minh Phong nhìn thấy tôi, bất lực kêu lên một tiếng: "Anh hai..."
Em ngồi sụp trong tủ, đá chân ra sức chặn cửa. Hai thằng khốn kia mỗi đứa một bên định đóng cửa lại. Tôi lao lên đạp ngã thằng bên trái, Lông Vàng liền mắng:
"Đụ má! Thằng l*z này đâu ra vậy?" Nó xông vào đánh tôi. Kiều Thu Vũ hét lên cực kỳ chói tai như tiếng sét giữa trời quang. Một mình tôi chống lại ba tên, có chút tốn sức. Tôi bị đè dưới đất, Đoàn Minh Phong bò ra khỏi chiếc tủ, tay chân luống cuống, bật khóc nức nở.
Tôi đạp văng được một thằng ra, gào lên: "Giúp đi chứ!"
Lúc này Đoàn Minh Phong mới run rẩy cầm chổi lên đánh tới tấp vào bọn chúng.
Tôi và Lông Vàng nằm dưới đất quấn lấy nhau trong trận chiến hỗn loạn. Nó vừa đánh vừa chửi thề, nước miếng văng hết lên mặt tôi. Tôi tức đến mức cầm dép lên vả vào miệng nó. Sức nó cũng không vừa gì, vừa nhìn đã biết ngay là học sinh du côn, bất hảo, đánh nhau không hề ít. Tôi chỉ mừng là từ nhỏ đã bị ông nội ép học mấy năm trời tán thủ nên biết cách phản đòn hiệu quả.
Nhân lúc nó tránh dép lê, tôi đẩy nó ngã lăn ra. Tiếp đó, đầu óc tôi trống rỗng, tôi tức giận cực kỳ, chỉ muốn cầm dép lên nện vào đầu nó thôi, không còn để ý đến Đoàn Minh Phong.
Đến khi tôi đánh thằng Lông Vàng mồm miệng chảy máu tươi, không thể thốt thêm lời nào thì em trai tôi đã bị nhốt vào tủ rồi.
Hai thằng khốn kia có lẽ là học sinh cấp hai, không liều lĩnh bằng Lông Vàng. Thấy tôi đứng dậy thì sợ hãi lùi ra mấy bước. Tôi giơ một tay lên phía trước, hai đứa nó liền sợ đến mức tè ra quần, bỏ chạy mất hút.
Kiều Thu Vũ sợ tới mức ngồi sụp xuống bên cạnh, ánh mắt nhìn tôi đầy hoảng loạn. Thật trớ trêu làm sao, cô ta là bạn gái tôi, tôi đánh nhau thắng rồi mà cô ta lại trông như sợ bị tôi đánh vậy.
Đoàn Minh Phong đập cửa liên hồi. Tôi lau đi vết máu còn nóng hổi trên mí mắt, tìm chìa khóa dưới đất. Hai tên kia đã vứt chìa khóa vào trong thùng rác, tôi tìm một lúc lâu mới tìm ra được.
Tiếng động trong tủ càng lúc càng yếu dần. Tôi đứng bên ngoài liên tục gọi tên Đoàn Minh Phong, trấn an em đừng sợ. Tôi biết em bị ám ảnh tâm lý từ vụ bị nhốt dưới hầm xe khi còn nhỏ, nhưng không ngờ lại nghiêm trọng đến như vậy. Lúc mở khóa, tôi chỉ có thể nghe thấy tiếng hít thở dồn dập trong tủ, vang vọng như thể đang thiếu oxy. Chìa khóa cắm vào ổ mấy lần mà vẫn trượt, tim tôi đập thình thịch.
Cửa vừa mở ra, Đoàn Minh Phong ngồi nghiêng ngả bên trong, trông như vừa bị rút cạn sức lực. Ánh mắt vô hồn, không biết đang nhìn về đâu, gương mặt trắng bệch mồ hôi đầm đìa.
"Minh Phong...! ra đây, không sao nữa rồi." Thậm chí tôi còn không dám lớn tiếng.
Tôi bế thốc em ra ngoài. Vết thương do ngã cầu thang của em lại bị rách miệng. Máu chảy ngoằn ngoèo từ chân mày, rồi từ đó lại rẽ thành ba nhánh chảy vào mắt. Mắt phải đỏ ngầu máu, trông cực kỳ đáng sợ.
Có lẽ em quá đau, cũng có lẽ là sợ hãi. Tôi kéo áo thun lên lau máu cho em. Em nhào vào lòng tôi, ôm chặt lấy tôi không chịu buông. Một lúc lâu sau mới bật khóc. Tôi cảm thấy nhẹ nhõm phần nào, khóc được là tốt rồi.
Khi tôi ôm Đoàn Minh Phong ra khỏi phòng học, Kiều Thu Vũ đỡ Lông Vàng đứng dậy. Cô ta gọi tôi lại, nói muốn nói chuyện. Tôi chẳng buồn quay đầu lại, không phải tôi tỏ vẻ ngầu gì, chỉ là tôi đang vội đưa em đến bệnh viện thôi.
Đoàn Minh Phong là đứa bé mít ướt, cứ khóc mãi khiến tôi nóng ruột.
____________
Tán thủ: là võ chiến đấu tay không tự do ra đời ở Trung Quốc, chú trọng vào các dạng chiến đấu tự do thực tế, đòi hỏi sự thành thạo các kỹ thuật võ thuật Trung Hoa (còn gọi là Kungfu).
(Theo wiki)