Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi
Chương 13: Mưa giông và sự thật phũ phàng
Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Sao vẫn chưa lành vậy?" Đã hơn một tuần kể từ khi tháo chỉ, tôi dùng bông gòn tẩm cồn y tế để sát trùng vết thương cho em.
"Đừng có cạy nữa, trời hè nóng bức dễ bị viêm nhiễm lắm."
"Ưm..." Đoàn Minh Phong khẽ rụt người về phía sau.
"Anh ơi, đau."
Tôi túm gáy em kéo lại: "Đừng có cựa quậy, tối ngủ không chịu nằm yên một chút sao?"
Vết thương rát buốt vì cồn, Đoàn Minh Phong cứng đờ người, trông em nhát cáy sợ đau: "Vết sẹo ngứa quá..."
"Em không thể tự kiềm chế một chút sao? Trên giường có bọ chét cắn em hay gì? Ngủ một giấc thôi mà cứ như đang luyện mười tám môn võ nghệ vậy, dùng cái đầu óc 100 điểm của em để điều khiển cơ thể một chút được không? Còn bộ móng tay này nữa, đã biết mình sẽ gãi rồi mà cũng không chịu cắt đi..."
Đoàn Minh Phong bị tôi mắng một trận, bĩu môi buồn thiu. Nghe tôi nói thế, em liền giơ bộ móng tay lên cho tôi xem, ừm, mười đầu ngón tay đã bị gặm sạch trơn.
Tôi nhất thời cạn lời, véo cằm em kéo lại gần hơn. Môi em hơi hé, để lộ hai chiếc răng cửa trắng tinh, tôi gật đầu:
"Răng lợi cũng khá tốt đấy chứ."
Đoàn Minh Phong đúng là trẻ con, lúc thì chu môi cao đến mức treo được bình dầu, lúc lại đỏ mặt nhe răng cười ngô nghê, gọi tôi: "Anh hai..."
"Hửm?"
Em ngẩng đầu lên để tôi bôi thuốc, đôi con ngươi chuyển động giữa mặt tôi và cây tăm bông, đẹp tựa như viên bi pha lê.
"Anh..." Em lại gọi tôi.
Tôi liếc nhìn em: "Gì nữa đây?"
"Hừm..." Em rầu rĩ thở dài một tiếng, cứ như đó là một bí mật kinh thiên động địa gì đó, khơi dậy sự tò mò của tôi rồi lại đột nhiên không muốn nói nữa.
"Thôi vậy."
Tôi suýt nữa thì nghẹn lời, thằng nhóc chết tiệt này: "Nói đi, rốt cuộc là chuyện gì?"
Đoàn Minh Phong cầm chiếc đồng hồ đeo tay trên bàn lên xem, làm bộ kinh ngạc: "Gì chứ, không kịp nữa rồi."
Em vội vàng xách ba lô lên rồi chạy đi ngay: "Anh hai, tối em về rồi kể cho anh nghe sau nhé."
Không biết đứa em họ đơn thuần, dễ thương của tôi học thói xấu này từ bao giờ, tôi thấy khó chịu suốt cả ngày, ăn uống cũng chẳng thiết tha, bị cái bí mật lấp lửng này giày vò đến nỗi nói chuyện với Kiều Thu Vũ cũng lơ đễnh.
Cô ấy nhắn tin bảo hôm nay phải đi dạo phố với bạn bè, không thể đi xem phim với tôi được.
Sau lần hôn nhau đó, chúng tôi thường xuyên đi xem phim, gần như đã xem hết các phim chiếu hè rồi. Con gái sợ phơi nắng nên không chịu hoạt động ngoài trời, khu vui chơi cũng không đi. Tôi nghĩ đúng là chẳng còn gì để chơi nữa, không có việc gì làm nên tôi cũng thấy chán ngắt.
Buổi trưa nắng chói chang, nhiệt độ bên ngoài Nam Kinh lên tới gần 40 độ C, như nung chảy cả bầu trời nóng bức. Tôi nằm trên sofa, trả lời xong tin nhắn của Kiều Thu Vũ thì thấy vô cùng buồn chán, mở tivi lên rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Khi tôi thức dậy, mây đen đã bao phủ thành phố, trông như ngày tận thế đang đe dọa loài người. Tiếng sấm sét liên hồi vang lên bên ngoài căn phòng, mưa tầm tã trút xuống.
Tôi giật mình vồ lấy điện thoại, đã bốn giờ hai mươi. Vội vã cầm ô ra ngoài, bốn giờ rưỡi Đoàn Minh Phong tan học, lúc đi không mang theo ô, tôi phải đi đón em thật nhanh.
Từ nhà tôi đến trung tâm thương mại đó mất mười lăm phút. Dưới gió lớn, tôi gọi điện thoại cho em nhưng không ai nghe máy. Nhớ lại em từng nói giáo viên lớp học thêm thường thu điện thoại lại trước khi vào học, tôi bèn gửi tin nhắn dặn em cứ ở trong lớp đợi tôi, đừng đi đâu cả.
Đoàn Minh Phong mãi vẫn không trả lời tin nhắn. Khi tôi lên lầu hai tìm em thì đã bốn giờ bốn mươi rồi, lúc gọi điện thoại đi vẫn không có ai bắt máy.
Trước cửa trung tâm dạy kèm, có tốp học sinh đang tụm năm tụm ba. Thật ra có rất nhiều học sinh đến học thêm không phải do bản thân chúng muốn, không giống với học sinh "ba tốt" như Đoàn Minh Phong, đa số đều là những đứa trẻ đang trong thời kỳ phản nghịch, có thành tích học tập kém.
Nghỉ hè, phụ huynh không có thời gian quản lý nên ép chúng vào lớp học thêm để giáo viên quản lý.
Mấy hôm trước, lúc Đoàn Minh Phong lải nhải kể với tôi, em có nói mấy anh con trai lớp cấp ba bên cạnh hay hút thuốc trong nhà vệ sinh của trung tâm thương mại. Lớp cấp hai và cấp một thì chỉ có thể đi vệ sinh ở tầng khác.
Tôi vừa đến cửa thì ngửi thấy mùi thuốc lá chưa tan hết. Nhíu mày, tôi đi vào trong tìm Đoàn Minh Phong. Quầy lễ tân nhìn tôi, tôi đang mặc quần chơi bóng rổ và dép lê, hình tượng đúng là không được đẹp mắt cho lắm.
Theo lễ nghĩa, không ai đánh kẻ tươi cười. Tôi khẽ nhếch môi: "Chị ơi, em đến tìm Đoàn Minh Phong."
Cô lễ tân cơ bản chẳng thèm quan tâm, chỉ nhấc tay hất cằm: "Tự vào đó mà tìm đi."
Tôi càng đi sâu vào trong, mùi thuốc lá càng nồng nặc. Nhưng trước khi tìm thấy em trai, tôi lại bất ngờ nhìn thấy bạn gái Kiều Thu Vũ của mình. Cô ấy đang ôm lấy cánh tay một thằng con trai với vẻ mặt lo lắng, còn chiếc điện thoại nắp gập của em trai tôi thì đã bị thằng đó đạp vỡ tan tành.